Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Nữ Phụ Một Lòng Muốn Chết, Lại Bị Kẻ Điên Cưỡng Ép Giữ Lại

Chương 171: Đại tiểu thư cáu kỉnh u uất thời mạt thế x Tên bệnh kiều âm trầm hơi biến t/h/á/i (14)

Ngày cập nhật : 2026-02-14 05:10:19
Mặc dù biết rằng đây chỉ là thủ đoạn thường dùng của Giang Thư Yểu để lấy lòng người ngoài nhằm sống sót.
Nhưng anh vẫn... vô cùng khó chịu...
Nếu là anh, nếu người duy nhất cô có thể dựa vào chỉ có anh, thì vị tiểu thư cao ngạo kia liệu có nói những lời này không?
Sẽ không.
Bởi vì trong mắt cô, anh chỉ là một con chó của cô thôi, chủ nhân thì sao có thể cúi đầu với chó?
Cô sẽ căm ghét, sẽ đánh mắng, sẽ trách anh vì đã giấu cô lâu như vậy.
Hận không thể tát nát mặt anh, đá gãy xương anh, trút hết nỗi lo lắng bất an của kẻ phải sống nhờ nhà người khác suốt mấy ngày nay.
Tống Kỳ Bạch nâng tay lên, những ngón tay thon dài mảnh khảnh lướt qua gò má đỏ bừng và sưng lên của mình, dấu vết mà Giang Thư Yểu để lại.
Dấu vết mà vị đại tiểu thư để lại trên thân phận hạ đẳng như anh.
Ánh mắt của Tống Kỳ Bạch trở nên âm u, độc hiểm, khóe môi cong lên mang theo chút điên cuồng đầy thần kinh.
Sóng lưng Thư Yểu bỗng truyền đến một cảm giác như kim châm.
Đó là một loại cảm giác nguy hiểm không thể diễn tả bằng lời.
Cô trong khoảnh khắc tê rần, toàn thân nổi đầy da gà.
Tống Kỳ Bạch thông qua cánh cửa lều chưa khép nhìn chằm chằm vào cô.
Ánh mắt anh lạnh lẽo, nặng nề như một tấm vải ẩm nặng kéo lê, mang theo sự dính nhớp của nước.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, anh lại đổi sang một gương mặt khác.
Đôi mày mắt cong lên thành hình trăng non trong suốt, anh cong môi cười với Thư Yểu, không phát ra tiếng, chỉ khẽ mấp máy môi.
"Đại... tiểu...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-phu-mot-long-muon-chet-lai-bi-ke-ien-cu-ng-p-giu-lai&chuong=171]

thư..."
Nụ cười ấy hoàn toàn không chạm tới đáy mắt, như thể chưa từng để bụng, mặc cho Thư Yểu có đánh mắng anh thế nào, anh đều cam tâm tình nguyện ngọt bùi như kẹo.
Không cần tự tôn, không cần sĩ diện, dùng cách gần như tự hủy để cầu lấy sự chú ý và thương hại của cô.
Thư Yểu bất giác cau mày, ánh nhìn của Tống Kỳ Bạch khiến cô có cảm giác như bị đầu lưỡi rắn l/i/ế/m qua, rùng mình một trận.
Nếu cô là loài thực vật mong manh yếu ớt giỏi ngụy trang như loài dây leo, thì Tống Kỳ Bạch chính là một bông hoa trắng tinh khiết trong suốt.
Loại mang kịch độc c/h/ế/t người.
Đêm đen phủ xuống, mọi người đều chìm vào giấc ngủ.
Trên con đường không xa dường như vẫn có thể nhìn thấy những bóng dáng tang thi mờ mịt lang thang, lớp màng bảo hộ trong suốt cách ly toàn bộ khí tức của người sống.
Ngọn lửa cháy rừng rực, phát ra tiếng tí tách của cành cây bị thiêu.
Một luồng khí tức mơ hồ như có như không, quấn vào trong không khí.
Bị kéo mạnh vào trong giấc mộng!
Không thể mở mắt ra.
Chăn phủ trên người ấm áp, ngay cả áo bông cũng chưa cởi, Thư Yểu đã ngủ mất rồi.
Sương đêm nặng nề, nhiệt độ đã rơi xuống dưới 0.
Cho dù không sợ lạnh, các dị năng giả cũng đều mặc nguyên quần áo mà ngủ.
Soạt!
Khóa kéo từ từ bị một bàn tay xương khớp rõ ràng kéo xuống.
Thư Yểu đang quay mặt về phía cửa lều, gương mặt nhỏ nhắn đang ngủ say yên giấc lộ ra ngoài không khí.
Hơi thở Tống Kỳ Bạch trở nên nặng, ánh nhìn rơi lên bóng người cản mắt bên trong lều, sắc mắt bỗng chùng xuống.
Bàn tay phải nhẹ nhàng vung ra, Cận Ôn Nhu buộc quay người, quay lưng về phía hai người, co mình trong góc.
Không kìm được ham muốn dâng trào trong lòng, Tống Kỳ Bạch đưa tay ra, chạm vào gương mặt Thư Yểu.
Ngón tay anh thon dài, đầu ngón hơi lạnh, thậm chí còn ẩm ướt lạnh lẽo.
"Ưm..."
Má bỗng lạnh một cách bất ngờ. Trong giấc ngủ, Thư Yểu mấp máy môi phát ra một tiếng rên khó chịu.
Thân thể của Tống Kỳ Bạch lập tức cứng đờ, hơi thở cũng ngừng lại, cho đến khi xác nhận Thư Yểu chỉ đang hành động vô thức, mới từ từ thả lỏng.
Bàn tay đã gây ra chuyện xấu không rời đi, đầu ngón tay với một lớp chai mỏng, cẩn thận vẽ lại những đường nét trên gương mặt cô gái, từ trán láng mịn đến đuôi mắt tinh tế, rồi đến sống mũi cao và nhọn.
Cuối cùng, dừng lại trên đôi môi mềm mại, hồng hào, hơi hé mở.
Trong đôi mắt của Tống Kỳ Bạch mang theo sự tò mò, nhiều hơn nữa là một niềm vui sướng gần như bệnh hoạn cùng sự tham dò.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng ấn xuống, cảm nhận sự ấm áp của tiếp xúc, rồi dò vào trong khoang miệng, mạnh mẽ tách đôi môi cô ra.
Tống Kỳ Bạch nhìn thấy lưỡi đỏ tươi, ướt át của Thư Yểu.
Chạm vào mềm mại, khi mở ra khép lại có thể thấy những hàm răng trắng sáng đều đặn.
Tống Kỳ Bạch không chớp mắt nhìn chằm chằm, đột nhiên như bị ma ám phát sinh một cơn thôi thúc muốn nhét thứ gì đó vào.
Ngón tay.
Hoặc là lưỡi của chính mình.
Ực.
Tống Kỳ Bạch nuốt một ngụm nước b/ọ/t nặng nề, yết hầu to khỏe nhô lên dưới da thịt nhịp điệu mất kiểm soát, gân xanh ở thái dương hiện rõ.
Anh cúi xuống, nâng cằm Thư Yểu lên, áp môi vào đôi môi mà anh luôn nhớ nhung.
Biết cô không thể tỉnh lại, Tống Kỳ Bạch không hề do dự, mang theo ý nghĩa trừng phạt, tàn bạo cướp đoạt.
Nụ hôn dữ dội đầy căm hờn, như muốn xé toạt rễ lưỡi của Thư Yểu ra.
Mùi rỉ sét lan tỏa giữa môi và răng hai người.
"Ư... ưm hừ..."
Thư Yểu cảm thấy đau, nhíu mày phản xạ chống cự.
Tống Kỳ Bạch đột nhiên dừng động tác, đầu lưỡi nhẹ nhàng l/i/ế/m qua vết thương do chính anh cắn ra, mang theo một thứ trân trọng gần như tôn sùng, như biến dạng.
"Tiểu thư."
Anh áp môi vào môi cô, hơi thở nóng rực phả xuống, tay kia giữ chặt gáy cô, ép cô ngẩng đầu.
Để nụ hôn trộm này sâu hơn, khiến cô không thể giãy giụa.
"Anh muốn nuốt chửng em."
Cả người và xương cốt, ăn hết vào bụng, đi đâu cũng mang theo.
Chỉ nghĩ đến thôi, Tống Kỳ Bạch đã hưng phấn đến phát điên.
Tiểu thư của anh.
Tiểu thư cao quý, kiêu kì, hóa ra lại có vẻ như thế này khi bị hôn.
Thật đáng yêu...
Lý trí và d/ụ/c vọng giằng xé trên ranh giới gần như sụp đổ, Tống Kỳ Bạch yết hầu nhấp nhô nuốt nước b/ọ/t, kéo khóa áo bông xuống.
Cô gái thích làm đẹp, ngay cả trong chuyến chạy trốn đầy nguy hiểm, cô vẫn nhẹ nhàng thoa nhiều kem dưỡng thể.
Rất thơm, rất min màng, đường cổ thanh mảnh uyển chuyển như thứ thuốc độc khiến người ta nghiện, khiến mọi tế bào d/ụ/c vọng của Tống Kỳ Bạch bùng nổ.
Anh mở miệng cắn một miếng vào vùng da mềm nhất trên cổ, mút mạnh một cái.
Cảm giác khoái lạc dữ dội lao thẳng lên da đầu, dọc theo cơ thể như tia lửa kèm sấm sét, chạy dọc sống lưng nổ lách tách.
Trên da cô nhanh chóng xuất hiện một mảng bầm tím ướt át, nổi bật trên chiếc cổ trắng nõn.
Tống Kỳ Bạch buông môi ra, dịu dàng hôn lên dấu vết do chính mình để lại.
Anh háo hức chờ đợi.
Ngày mai soi gương thấy dấu này, tiểu thư sẽ phản ứng thế nào nhỉ?
Xấu hổ đến sụp đổ? Hay hoảng sợ thét lên, đoán rằng đó là anh làm?
Tất nhiên rồi, ngoài anh ra còn ai nữa.
Thật đáng tiếc, nếu không có người ngoài, anh còn muốn hôn những nơi khác.
Bên trong lẫn bên ngoài, l/i/ế/m sạch hết mới được.
Thậm chí không cần tắm luôn.

Bình Luận

0 Thảo luận