Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 9 / 31  ·  29%
NGÔ THIÊN TRI XUÂN LAI
Chương 9
25/07/2025 23:57· 1,108 từ

9

Tạ Duẫn Khâm đột ngột siết chiếc chén sứ trong tay, bóp nó.

Khuôn mặt ôn hòa mà hắn giữ trước mặt Tề Uyển Hề chốc rạn nứt.

Mảnh sứ cắm vào tay, máu xuống.

Tề Uyển Hề còn chưa kịp nghĩ gì, đã hoảng hốt thốt “Thế tử! Chàng sao vậy?”

Nàng ấy vội gọi người mang đến, tự mình giúp hắn xử vết thương.

Tạ Duẫn Khâm rũ mắt, sắc không rõ cảm xúc, nhưng ánh lại rơi xuống đỉnh đầu của Uyển Hề.

Ba tháng nay, sự ngoan ngoãn dàng của vị Thế tử phi chẳng lẽ chỉ là giả tạo?

Mười mấy năm sống ở kinh Tạ Duẫn Khâm đã thấy đủ kẻ tâm cơ tính toán, đấu lẫn nhau.

Vậy mà Vân Kiểu ở bên bao năm, tâm tư vẫn đơn đến mức đáng cười. Trước kia và Tề Uyển Hề thân là thế, kết quả bị chính người này bán

Tạ Duẫn Khâm khẽ cười nhạt lòng, dù là cố ý hay đây cũng là nhân quả của Kiểu. Vì nàng mà hắn chính thất phát sinh khích, rốt cuộc có đáng không?

Sau khi xử lý vết thương Tạ Duẫn Khâm, Tề Uyển Hề đầu lên, vừa vặn chạm phải mắt u ám của hắn.

Nàng ấy khẽ run, nước mắt tức dâng tràn, giọng nói mềm mang theo chút e dè: “Tháng Vân Kiểu thực sự không điều, luôn khiến Thế tức giận, thiếp mới đồng gả nàng ấy cho thương nhân giàu có ở Châu…”

“Thế tử, ngài trách thiếp tự quyết định sao?”

Tạ Duẫn Khâm thu hết biểu của nàng ấy vào mắt, thật thế nào, hắn nhất thời không xác định.

Chỉ sau một thoáng trầm mặc, bỗng mỉm cười, dáng vẻ hòa nhưng đáy mắt lại chẳng hề ý cười.

“Không sao, nàng đã là chủ của Hầu phủ, chuyện đi hay của một nha hoàn, nàng làm là được.”

Chuyện này cứ thế kết thúc.

Bữa cơm tất niên và đêm tịch sau đó, không ai nhắc chuyện của Vân Kiểu nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ng-thi-n-tri-xu-n-lai&chuong=9]

Khi tiếng chuông nửa đêm vang Tạ Duẫn Khâm cùng Tề Uyển chúc mừng năm mới xong, liền bước quay về viện của

Tề Uyển Hề nhìn theo bóng lạnh lùng của hắn, trong lòng lên chút bất an, dường như thứ gì đó đã lặng thay đổi.

Nha hoàn thân cận Tiểu Đào lắng nói: “Là Vân Kiểu tự muốn đi, Thế tử phi cần phải giúp nàng ấy che Nhìn dáng vẻ của tử gia, chắc chắn không ý định đưa nàng trở về, nhưng bây giờ lại nói vậy, chẳng phải vô để lại mầm họa sao?”

Tề Uyển Hề cúi mắt, nhẹ đáp: “Ta cũng mong nàng ấy thật xa, đừng quay lại.”

Ai mà không muốn phu quân có duy nhất mỗi mình chứ?

Nàng ấy có thể nhẫn nhịn, sẵn lòng đối xử ôn hòa người khác.

Nhưng nếu Vân Kiểu đã muốn nàng ấy liền giúp nàng rời triệt để.

Sự tự do mà bản thân ước lại không thể có được, ấy hy vọng Vân Kiểu sẽ được.

Hơn nữa, Tạ Duẫn Khâm cũng có vẻ gì là muốn truy

Chỉ cần thời gian trôi qua, hắn có đột nhiên muốn điều thì mọi chứng cứ cũng đã chôn vùi từ lâu rồi.

Tạ Duẫn Khâm trằn trọc trên cảm giác trống trải vì thiếu thứ gì đó bên cạnh càng càng mãnh liệt.

Một lúc sau, hắn ép mình mắt ngủ.

Nhưng ngay cả trong mộng, giấc của hắn cũng chẳng hề yên

Có tiếng khóc khe khẽ của người phụ nữ.

Hắn mơ hồ biết đó nhưng lại không muốn thừa nhận, lòng càng thêm bực bội.

Cảnh tượng trong mơ chuyển đổi.

Hắn không thể kiểm soát bản cứ thế bước đến gần.

Một nữ tử thân hình yếu ngồi trên giường, hai tay bị lại, trên người chằng chịt dấu ám muội, đan xen với vết bầm tím đáng

Hắn không thể tin nổi, hoảng gọi một cái tên.

Nữ tử ngẩng đầu lên, khuôn tái nhợt, đẫm lệ.

Là Vân Kiểu.

“Duẫn Khâm… cứu ta…”

Tạ Duẫn Khâm giật mình tỉnh ánh sáng ban mai đã len phòng.

Chỉ là mộng.

Hắn vô thức thở phào một

Nhưng ngay sau đó, một suy lóe lên… Vân Kiểu chẳng qua là một thông phòng nho nhỏ, rồi thì thôi, có gì để hắn bận tâm

Lòng bàn tay đau nhói.

Hắn mở ra, mới nhận ra đã siết chặt tay đến mức vết thương hôm qua lại nứt

Chợt, hình ảnh Vân Kiểu cúi băng bó cho hắn hiện lên tâm trí.

Thân hình nhỏ nhắn yếu ớt, nói nhẹ tựa lan hương, dáng dường như chẳng thể tự lo bản thân.

Trong giấc mơ, vết bớt hình lưỡi liềm trên xương quai xanh nàng — nơi hắn từng hôn vô số lần — rõ đến lạ.

Tạ Duẫn Khâm mạnh tay bấm ngón tay mình, chỉ hận không bắt nàng quay lại, giấu vào thật kỹ.

Hắn bỗng cảm thấy một ngọn tà ác bừng lên trong ngực.

Hắn không rõ đây là cảm gì, nhưng hắn biết, nó đủ sinh ra sự cuồng nộ.

Hắn hiểu rất rõ tâm Vân Kiểu.

Nhưng hắn sinh ra đã không kẻ đắm chìm trong ái tình.

Vân Kiểu chỉ là một được hắn đoái hoài đã là huệ trời ban.

Nàng yêu hắn như vậy, làm có thể cam tâm rời đi?

Nàng thậm chí có thể mà không tiếc mạng sống.

Vân Kiểu tuyệt đối không thể kẻ khác.

Càng không thể tự nguyện rời

Lẽ nào… nàng bị Tề Uyển ép buộc?

Lẽ nào có kẻ đã thông với nàng ấy, bắt cóc Vân đi?

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận