Ngoài phòng học, hai người thò đầu ra nhìn vào bên trong.
"Mẹ, người nào là đồng chí Giang vậy?"
Vương Thành nôn nóng không chịu nổi, chỉ muốn mau chóng nhìn xem người phụ nữ xinh đẹp như yêu tinh mà trong miệng Vương Thúy Nga nhắc đến trông như thế nào.
Vương Thúy Nga cười rồi nghiêng người gõ vào gã một cái: "Gọi cái gì mà gọi, mẹ đã nghe ngóng rồi, tiết sau mới là tiết của cô ta, nhìn con nôn nóng chưa kìa."
Vương Thành xấu hổ gãi đầu, trên gương mặt đầy mỡ treo một nụ cười như thể nhất định phải có được.
"Con không phải đang nghĩ cho me sao, nếu mà tóm được đồng chí Giang, sau này nhà mình muốn gì mà chẳng có?"
"Đến lúc đó để ba cô ta mua một căn nhà trong thành phố, rồi sắp xếp cho con một công việc vừa thể diện vừa nhiều tiền, nghĩ thôi đã thấy sướng."
Không ngờ đứa con trai bình thường lêu lổng cà lơ phất phơ, đến lúc quan trọng đầu óc lại cũng khôn khéo.
Vương Thúy Nga vui vẻ đồng ý.
Cuối cùng cũng hết tiết toán, Thư Yểu ôm sách ngữ văn trong lòng, đang bàn giao công việc với Hứa Vũ Trạch.
Giờ ra chơi, Hứa Vũ Trạch sắp xếp lại sách vở, nhớ đến cảnh xảy ra trong nhà ăn ban nãy, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.
"Đồng chí Giang, em với tên lưu manh tên Phí Trực đó là quan hệ gì vậy?"
Giọng nói dịu dàng mang theo sự dò hỏi, sợ khiến Thư Yểu phản cảm, Hứa Vũ Trạch bèn thêm một câu: "Đàn ông nông thôn thô lỗ, chưa từng thấy qua cô gái xinh đẹp nào, vừa nhìn thấy là bám dính như muỗi ngửi thấy mùi thịt, có cần tôi đi cảnh cáo anh ta một chút không?"
Thư Yểu mỉm cười nhạt, không để lộ cảm xúc.
"Không cần, sắp vào tiết ngữ văn rồi, thầy Hứa còn chưa đi à?"
Hứa Vũ Trạch mấp máy môi, không hiểu sao từ sau khi gặp Phí Trực, thái độ của cô đối với gã lại trở nên lạnh nhạt hơn.
Gã lễ phép gật đầu, đưa ra lời mời: "Vậy tối nay cùng ăn cơm nhé, giờ em vào tiết trước đi."
"Đến rồi! Người đó chính là Giang Thư Yểu!"
Vương Thúy Nga bỗng trợn mắt, kích động chỉ vào người phụ nữ bước vào lớp học.
Qua khe cửa sổ, ánh mắt của Vương Thành quét sang đột nhiên khựng lại!
Quá...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-phu-mot-long-muon-chet-lai-bi-ke-ien-cu-ng-p-giu-lai&chuong=69]
quá đẹp.
Người phụ nữ ấy hoàn toàn không ăn nhập với môi trường rách nát xung quanh, dù là trường mới xây, nhưng vẫn chỉ dùng gạch đất tái chế xếp lên, tràn đầy hơi thở cũ kỹ.
Cô mặc không hề nổi bật, áo sơ mi kẻ ca rô bình thường, bên dưới là chiếc váy vải đỏ tươi, mái tóc đen dày tết thành một bím lệch vai.
Trong làng có nhiều cô gái ăn mặc như thế, Vương Thành chỉ thấy quê mùa, nhưng Giang Thư Yểu mặc lên, lại đẹp đến mức không lời nào tả xiết.
Khi cô giảng bài, đôi mắt đen láy to tròn, sáng lấp lánh như hai viên thủy tinh lưu ly tuyệt đẹp, làn da trắng như sứ trở thành màu trắng duy nhất trong lớp học.
"Thế nào, có đẹp không?"
"Tiểu Thành?"
Vương Thúy Nga quay đầu, thấy con trai mình đã nhìn đến ngây người.
Khuỷu tay bị thúc hai cái, Vương Thành cuối cùng cũng hoàn hồn, ánh mắt trống rỗng như mất hồn vía.
"Đẹp... quá đẹp..."
Gã thậm chí không thể tin nổi, thôn Thạch Nhai này lại có thể xuất hiện một cô gái xinh đẹp như vậy.
Cô ấy chính là người mà ông trời ban cho gã làm vợ đây mà.
Một tiết học trôi qua, mắt của Vương Thành gần như dán chặt vào người Thư Yểu, ánh nhìn xâm lấn trần trụi chẳng hề né tránh, khiến Thư Yểu lạnh cả sống lưng.
Được hệ thống nhắc nhở, cô biết hai người đứng ngoài lớp là mẹ kế và em trai khác cha khác mẹ của Phí Trực.
Bọn họ đến tìm mình làm gì?
Thư Yểu cảm thấy rùng mình, cố nén khó chịu mà tiếp tục giảng bài cho học sinh.
Cuối cùng cũng hết giờ học, Thư Yểu đi ra từ cửa sau nhưng lại bị chặn đường.
Nhìn hai người với vẻ mặt nịnh bợ, sắc mặt Thư Yểu lạnh hẳn xuống.
Vương Thành còn tưởng rằng cô không biết mình nên mới tỏ vẻ xa lạ, vì vậy lên giọng tự nhiên bắt chuyện:
"Giang... Giang trí thức, chào cô. Tôi tên Vương Thành là em trai Phí Trực."
Vương Thúy Nga: "Đúng đúng, còn tôi nữa, tôi là mẹ của Phí Trực."
Thư Yểu ôm sách trong tay, kiêu ngạo ngẩng cằm lên, nhàn nhạt quét ánh mắt từ đầu đến chân hai người họ.
Không hiểu sao, lòng Vương Thành lại căng thẳng đến mức gần như vò nát góc áo.
Cuối cùng, Thư Yểu thu hồi ánh mắt, giọng điệu thản nhiên:
"Tìm tôi có việc gì?"
Âm điệu hơi trầm, mang theo sự lạnh lùng hữu hình.
Trên mặt cô rõ ràng không có biểu cảm gì, nhưng Vương Thành luôn cảm thấy cô đang khinh thường mình, trong từng lời nói ẩn giấu sự miệt thị.
Thậm chí...
Đến một cái liếc mắt thừa cũng không muốn dành cho gã.
Hừ, sinh ra ở thành phố thì sao chứ, chẳng phải vẫn phải xuống nông thôn dạy học sao, có gì mà ghê gớm.
Trong lòng Vương Thành thấy khó chịu, còn trên mặt Vương Thúy Nga vẫn nặn ra nụ cười.
Bà ta lo lắng vò tay, đuôi mắt đầy nếp nhăn:
"Chẳng phải nghe nói cô và con trai tôi Phí Trực đang quen nhau sao? Dù thế nào thì tôi cũng là mẹ nó, nghĩ là mời cô đi ăn một bữa."
Nam nữ chưa cưới mà mới nghe đồn đã vội mời ăn cơm, kiểu gì cũng thấy chẳng có ý tốt gì.
Nhìn là biết một bụng đầy toan tính.
Thư Yểu lạnh nhạt cười, hỏi ngược lại: "Bà nghe ở đâu ra là tôi và Phí Trực đang quen nhau?"
Nụ cười của Vương Thúy Nga đông cứng lại, mặt nóng ran.
Con tiện nhân này, dám không nể mặt bà ta một chút nào.
Nhưng cũng tốt, chứng tỏ cô và Phí Trực thật sự chẳng có gì, Vương Thành vẫn còn cơ hội.
Thái độ với mình tệ thế này, chắc với Phí Trực cũng chẳng tốt hơn là bao.
Bà ta lén véo mạnh vào thịt mềm sau lưng Vương Thành.
"Á..."
Vương Thành đau kêu lên một tiếng, nhận được ánh mắt nhắc nhở của Vương Thúy Nga, lập tức hiểu ý.
"Chỉ là nghe nói thôi, đồng chí Giang đừng giận, vậy tôi có thể mời cô ăn cơm được không?"
Trong lúc Vương Thành nói, ánh mắt của Vương Thúy Nga trượt xuống nhìn đôi giày da màu caramel của Thư Yểu.
Giày da nhỏ màu caramel dính chút bùn, bề mặt còn được đánh bóng sáng, vừa nhìn là biết giá không rẻ.
Đây chính là đôi giày có giá bằng hai tháng lương của bí thư xã sao?
Nhìn cũng chẳng có gì đặc biệt nhưng mà đẹp thật.
"Không được."
Thư Yểu từ chối dứt khoát, giọng nói trong trẻo rành mạch.
Nụ cười trên mặt Vương Thành đông cứng, "Cái gì?"
Thư Yểu nghiêng đầu, lạnh lùng liếc anh ta một cái.
"Tôi nói không được, nghe không hiểu à?"
Nhân vật nguyên chủ vốn thiết lập là trăng hoa đa tình, cũng không có nghĩa thứ gì cũng lọt vào mắt.
Thư Yểu rất muốn hỏi anh ta, nhà không có gương thì chắc chắn vẫn có nước tiểu mà.
Nhưng nhìn thân hình béo phì của Vương Thành, rồi lại nhìn đôi chân gầy nhỏ của mình, cuối cùng cô cố nén xuống.
Sợ bị đánh.
Vương Thành nheo mắt, mỡ trên má dồn lại thành từng tầng.
"Đồng chí Giang, cô hơi vô lễ rồi đấy? Dù sao thì mời cô ăn cơm cũng là tấm lòng của tôi, cô từ chối thẳng thế này không tốt đâu."
Vương Thúy Nga ở bên cạnh phụ họa, sắc mặt cũng khó coi:
"Con trai tôi Vương Thành là người nổi tiếng tuấn tú trong mười dặm tám làng, đồng chí Giang, cô đừng có ngại ngùng nữa."
Thư Yểu lại càng muốn bật cười.
Cô nhìn chằm chằm cái bụng to gần bằng bà bầu sắp sinh của Vương Thành, nhướn mày.
Trên mặt như viết rõ đây là cái mà bà gọi là tuấn tú à?
Nằm lì trên giường ăn uống cả ngày, chưa từng làm việc nặng, da dẻ của Vương Thành hiện lên màu đen xám bệnh tật, trên cổ còn có từng vòng từng vòng bẩn thỉu đen sì như lâu ngày không tắm.
Tuấn tú, Vương Thúy Nga cũng nỡ nói ra miệng thật.
Bắt gặp ánh mắt châm chọc của Thư Yểu, Vương Thúy Nga cũng cảm thấy lời mình vừa nói chẳng đáng tin, có chút xấu hổ.
"Cô tan học rồi, rảnh rỗi mà, đi ăn một bữa ngon với Vương Thành nhà tôi bồi bổ chút, nhìn cô gầy thế này kìa."
"Tôi nói cho cô nghe, con gái mà gầy quá thì không tốt đâu, sau này khó sinh con trai, còn dễ khó sinh nữa."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận