Thư Yểu trở về phòng, nhưng vẫn không thể xua tan được hơi nóng liên tục dâng lên nơi gò má.
Trong đầu toàn là cảnh tượng vừa rồi trong phòng.
Bộ đồ Miêu màu chàm, bầu không khí nóng bỏng mập mờ, còn cả vùng cấm địa đáng sợ không thể nhìn trộm kia.
Rõ ràng trông gầy gò thanh mảnh như vậy, sao lại......
Thư Yểu lắc lắc đầu, cố gắng hất sạch những suy nghĩ lan man hỗn độn trong đầu, áp mu bàn tay lạnh lên gò má vẫn nóng hừng hực.
"Này! Này!"
"Cô có ở đó không?"
Vừa nằm xuống giường, cô đã nghe thấy bên ngoài cửa sổ gỗ vang lên lờ mờ giọng một cô gái.
Giọng nói này có chút quen tai hình như là Miêu Liễu.
Cô ta tìm mình làm gì?
Thư Yểu tò mò đi tới bên cửa sổ, đẩy cánh cửa gỗ còn ẩm nước ra.
Dưới nhà sàn, một cô gái mặc trang phục Miêu, đội trang sức bạc đang vẫy tay về phía cô.
"Mau xuống đây! Tôi có đồ cho cô!"
Giọng nữ trong trẻo mát mẻ như tiếng chuông leng keng vang lên.
Bộ đồ Miêu tôn lên dáng người thon thả, thiếu nữ dưới ánh mặt trời cong môi cười khẽ, thần sắc tràn đầy vui vẻ và đáng yêu.
Cô gái này hôm qua chẳng phải còn không ưa cô sao?
Sao giờ lại chạy tới tìm cô rồi?
Thư Yểu thấy buồn cười, lặng lẽ đóng cửa sổ, đi xuống nhà sàn.
Miêu Liễu ôm trong tay một bộ trang phục phụ nữ Miêu, cười với cô đến cong cong hàng mày, vừa xinh đẹp vừa thuần khiết.
"A công của tôi nói, mời cô tới tham gia lễ Tế Vưu của người Miêu bọn tôi."
"Lễ Tế Vưu?"
Trước đó Thư Yểu từng nghe Lâu Khí nhắc đến lễ này, là ngày lễ lớn của người Miêu chuyên dùng để tế bái Xi Vưu.
Cầu cho mưa thuận gió hòa, tộc nhân bình an.
Người Miêu chẳng phải rất bài ngoại sao, vì sao lại mời cô tham gia?
Mười phần thì có chín phần là không ổn.
Thư Yểu âm thầm đề phòng, ánh mắt lướt qua bộ đồ Miêu trong tay Miêu Liễu, vải vóc bình thường, đường may cũng rất bình thường.
Là kiểu trang phục thường ngày của phụ nữ Miêu, hoàn toàn khác với bộ Miêu Liễu đang mặc trên người.
"A công của cô mời tôi tham gia lễ Tế Vưu, Lâu Khí có biết không?"
"Ba Đại Hùng..."
Trên mặt Miêu Liễu thoáng hiện vài phần chột dạ, ấp a ấp úng, rõ ràng là đang giấu chuyện.
Cô gái lớn lên trong núi, dù thường xuyên theo a công xuống núi, học được chút tiếng Hán vụng về, nhưng vẫn chưa học được cách nói dối.
Cô ta lè lưỡi: "Chắc là tạm thời còn chưa biết đâu, cô nhất định đừng nói cho Ba Đại Hùng biết nhé."
"Tại sao?"
Thần sắc Miêu Liễu rối rắm: "Ba Đại Hùng ghét nhất người ngoại tộc, năm đó cũng vì người ngoại tộc xông vào núi, a ba a ma của anh ấy mới..."
Miêu Liễu đột ngột dừng lại, vội vàng bịt miệng nuốt ngược những lời còn lại.
C/hết rồi!
Sao cô ta lại nói hết ra như vậy!
Thư Yểu dường như không hề phát giác, nhận lấy bộ trang phục trong tay Miêu Liễu, cong môi cười: "Được, tôi sẽ không nói với anh ấy, cảm ơn cô."
Miêu Liễu đưa xong quần áo liền định chuồn đi, lại bị Thư Yểu gọi lại.
"Lâu Khí bị thương nặng như vậy, anh ấy sẽ tham gia lễ Tế Vưu chứ?"
"Tất nhiên rồi."
Nhắc đến Lâu Khí, thái độ của Miêu Liễu đối với Thư Yểu liền không còn thân thiện như trước, thiếu nữ đối với tình địch luôn có bản năng cảnh giác trời sinh.
Cô ngẩng cằm, hừ nhẹ một tiếng: "Ba Đại Hùng còn phải chủ trì nghi lễ, sao có thể vắng mặt được."
Chủ trì nghi lễ...
Thư Yểu âm thầm ghi nhớ.
Miêu Liễu tiết lộ càng nhiều, thông tin Thư Yểu thu được càng nhiều.
Ba Đại Hùng là người chủ trì tế lễ...
Cộng thêm chuyện trước đó tộc trưởng người Miêu A Y nói chuyện riêng với hắn...
Thân phận của Lâu Khí chẳng lẽ là kiểu nhân vật thần bí như tế tư sao?
Hơn nữa, vừa rồi Miêu Liễu còn nói a ba a ma của hắn dường như cũng gặp chuyện vì người ngoại tộc.
Tất cả chỉ là suy đoán, Thư Yểu không dám chắc chắn.
Tiễn Miêu Liễu đi xong, Thư Yểu ôm bộ đồ Miêu xoay người, liền trực tiếp chạm phải ánh mắt của Lâu Khí.
Thiếu niên đã mặc bộ trang phục Miêu tinh xảo xinh đẹp thường ngày, chỉ là sắc mặt vẫn tái nhợt giống như người vừa khỏi bệnh nặng, toàn thân toát ra một luồng tử khí.
Lúc này, đôi đồng tử xanh nhạt của hắn không chớp mắt nhìn chằm chằm vào bộ đồ Miêu trong tay Thư Yểu.
Thư Yểu bỗng nhiên có chút chột dạ, theo bản năng muốn giấu bộ đồ ra sau lưng, nhưng Lâu Khí đã lên tiếng.
"Đó là gì?"
Nghe ra giọng hắn không mấy dễ chịu, Thư Yểu đành phải lấy bộ đồ ra, lắp bắp giải thích: "Miêu Liễu đưa tới, nói a công của cô ấy mời tôi tham gia lễ Tế Vưu."
Lông mày Lâu Khí nhíu chặt hơn: "Cô đồng ý rồi?"
Thư Yểu ngơ ngác gật đầu: "Ừ... ừ, tôi chưa từng tham gia lễ hội của người Miêu bao giờ."
Thấy cô thực sự hứng thú, những khớp ngón tay đang siết chặt của Lâu Khí mới dần buông lỏng: "Thôi vậy."
Thư Yểu tò mò chớp chớp mắt: "Thôi vậy là sao?"
Lâu Khí nhẹ giọng nói: "Cô muốn đi thì cứ đi."
Dứt lời, ánh mắt hắn chuyển xuống đôi chân trần của Thư Yểu.
Làn da vốn trắng mịn mềm mại, giờ đã không còn nhìn nổi.
Ngay lần đầu gặp cô, Lâu Khí đã biết cô là kiểu tiểu thư được nuông chiều từ bé.
Bị muỗi cắn chi chít vết đỏ như vậy mà cũng không biết nói, bị câm sao?
Hàm dưới căng chặt, giữa mày thoáng hiện vẻ tức giận.
Lâu Khí cố gắng đè nén cơn bực bội này, giọng bình thản hỏi: "Chân cô sao thế?"
Thư Yểu cúi đầu nhìn một cái: "Không sao đâu, chắc là bị muỗi đốt, cũng không biết vì sao, từ nhỏ đến lớn tôi rất dễ bị muỗi cắn."
Lâu Khí xoay người, giọng hơi cứng: "Theo tôi vào trong."
Thư Yểu chạy nhỏ theo sau, nghiêng đầu nhìn lưng Lâu Khí.
"Vết thương của anh không đau nữa à?"
"Còn... chỗ đó..."
Thư Yểu cắn môi, cân nhắc cách nói, mãi một lúc lâu mới tìm được một từ miễn cưỡng có thể dùng.
"Xẹp xuống rồi sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-phu-mot-long-muon-chet-lai-bi-ke-ien-cu-ng-p-giu-lai&chuong=231]
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận