Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 7 / 31  ·  22.6%
NGÔ THIÊN TRI XUÂN LAI
Chương 7
25/07/2025 23:57· 1,235 từ

7

Tim Vân Kiểu đập dồn dập trống trận, nhưng vẻ lại bình tĩnh lạ thường.

Nàng cúi đầu, hành lễ rồi thích: “Nô tỳ chỉ thu dọn đồ cũ, bọc bằng vải để đỡ bụi.”

Thấy nàng không có gì khác Tạ Duẫn Khâm cũng nghi ngờ, đi đến bàn xuống.

Vân Kiểu pha trà cho hắn, đó hai tay dâng miếng ngọc bội, thái độ ngoãn, kính cẩn.

“Khi nô tỳ dọn dẹp, tìm miếng ngọc này. Nghĩ đây là vật cũ của nhân Thế tử gia, lẽ nên giao lại cho thích hợp bảo quản.”

Tạ Duẫn Khâm mặt không cảm chân mày đã thoáng vẻ không vui, ngón tay nhẹ lên mặt bàn.

“Ngẩng đầu lên.”

Vân Kiểu lập tức làm theo, vẫn rũ xuống, nhưng cầm ngọc lại không hề đậy.

Tạ Duẫn Khâm nhận lấy ngọc trên đó đã nhiễm ấm từ tay nàng, trở ấm áp dịu dàng.

Nhìn gương mặt tái nhợt của ánh mắt hắn chìm lạnh nhạt cười khẩy: “Ngọc này đã qua tay nô tỳ như ngươi, còn giao cho Thế tử phi? muốn làm bẩn thân phận ai

Vân Kiểu khẽ run lên, đầu cúi thấp: “Thế tử nói phải.”

Rõ ràng nàng vẫn ngoan ngoãn mọi khi, nhưng Tạ Khâm lại đột nhiên muốn nàng nói điều gì

Nhưng nàng… có thể nói gì Một nô tỳ từng bước lên giường hắn, đã đại ân lớn nhất.

Thu lại ánh mắt đầy phiền hắn cầm ngọc bội, tay ném ra ngoài cửa.

Tuyết dày, không một tiếng động.

“Không cần thì vứt đi.”

Hắn phất tay áo, quay người đi.

Sau khi hắn đi khỏi, Vân mới ngẩng đầu, hốc đã đỏ.

Nàng chậm rãi bước ra ngoài, nửa canh giờ tìm trong lớp tuyết dày mới lại được miếng ngọc

Ngày Hai Mươi Bảy tháng Chạp.

Thị nữ thân cận của Tề Hề đến tìm Vân “Vân Kiểu tỷ tỷ, Thế phi muốn gặp tỷ.”

Vân Kiểu theo nàng ta đến của Tề Uyển Hề.

Đây là nơi có phong cảnh nhất Hầu phủ, có có mai, bố trí tinh tao nhã.

Chỉ nhìn thôi cũng đủ thấy Duẫn Khâm coi trọng Uyển Hề đến mức nào.

Trong phòng, Tề Uyển Hề quan sắc mặt nhợt nhạt Vân Kiểu, nhẹ giọng than “Vân Kiểu, nếu không ta giữ ngươi lại, ngươi không phải chịu khổ thế

Vân Kiểu lập tức đáp khẽ: tỳ không sao, Thế phi đã chiếu cố nô rất nhiều rồi.”

Tề Uyển Hề liền kéo tay nói: “Ngươi ở trong suốt cũng buồn chán, ra đi dạo với ta

Hai người tản bộ bên hồ, Uyển Hề không cho theo sau.

Nàng ấy hỏi Vân Kiểu: “Vài nữa ngươi sẽ đi, mang theo có đủ không?”

Vân Kiểu cung kính đáp: “Hồi tử phi, đủ ạ.”

Tề Uyển Hề khẽ thở dài: nữ nhân, ta suy nghĩ của ngươi. Ai không mong trượng phu có một mình mình chứ…”

Trượng phu…

Nghe xong, Vân Kiểu chỉ thấy cười.

Thế tử phi nói vậy, chẳng đang đùa sao?

Ba tháng trước, trong đêm đại của Tạ Duẫn Khâm, nến hỷ rực rỡ cháy một đêm, Vân Kiểu hiểu thế nào là phu

Nàng làm sao có thể? Lại sao dám coi Tạ Khâm là phu quân!

Vân Kiểu vội vàng cắt ngang Tề Uyển Hề: “Nô không dám có vọng tưởng vậy, chỉ là cảm đã đến lúc rời đi, muốn quấy rầy thêm nữa.”

Tề Uyển Hề cũng không khuyên thêm, chỉ bảo: “Vậy ngày này ngươi hãy dưỡng cho tốt.”

Vân Kiểu mím môi cảm tạ: tạ Thế tử phi.”

Hai người đã đi đến bờ một nhành mai nở rực rỡ.

Tề Uyển Hề bước lên trước bước, dường như định hoa, nào ngờ mặt hồ băng trơn trượt, chân lảo đảo, cả người ngã xuống hồ.

Vân Kiểu vội vàng đưa tay nhưng không kịp giữ

Nàng hoảng hốt hét lớn: “Có không! Mau tới đây! tử phi rơi xuống hồ cứu người!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ng-thi-n-tri-xu-n-lai&chuong=7]

Lời vừa dứt, nàng cũng lập nhảy xuống làn nước giá.

Cơn đau quặn trong bụng vẫn đó, vết thương do kiếm cho Tạ Duẫn Khâm chưa lành, nhưng Vân chỉ có thể nghiến răng đựng, cố sức kéo Tề Hề bơi về phía bờ.

Chật vật lắm, cuối cùng nàng đưa được cả hai bờ.

Lúc này, một loạt tiếng bước hỗn loạn vang lên, người chạy vội về phía hồ.

Vân Kiểu cảm giác một cơn lướt qua trước mặt.

Chỉ trong chớp mắt, nàng thấy Duẫn Khâm sốt sắng lấy Tề Uyển Hề.

Cả người Vân Kiểu lạnh run, tím tái, nàng cố ngẩng đầu lên, nhưng chỉ thấy Tạ Duẫn Khâm ra một câu lạnh lùng.

“Quỳ ở đây! Đợi đến khi tử phi tỉnh lại ngươi mới được đứng dậy!”

Môi Vân Kiểu run rẩy, ngay một câu cầu xin không thốt nổi, chỉ có cúi đầu, toàn thân sũng, quỳ giữa nền tuyết buốt.

Không biết đã qua bao lâu, Kiểu cảm thấy trên mình đã đóng một tầng ý thức cũng dần hồ.

Bên tai bỗng vang lên tiếng chân, nàng khó nhọc đầu, mờ mịt chạm phải mắt sắc bén của Duẫn Khâm.

Hắn không biểu cảm, chất vấn “Hôm nay Thế tử rơi xuống hồ, có phải ngươi cố ý?”

Lời nghi ngờ ấy như một kiếm sắc bén, đâm vào tim Vân Kiểu.

Nàng dốc hết chút sức lực cùng, dập đầu xuống “Thế tử phi ngày thường xử với nô tỳ tốt, nô tỳ sao có làm ra chuyện tàn nhẫn vậy!”

Nàng có thể cảm nhận ánh Tạ Duẫn Khâm lạnh băng, còn lạnh hơn cả phủ trên người nàng.

Bất giác, nàng bỗng rất muốn một đáp án.

“Thế tử gia.” Nàng dồn hết ngẩng đầu lên, trong ẩn chứa nỗi bi thương tuyệt vọng không thể tả.

“Suốt mười hai năm qua, trong ngài, nô tỳ từng một vị trí nào đó chưa? Chẳng lẽ nô không đáng để ngài tin dù chỉ một chút sao?”

Tạ Duẫn Khâm nhìn nàng chằm mấy giây, rồi đột lướt qua một tia bật như thể cảm thấy hỏi của nàng quá nực

Hắn thản nhiên nói: “Ngươi hà phải hỏi một câu rước nhục vào thân như

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận