Trong lòng thì suy nghĩ cuộn trào, nhưng trên mặt lại là vẻ ngây thơ và hiếu kỳ.
Thư Yểu hỏi: "'A công' nghĩa là gì?"
"Cô cái gì cũng không biết, cũng chẳng hiểu Ba Đại Hùng dẫn cô về đây làm gì."
Cô gái Miêu khinh thường liếc Thư Yểu từ trên xuống dưới, nhưng vẫn không quên giải thích: "'A công' theo cách nói của người Hán các cô, nghĩa là ông nội."
Thư Yểu hiểu ra, lại hỏi tiếp: "Vậy ông lão đang nói chuyện với Lâu Khí kia, là a công của cô sao?"
Giọng cô gái Miêu đột ngột cao vút, tức giận chỉ vào mặt Thư Yểu, quát: "Cô dám gọi thẳng tên của Ba Đại Hùng sao?!"
-
Tiếng ồn ào thu hút sự chú ý của Lâu Khí và tộc trưởng, hai người đồng loạt ngừng nói chuyện, quay đầu nhìn sang.
Ánh mắt tộc trưởng trước tiên rơi vào người Miêu Liễu.
Râu rung lên, rõ ràng là đã nổi giận.
Tộc trưởng giơ cây gậy xương lên, nặng nề gõ mạnh xuống đất.
Âm thanh trầm đục khiến cô gái Miêu run bắn lên, sắc mặt tái nhợt, vội cúi đầu xuống.
"Duy cấp điệt... a công..."
"Cháu xin... ông nội..."
Xem ra, cô ta sợ tộc trưởng đến cực điểm.
Tộc trưởng khó chịu thu lại ánh mắt, từ đầu đến cuối không hề liếc Thư Yểu lấy một lần.
Ông ta quay sang nhìn Lâu Khí, miệng tuôn ra một tràng dài tiếng Miêu khô khan khó hiểu.
Giọng điệu lạnh lẽo như một lời cảnh cáo.
Nói xong, ông ta xoay người dẫn tộc nhân trở về trong bản.
Cô gái Miêu đi theo sau tộc trưởng, thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn lại, ánh mắt lưu luyến dán chặt lên gương mặt Lâu Khí không nỡ rời đi.
Đến khi bị tộc trưởng gõ cho một gậy mới chịu ngoan ngoãn.
"Vừa rồi... cô nói gì với Miêu Liễu vậy?"
Giọng nói thanh lạnh vang lên phía sau tai, hơi thở ấm áp như chiếc quạt lông, mập mờ mà dịu nhẹ lướt qua vành tai, khiến toàn thân Thư Yểu tê rần.
Cô giật mình quay phắt đầu lại, trực tiếp đối diện với đôi mắt cười của Lâu Khí, tim đập chậm hẳn một nhịp.
Thiếu niên đẹp đến mức quá đáng, làn da trắng lạnh, ngũ quan tinh xảo như được trời cao tỉ mỉ điêu khắc.
Giữa hàng mày đôi mắt xinh đẹp không hề có lấy một tia tì vết, nhìn thẳng một cái cũng giống như đang mạo phạm.
Sau khi tiếp xúc, Thư Yểu mới nhận ra, người A Y Miêu tộc phần lớn đều rất đẹp.
Có lẽ vì sinh ra trong núi sâu, không bị thành thị hun đúc, nên trên người ai nấy đều mang theo khí chất cổ phác, thuần khiết.
Không nghi ngờ gì nữa, Lâu Khí là người đẹp nhất, cũng là người đeo nhiều đồ bạc nhất.
Trong các đường nét ngũ quan của hắn, đẹp nhất chính là đôi mắt thuần khiết đến mức không vương một chút tạp chất, giống như hai viên lưu ly xanh trong suốt.
Khi đôi mắt ấy chăm chú nhìn một người, đủ khiến tim người ta run rẩy.
Thư Yểu ngẩn ra hai giây mới hoàn hồn, không được tự nhiên ho khẽ một tiếng, che giấu sự thất thố của mình.
Nhưng vành tai đỏ bừng nóng rẫy đã hoàn toàn bại lộ tâm tư cô.
"Miêu Liễu?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-phu-mot-long-muon-chet-lai-bi-ke-ien-cu-ng-p-giu-lai&chuong=227]
Đó là tên của cô gái Miêu kia sao?"
Nụ cười trên mặt Lâu Khí càng sâu hơn, khẽ gật đầu. Giọng nói dịu dàng hòa lẫn tiếng va chạm leng keng của đồ bạc rơi xuống bên tai:
"Cô ta là cháu gái của tộc trưởng."
Đúng như Thư Yểu suy đoán, Miêu Liễu có quan hệ huyết thống với tộc trưởng.
Nhắc đến tộc trưởng, Thư Yểu có chút lo lắng, hỏi: "Vừa rồi tộc trưởng nói gì với anh vậy? Tôi thấy sắc mặt ông ta không được tốt."
Yết hầu Lâu Khí lăn lên hai vòng, biểu cảm trên mặt có phần khó coi.
Sự lúng túng này chỉ kéo dài nửa giây, ngay sau đó hắn cong môi, lộ ra một nụ cười trấn an.
"Một đứa trẻ không có a ba a ma, lại còn dẫn người ngoài vào bản, ông ta có thể nói gì với tôi chứ."
"Chẳng qua là cảnh cáo tôi, rồi..."
Lâu Khí ngập ngừng, không muốn nói tiếp.
Càng như vậy, Thư Yểu càng cảm thấy bất an, không nhịn được truy hỏi:
"Rồi sao nữa?"
"Đến đài tế chịu phạt..."
Ý thức được mình không nên nói những điều này, Lâu Khí vội nói tiếp: "Nhưng cô đừng lo, tôi đã thuyết phục được tộc trưởng rồi, ông ta đồng ý cho cô ở lại."
Thư Yểu lo lắng nhíu mày, không ngờ mình lại gây ra rắc rối lớn như vậy cho Lâu Khí.
Người Miêu bài ngoại, hắn đã mạo hiểm đến mức nào mới khiến tộc trưởng chịu gật đầu.
Thư Yểu cân nhắc rồi nói: "Hay hôm nay anh đưa tôi rời đi luôn đi, tôi không muốn gây phiền phức cho anh."
Khóe môi Lâu Khí cứng lại trong chớp mắt, ánh mắt trầm xuống, nhưng trên mặt lại không lộ ra chút nào.
Hắn khẽ cười, lắc đầu: "Không sao đâu, cô cứ yên tâm ở lại dưỡng thân thể cho tốt. Đợi mấy ngày nữa lễ tế kết thúc, tôi sẽ đưa cô xuống núi."
Nói đến nước này rồi, Thư Yểu chỉ có thể đồng ý.
"Được rồi, cảm ơn anh."
Lâu Khí cong mắt nghiêng đầu: "Không cần cảm ơn, chúng ta chẳng phải là bạn sao?"
"Ừ, chúng ta là bạn."
Thư Yểu cười gật đầu, nụ cười không chạm đến đáy mắt.
Diễn đi, tôi cứ yên lặng nhìn anh diễn.
Nhìn phản ứng của Miêu Liễu, địa vị của Lâu Khí trong tộc tuyệt đối là tồn tại mang tính then chốt.
Vậy mà còn bày ra chiêu bán thảm trước mặt cô, đúng là tâm cơ không nhỏ.
Ba Đại Hùng...
Rốt cuộc có nghĩa là gì?
Thư Yểu lại thử hỏi Lâu Khí thêm nhiều chuyện, từ hắn mà biết được đại khái.
Tộc trưởng đời đầu của A Y Miêu tộc là một người phụ nữ, tên gọi Miêu Vưu, lấy một chữ từ tên của tổ tiên Xi Vưu.
Còn tộc trưởng hiện tại là hậu duệ đời thứ hai mươi lăm của Miêu Vưu.
A Y Miêu tộc cực kỳ coi trọng huyết mạch, họ cho rằng m/áu của ngoại tộc sẽ làm ô uế huyết thống A Y Miêu tộc, nghiêm cấm tộc nhân thông hôn với người ngoài.
Huyết mạch và địa vị được truyền từ đời này sang đời khác. Đến thế hệ của Miêu Liễu, tộc trưởng có ý định truyền lại vị trí của mình cho cô ta.
Miêu Liễu là cháu gái tộc trưởng, dung mạo lại vô cùng xinh đẹp, trong tộc có không ít nam nhân ngưỡng mộ cô ta.
Nhưng mà...
Cô ta dường như thích Lâu Khí thì phải.
-
Tác giả có lời muốn nói:
Những kẻ chỉ dựa vào mồm mà kết luận đạo văn, gặp một người tôi block một người. Miêu Cương vốn là đề tài nhỏ, đọc thêm vài truyện Miêu Cương đi rồi sẽ biết, mô-típ đều na ná nhau cả.
Nếu người khác viết cổ trùng, trại Miêu, tộc trưởng, tế ti thì tôi không được viết, vậy tôi viết cái gì? Viết sinh hoạt thường ngày của bạn được không??
-
Oh my god! Lần đầu sốp gặp trường hợp này. Không đạo văn không đạo văn không đạo văn nha!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận