Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Nữ Phụ Một Lòng Muốn Chết, Lại Bị Kẻ Điên Cưỡng Ép Giữ Lại

Chương 169: Đại tiểu thư cáu kỉnh u uất thời mạt thế x Tên bệnh kiều âm trầm hơi biến t/h/á/i (12)

Ngày cập nhật : 2026-02-14 05:06:35
Thông qua trò chuyện, Thư Yểu biết được điểm đến của Cận Ôn Nhu cùng những người khác là phương Bắc.
Họ nhận được thông báo, phía Bắc đã thiết lập nhiều tuyến phòng thủ quốc gia, dùng để chống lại sự xâm nhập của virus tang thi.
Chỉ là một quãng đường vô cùng dài.
Khi nhắc tới đây, Cận Ôn Nhu bỗng nhớ đến Tống Kỳ Bạch, chàng thiếu niên im lặng được cứu khỏi miệng tang thi.
Cô ấy nhìn Thư Yểu, tò mò hỏi: "Người ở ghế sau đó là bạn trai cô à?"
"Đương nhiên không phải."
Thư Yểu dứt khoát phủ nhận.
Ở ghế sau, Tống Kỳ Bạch nhướng mí, đôi mắt lạnh lùng nhìn lại.
Cận Ôn Nhu "ồ" một tiếng, không nghi ngờ gì.
Bầu không khí giữa hai người cũng không giống tình nhân, nhưng nhìn bề ngoài lại khá hợp.
Cả hai đều đẹp trai xinh gái, nổi bật giữa đám đông, chẳng phải là anh chị em sao?
Cận Ôn Nhu không hỏi thêm, tiếp tục tìm hiểu.
"Vậy bạn cô có dị năng không?"
"Không có."
Trong đôi mắt đẹp đến mức khác thường của cô gái thoáng qua sự ghét bỏ sáng lóa, như vừa nhắc đến điều xui xẻo gì đó.
"Anh ta chỉ là kẻ vô dụng, không có dị năng thì thôi, vai không vác nổi, tay không bê được gì, đến lúc quan trọng lại phải do tôi bảo vệ."
"Nhút nhát đến mức thảm hại, suýt chút nữa thì hại c/h/ế/t tôi."
Ngay cả Cận Ôn Nhu đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ, vẫn không khỏi kinh ngạc, nói không nên lời.
Quả nhiên không phải tình nhân.
Nhưng cô gái nhỏ vừa bị tang thi dọa sợ, bây giờ nói năng thiếu suy nghĩ cũng bình thường.
Đằng sau, Tống Kỳ Bạch nhẹ nhàng mở lời.
"Tiểu thư nói đúng, tôi chính là kẻ vô dụng chẳng biết gì cả."
Nếu không phải không kịp tới, thì nhóm người này có liên quan gì đâu.
Hóa ra là kẻ muốn đánh thì đánh, người muốn chịu thì chịu thôi.
Giới trẻ bây giờ chơi trò thật là hoa mỹ.
Cận Ôn Nhu khóe miệng co giật một cái, lại càng chắc chắn rằng hai người kia chắc hẳn là một cặp đôi đổi vai kiểu gì đó.
Nhưng con gái thì đều thích cảm giác kích thích, chơi hơi một chút cũng bình thường.
Chẳng biết từ lúc nào, Cận Ôn Nhu đã tìm ra vô số lý do để bao biện cho kẻ có quá khứ xấu xa là Thư Yểu.
-
Sau khi virus tang thi bùng phát, chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm cũng trở nên cực kỳ lớn.
Ban ngày nóng đến mức có thể bóc ra một lớp da người, ban đêm lại rơi xuống nhiệt độ âm.
Nhìn thấy trời tối dần, Cận Ôn Nhu đành phải tạm dừng hành trình, tạm trú trong một khu rừng.
Đỗ Dương và Lâm Cường chủ động giúp dựng lều, Thư Yểu đứng bên cạnh xem, mặc trên người áo bông dài của Cận Ôn Nhu.
Thư Yểu cao 1m73, Cận Ôn Nhu cao hơn một chút, khoảng 1m77.
Chiếc áo bông của cô ấy mặc trên người Thư Yểu hơi rộng, vành mũ lớn che gần hết, chỉ lộ ra một khuôn mặt trắng nõn, giữa màn đêm tĩnh mịch nổi bật đến chói mắt.
Cận Ôn Nhu giơ tay, kéo khóa áo bông lên tới cằm Thư Yểu.
"Cô thu dọn hành lý trước đi, tôi ra gần đó nhặt ít củi nhóm lửa."
Người có dị năng thể chất rất tốt, không sợ lạnh, nhưng giữa họ còn có hai người bình thường.
Hơn nữa là một cô gái yếu ớt nếu để lạnh sẽ dễ cảm.
Cận Ôn Nhu cầm lấy trường đao bước vào rừng.
Thư Yểu mở vali, trong mắt là toàn váy áo sạch sẽ, đẹp đẽ, còn có vài hộp đồ ăn đóng hộp.
Cận Ôn Nhu vừa đi, Tống Kỳ Bạch lập tức tới gần.
Anh quỳ xuống bên Thư Yểu, thấy cô đang lục vali, hình như đang tìm gì đó.
"Tiểu thư, cô đang tìm gì vậy?"
"Lều."
Thư Yểu nhận ra một vấn đề, đó là cả cô lẫn Tống Kỳ Bạch đều không mang theo lều.
Lúc này, Đỗ Dương chú ý tới sự bối rối của họ, đi lại gần.
"Hai người không mang lều sao?"
Thư Yểu nhẹ gật đầu, giải thích: "Đi quá vội, chỉ mang theo vài bộ quần áo thay và đồ ăn."
Đỗ Dương liếc qua vali của cô.
Đại khái có hơn hai mươi chiếc váy.
Cái gọi là chỉ mang vài bộ quần áo thay...
Đỗ Dương hơi xấu hổ, khẽ khịt mũi, an ủi cô:
"Không sao, đừng lo, chúng tôi có hai cái lều."
Trong lúc nói, Cận Ôn Nhu ôm một đống củi khô trở lại nơi cắm trại.
Cô ấy vỗ vỗ bụi trên tay, tò mò hỏi: "Chuyện gì vậy?"
Thư Yểu bĩu môi nhìn cô ấy cầu cứu.
"Chúng tôi không mang lều..."
Cận Ôn Nhu lòng bàn tay ngứa ngáy, không nhịn được véo nhẹ mặt cô một cái.
"Không sao, chúng tôi có mà."
Hai người đều không nhận ra, ở nơi tối có một ánh mắt âm hiểm đang chăm chú dõi theo bàn tay "phiền phức" của Cận Ôn Nhu.
Thực ra, trong không gian của Tống Kỳ Bạch có rất nhiều lều, nhưng trước mặt nhiều người không thể tùy tiện lấy ra.
Cận Ôn Nhu thông minh, cảnh giác cao, cô gái yếu ớt mở toàn bộ vali ra cho cô ấy xem.
Nếu bỗng dưng xuất hiện một cái lều, chắc chắn sẽ bị phát hiện có điều gì không ổn.
Hai cái lều dựng xong, Cận Ôn Nhu đề xuất một phương án trung hòa.
Khi chưa gặp Thư Yểu, cô ấy sống một mình trong một lều, Đỗ Dương và Lâm Cường sống trong lều còn lại.
Giờ thêm hai người nữa, đành cô ấy và Thư Yểu chung một lều, ba anh chàng còn lại chen trong lều kia.
Lâm Cường và Đỗ Dương không có ý kiến, chỉ Tống Kỳ Bạch có vẻ không vui.
"Tiểu thư..."
Giọng anh hạ thấp như chịu một uất ức trời lớn, âm cuối hơi buông xuống.
"Cô biết mà, tôi không quen ngủ chung với người khác."
Thư Yểu bĩu môi, không vừa ý hừ một tiếng.
"Chỉ có anh yếu ớt, hai đại ca họ không nói gì hết. Nếu không quen thì đứng canh đêm đi."
Cận Ôn Nhu thấy hai người như sắp cãi nhau, vội nói: "Yểu Yểu, người bạn này của cô không có dị năng, canh đêm rất nguy hiểm."
Thư Yểu còn tưởng nữ chính đã bắt đầu lo cho sự an toàn của Tống Kỳ Bạch, vừa định thầm khen tuyến truyện hay.
Cận Ôn Nhu lại nói thêm một câu:
"Có khi chưa kịp kêu cứu đã bị tang thi cắn c/h/ế/t, chúng ta đều xong. Nghỉ ngơi đúng giờ, mai còn đi đường dài."
Cô ấy đứng đó, gương mặt xinh đẹp lạnh lùng, nói ra lời thấu tim gan.
Thư Yểu thấy cũng đúng, vừa định đồng tình.
Bỗng tay bị nắm nhẹ, lòng bàn tay Tống Kỳ Bạch khô ấm, lực vừa đủ, giật ra ngay là được.
Anh tiến sát, mũi gần như chạm vào tóc cô, ngoan ngoãn núp sau lưng cô để kể tội:
"Tiểu thư, cô ta coi thường tôi..."
Một cái nồi lớn vô cớ đổ xuống, Cận Ôn Nhu hơi cạn lời, định giải thích.
Thư Yểu liếc Tống Kỳ Bạch từ trên xuống, khinh bỉ cắt lời.
"Đáng đời anh."
"Vốn dĩ đã là một kẻ vô dụng, người khác còn không được nói sao?"
"Nếu không phải chị Ôn Nhu cứu chúng ta, bây giờ anh đã vào bụng tang thi, còn vô ơn nữa chứ."
Tống Kỳ Bạch bị mắng xấu hổ, uể oải, ngay cả hai sợi tóc dựng trên đầu cũng cụp xuống.
"Tiểu thư nói đúng, tôi không biết ơn."
Thư Yểu khinh thường hừ một tiếng: "Xin lỗi chị Ôn Nhu đi."
Tống Kỳ Bạch mắt run run không tin, vẫn không dám từ chối mệnh lệnh của cô.
Anh cúi người nhẫn nhịn, giọng khàn khàn:
"Xin lỗi."
Cận Ôn Nhu không để ý nhiều, thản nhiên vẫy tay.
"Không sao, đều là bạn..."
Ngay lúc đó, chân Tống Kỳ Bạch như vướng phải gì, chưa kịp thốt lên cơ thể đã mềm nhũn ngã xuống đất.
Tống Kỳ Bạch kêu lên đau đớn, ngước nhìn hốc mắt hơi đỏ.
"Cô Cận, sao cô lại đẩy tôi?"
-
Ủa? Ủa? Ủa? Nam chính này lạ lắm =))

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-phu-mot-long-muon-chet-lai-bi-ke-ien-cu-ng-p-giu-lai&chuong=169]

Bình Luận

0 Thảo luận