Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 10 / 31  ·  32.3%
NGÔ THIÊN TRI XUÂN LAI
Chương 10
25/07/2025 23:57· 1,275 từ

10

Mùng Một Tết, Vân rời thành, không ngờ lại chạm Tần Chí An.

Người đàn ông ấy khỏi hẳn vết thương trên tay, ngựa, vừa vặn ghìm ngay bên cạnh nàng.

Vân Kiểu lập tức giác, chỉ hận không thể tránh “Ta đã chuộc thân, tướng quân không cần mộng nạp ta vào phòng nữa. từ.”

Tần Chí An cười “Vân cô nương hiểu lầm rồi. dù là kẻ thô cũng không đến mức chuyện cướp đoạt dân nữ.”

Vân Kiểu chẳng muốn dưa, nhấc chân định rời đi.

Nào ngờ hắn lại tiếng gọi nàng lần nữa.

“Cuối cùng nàng cũng thông suốt, chịu rời xa thế Trấn Viễn hầu rồi

Nói xong, Tần Chí lại tự lẩm bẩm: “Gã đó là một tên ăn độ, hành vi tiện, nàng ở bên cạnh hắn chắn chẳng dễ chịu gì.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn Vân Kiểu căng cứng, không chút cảm: “Thế tử thế đã chẳng còn liên đến ta. Cũng không liên quan Tần tướng quân.”

Tạ Duẫn Khâm thâm khó dò, nhưng từ khi hắn là một thiếu niên rỡ, hắn đã bén trong lòng Vân Kiểu.

Đối với nàng, hắn như một cây đại thụ cắm vào da thịt, hút máu nàng mà lớn

Trải qua một tháng nàng mới dần bứt hắn ra máu thịt của mình.

Nhưng lúc này nhắc vẫn cảm thấy đau đớn nhức như máu tươi còn khô.

Thấy nàng không muốn nhiều, Tần Chí An dứt khoát túi tiền bên hông, cho nàng.

“Mấy hôm trước ta mãng, chắc hẳn đã gây không phiền phức cho nàng. như bồi tội.”

Vân Kiểu hé môi, biết nên nói gì.

Chưa đợi nàng lên Tần Chí An đã vung roi ngựa rời đi, chỉ lại một câu: “Mau đi, trời cao biển rộng, tha mà tung cánh.”

Vân Kiểu ngẩng đầu, thấy đất trời mênh mang, lòng lên nỗi bâng khuâng tả.

Nàng xoay người, nhìn bóng lưng của Tần Chí An, cảm dâng trào, cảm mình nên nói gì

Đúng lúc ấy, từ thành bỗng vang lên mấy tiếng “Đóng cửa thành! Kiểm nghiêm ngặt!”

Tiếng bước chân nặng vang lên, cổng thành trước mặt từ từ khép lại.

Ánh mắt Vân Kiểu qua, bất chợt nhìn thấy vài mặt quen thuộc, hình đã gặp trong Hầu

Tim nàng run lên, tức xoay người bước nhanh, leo một cỗ xe ngựa.

“Lão bá, đi về Nam.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ng-thi-n-tri-xu-n-lai&chuong=10]

Trước khi vào cung Tết, Tạ Duẫn Khâm ghé qua bạc một chuyến.

Quản gia cung kính sổ sách lên, còn chưa đợi hỏi, đã chủ động cáo: “Hôm qua Thế phi gửi đến một khoản ghi mới, nhập vào trăm lượng bạc

Sổ sách làm rất kẽ, trăm lượng bạc cũng nằm trong quỹ.

Mọi chứng cứ đều rành trước mắt, nhưng Tạ Duẫn càng nhìn càng thấy thật.

Vân Kiểu từ đâu thể gặp một thương nhân giàu ở Tô Châu?

Thậm chí còn ngang thông ngay dưới mí mắt

Quản gia thấy hắn ngâm, liền lên tiếng nhắc nhở: tử gia, đừng để giờ tốt vào cung kiến Hoàng thượng.”

Bên trong Thái Hòa

Văn võ bá quan loạt chúc Tết xong, tiếp theo yến tiệc.

Lễ nghi long trọng, khác thường, sau khi hoàn các trình tự rườm như quỳ bái, dâng kính rượu, cuối cùng Tạ Duẫn cũng có cơ hội thở một

Giữa cơn gió lạnh tuyết rơi lất phất ngoài điện, nghĩ của hắn khựng trong giây lát.

Rõ ràng chưa từng Vân Kiểu tham dự những buổi tiệc như thế này, giờ đây, hắn nhớ đến nàng.

Ánh mắt vừa chuyển, Duẫn Khâm liền thấy Tần Chí bước đến sau một

Nhớ đến chuyện người từng có ý đồ không trong với Vân Kiểu, ánh Tạ Duẫn Khâm quét nhàn nhạt nhưng lạnh lẽo.

“Tần tướng quân, đã không gặp. Nha đầu Vân Kiểu phủ ta, ngươi có gặp qua?”

Không rõ là do giác của Tạ Duẫn Khâm quá hay do hắn thực tai mắt khắp vậy mà có thể biết được Tần Chí An đã gặp Vân vào sáng nay, rõ ràng đang xét.

Lẽ nào trong đám lính phong tỏa cổng thành hôm cũng có người do phủ sắp đặt?

Nhưng một Thế tử chơi như hắn, có thể nhiêu người đáng tin chứ?

Tần Chí An khẽ mình, nhưng sắc mặt vẫn không

“Chưa từng. Sao thế? trong phủ Thế tử mất, lại hỏi ta đòi?”

Tạ Duẫn Khâm bỗng cười, nheo mắt nhìn hắn: “Tần quân, ngươi nói dối

Tần Chí An cứng đối diện với ánh nhìn ấy, gạo cất giọng đầy nhiên: “Nói dối làm chứ?”

Tên Thế tử ăn trước mặt dường như bị hai phản vấn của hắn giận, ánh mắt đột âm trầm nhìn chằm chằm.

Khí thế này, hoàn không giống một kẻ phóng đãng có.

“Tần tướng quân, ta quá chỉ buột miệng hỏi xin Kiểu, liền bị đánh một tay. Nếu thực dám mang nàng đi, chẳng phải mạng này cũng bị Thế tử đoạt luôn rồi sao? Ta còn mạng, chưa đến mức một nữ nhân mà đối với Thế tử gia

Khóe môi Tạ Duẫn cong lên một đường châm chọc, rất nhanh lại hạ trở về dáng vẻ tiện biếng nhác như thường ngày.

“Đã vậy, Tần tướng về sau cũng nên giữ cái của mình cho tốt.”

Hắn phất tay áo đi, động tác có chút mạnh mang theo vài phần bén.

Tần Chí An nhìn bóng lưng hắn, lòng chắc mẩm Tạ Duẫn Khâm thực chưa biết gì, quả chỉ đang thử hắn.

Tỉnh táo lại, hắn phát hiện sau lưng đã đổ mồ hôi lạnh.

Chợt nhớ lại dáng của Vân Kiểu khi hắn gặp vào sáng nay.

Sắc mặt tái nhợt, gầy yếu tiều tụy đến mức người ta xót xa, người tựa như một giấy mỏng manh trắng bệch, chỉ gió thổi là đổ.

Nhưng ánh mắt lại định, trong đó có một thứ liệu vô cùng cứng

Có thể thấy nàng Hầu phủ không hề yên ổn, đã quyết tâm rời

Chi bằng giúp nàng tay?

Chỉ là, Tần Chí nhìn theo dáng điệu lười nhác ngày của Tạ Duẫn bỗng cảm nhận được thê lương và cô quạnh.

Hắn khẽ cười, nửa hoang mang, nửa phần giễu cợt.

“Không ngờ một kẻ lùng vô tình như hắn, đối Vân cô nương vẫn chút chân tình.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận