Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 2 / 31  ·  6.5%
NGÔ THIÊN TRI XUÂN LAI
Chương 2
25/07/2025 23:56· 1,129 từ

2

Mùng tám tháng Chạp, khi tuyết ngừng rơi, Hầu cũng vì thế mà trở náo nhiệt hơn hẳn.

Sáng sớm, Tạ Duẫn đưa Tề Uyển Hề cùng cung tham dự yến tiệc.

Vân Kiểu thì cùng hạ nhân trong phủ nấu Lạp Bát, mong cầu một mới may mắn thuận lợi.

Sau khi nấu xong, lần lượt mang cháo phân cho mọi người trong phủ.

Lúc Tạ Duẫn Khâm Tề Uyển Hề trở về, trông thấy Vân Kiểu đang cười đưa một bát cháo cho vệ trong phủ.

Tạ Duẫn Khâm lập nhìn thấy nàng mặc một áo bông lụa hồng đào, cả người như đoá hoa đào rộ, khóe môi còn lên hai lúm đồng tiền...

Đột nhiên, Vân Kiểu nhận được một ánh mắt bén lạnh lẽo phóng tới.

Nàng vừa ngẩng đầu thấy Tạ Duẫn Khâm và Uyển Hề đứng cách đó xa.

Tạ Duẫn Khâm mặt biểu cảm nhìn chằm chằm đáy mắt âm u, lạnh đến mức khiến người ta sợ

Vân Kiểu giật mình, vàng hành lễ với hai “Tham kiến Thế tử, Thế phi.”

Tạ Duẫn Khâm vẫn lạnh lùng dõi theo nàng, lâu không nói gì, ánh khiến lòng bàn tay nàng ứa hôi.

Cuối cùng, vẫn là Uyển Hề mỉm cười nói: lễ đi.”

Nói rồi, nàng nhẹ kéo tay Tạ Duẫn Khâm, dàng hỏi: “Thế tử, chàng vậy?”

Vân Kiểu cúi đầu yên bất động, mãi đến cảm nhận được ánh mắt lẽo kia rời đi.

Nàng không nhìn thấy mặt của hắn, nhưng lại được giọng hắn dịu dàng với Tề Uyển Hề: “Không sao, phòng thôi.”

Tạ Duẫn Khâm đã về, Vân Kiểu cũng không chuyện trong bếp nữa, không chậm trễ mà lập tức chạy chính phòng.

Mãi đến nửa canh sau, Tạ Duẫn Khâm mới rãi trở về.

Vân Kiểu vội vàng tới, giọng nhẹ nhàng cung “Nô tỳ giúp Thế tử y phục.”

Tay nàng vừa đưa nửa chừng, liền bị người mặt siết chặt.

Tạ Duẫn Khâm lạnh cười nhạt: “Cười với kẻ

Vân Kiểu nhẫn nhịn đau, nhẹ giọng giải thích: hiểu lầm rồi, hôm nay mùng tám tháng Chạp, vừa rồi tỳ chỉ đang phát thôi.”

Bàn tay còn lại Tạ Duẫn Khâm bóp lấy nàng, giọng lạnh lùng xen tức giận: “Mặc hoa hòe lòe như vậy, muốn khoe à? Nhớ cho kỹ, ngươi đồ của bản Thế đừng nảy sinh ý nghĩ gì

Không biết vì sao, “đồ” này khiến Vân Kiểu thấy khó chịu.

Những năm qua, Tạ Khâm càng lớn càng thâm

Hắn trước mặt người luôn ôn hòa vô hại, đối với nàng lại ngày thất thường.

Vân Kiểu sớm đã cách ngoan ngoãn, hắn tức nàng cũng không giải thích

Chỉ thuận theo lời nói: “Nô tỳ lập tức thay bộ quần áo giản hơn.”

Nhìn gương mặt nhu của nàng, cơn tức giận lòng Tạ Duẫn Khâm dần tan đi.

Cuối cùng, tay hắn buông lỏng, chỉ lạnh lùng lại một chữ: “Đi.”

Hôm sau, mùng chín Chạp.

Toàn bộ Hầu phủ đầu tổng vệ sinh.

Mặc dù Vân Kiểu thông phòng của Tạ Duẫn nhưng suy cho cùng nàng chỉ là một nha hoàn, tất phải tham gia dọn cùng những người khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ng-thi-n-tri-xu-n-lai&chuong=2]

Khi nàng lau dọn kệ trưng bày, bất ngờ người khác đẩy mạnh một

Nàng không kịp đề cả người va vào chiếc sứ đặt trên kệ.

“Choang” một tiếng, chiếc vỡ tan thành từng mảnh, thanh chói tai làm cả phòng lặng ngắt như tờ.

Nha hoàn vừa đụng nàng kinh hãi kêu lên: đây là đồ cưới của phi! Bình hoa sứ trắng Định đấy!”

Vân Kiểu nhận ra này, là nha hoàn từng ý định bò lên giường Duẫn Khâm nhưng bị nàng dạy một trận.

Đúng lúc này, Tạ Khâm bước vào, nhìn thấy cảnh hỗn loạn liền cau “Chuyện gì vậy?”

Cả phòng lập tức rạp xuống đất.

Nha hoàn kia nhanh lên tiếng cáo trạng trước: Thế tử, là Vân Kiểu vỡ đồ cưới của Vương phi!”

Vân Kiểu vội giải “Là nàng ta cố tình vào nô tỳ trước, nô mới vô ý làm vỡ...”

Nàng còn chưa nói giọng nói lạnh lẽo của Duẫn Khâm đã vang lên: Thế tử tận mắt chứng kiến, còn dám chối cãi?”

Vân Kiểu nghẹn lời, đầu lên, liền bắt gặp mắt đen sâu thẳm không dao động của hắn.

Tạ Duẫn Khâm nhìn từ trên cao, giọng điệu lùng: “Làm hỏng đồ cưới Vương phi, Vân Kiểu, phạt bổng một tháng, lĩnh mười bản.”

Lòng Vân Kiểu bỗng lạnh buốt, lời giải thích bên môi cũng trở nên nghĩa.

Nàng cúi người, trán đất. “Vâng, nô tỳ nhận

Vân Kiểu bị kéo ngoài.

Mười trượng đánh xuống, khi nàng lê bước tập quay về chính viện thì đã tối đen.

Trong thư phòng của Duẫn Khâm, ánh nến vẫn cửa lại không đóng kín, lộ vài khe hở gió lùa.

Vân Kiểu theo bản tiến lại, định đóng cửa

Nhưng vừa đến gần, chợt nghe thấy giọng nói ám của Tề Uyển Hề lên.

“Duẫn Khâm, nhẹ thôi...”

Bước chân Vân Kiểu lại, nàng muốn lặng lẽ đi.

Nhưng giây tiếp theo, nói dịu dàng của Tạ Khâm truyền đến: “Xin lỗi, thường ta đã quen không nặng nhẹ với Vân Kiểu phu nhân đừng trách.”

Giọng Tề Uyển Hề mại đầy oán trách: “Duẫn chỉ là một chiếc bình chàng phạt Vân Kiểu nặng quá

Trong phòng, tiếng động trở nên kịch liệt hơn.

Một lát sau, giọng Duẫn Khâm lười nhác đầy mãn vang lên: “Ta với đang ở bên nhau, còn nhắc nữ nhân khác làm Nàng ta chỉ là một hoàn, có đáng để bận tâm không?”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận