Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 11 / 31  ·  35.5%
NGÔ THIÊN TRI XUÂN LAI
Chương 11
25/07/2025 23:57· 1,452 từ

11

Mùng Ba Tết, ngày gả con, không thích hợp để Tết, Hầu phủ hiếm khi được tĩnh.

Tạ Duẫn Khâm ngồi thư phòng, tay cầm bút đặt tuyên chỉ, nhưng chỉ để lại vệt mực loang.

Thần sắc hắn khó trong mắt vừa u ám, lại như có dòng suối chảy qua thỉnh thoảng ánh lên tia sáng

Tấn Chiếu là thị được bổ sung bên cạnh Tạ Khâm từ năm năm trước.

Năm năm cũng tính dài, chứng kiến Thế tử từng trưởng thành thành bộ dáng thâm khó lường như bây giờ.

Nhưng dáng vẻ này Thế tử, hắn ta cũng hiếm trông thấy, nó giống như đang bờ vực bùng nổ, nhưng lại gắng đè nén thật sâu.

Chỉ là, trên mặt tử vẫn bình thường như cũ.

Nhưng Tấn Chiếu biết những người ở địa vị cao, nhiều chuyện cần giấu trong lòng, càng tỏ ra ôn hòa bên nội tâm lại càng cuồng

Đang suy nghĩ, hắn chợt nghe chủ nhân trước mặt tiếng.

Khóe môi Tạ Duẫn hơi nhếch, nhưng trong mắt không ấm áp, thậm chí giọng nói lạnh lẽo hơn cả tiết trời

“Đi tra thêm đi, cuộc là ai bỏ tiền, người đến nơi nào.”

Thế tử tuy không thẳng, nhưng Tấn Chiếu cũng hiểu người mà hắn nhắc đến là

Câu này chẳng khác dù có đào ba tấc đất phải tìm người về bằng được.

Tấn Chiếu lĩnh mệnh xuống.

Mọi thứ trở về lặng, Tạ Duẫn Khâm xoay đầu, mắt dừng ngoài cửa sổ.

Tuyết không biết đã từ lúc nào, ban ngày cũng lộ diện, rơi xuống cành cây, đất, tựa như ánh sáng phản trên bề mặt lấp lánh.

“Thế tử gia.” Có cúi đầu bước vào: “Nô tỳ trà cho ngài.”

Tạ Duẫn Khâm không chỉ đưa mắt liếc qua.

Tiểu nha hoàn bước dâng trà, hắn cảm thấy nàng quen mắt, lại để ý thấy mặt nàng ta sưng đỏ, đôi cụp xuống còn vương nước

Hình như là người mới mà Vân Kiểu bồi dưỡng đây.

Rõ ràng tướng mạo giống, nhưng lại khiến hắn nhớ Vân Kiểu thuở mới vào Hầu làm không tốt chuyện gì bị trông đáng thương vô cùng.

Ngón tay Tạ Duẫn gõ nhẹ xuống mặt bàn, lên hỏi: “Ngươi tên gì? Mặt làm thế?”

Tiểu nha hoàn hoảng quỳ xuống: “Nô tỳ tên Tuyết đa tạ Thế tử gia quan chỉ là vết thương nhỏ, không ngại.”

Tuyết Tế, cái tên tệ.

Tạ Duẫn Khâm nhướng dần mất kiên nhẫn: “Nói.”

Tuyết Tế run rẩy: là Mai Hương tỷ tỷ đánh tỳ. Nhưng tất cả đều do tỳ làm việc không tốt, mới dạy dỗ.”

Tạ Duẫn Khâm khẽ lạnh: “Ngươi cũng thật lương thiện.”

Mai Hương… Hắn nhớ là người mà Tề Uyển Hề vào.

Đêm Giao Thừa, nói Vân Kiểu đã đi rồi, bên hắn không có ai hầu hạ, đưa Mai Hương đến.

Tạ Duẫn Khâm cúi thần sắc khó đoán, trong lòng lạnh: Thế tử phi Tề Uyển này, thủ đoạn hậu viện cũng được không ít.

Tề gia là văn Hoàng thượng lại ban hôn, càng càng thấy có mục đích giám

Thấy Tuyết Tế vẫn quỳ, Tạ Duẫn Khâm nói: “Đứng đi.”

Tuyết Tế run rẩy lên, nhưng vẫn cúi đầu, hàng cụp xuống, không dám nhìn thẳng.

Tạ Duẫn Khâm không nghĩ xem trong lòng Vân Kiểu, một người như thế nào lại dạy ra toàn những kẻ rẩy sợ sệt thế này.

“Ngươi chú ý động của Mai Hương, nếu có gì thường thì lập tức bẩm báo.”

“Dạ.”

Mùng Bốn Tết, Binh Thượng thư qua đời.

Tạ Duẫn Khâm khoác hồ cừu trắng, sau khi tế trở về phủ thì có người lên một bản mật tấu.

“Những người được đề lần này đều là quan viên chúng ta đã âm thầm bồi

“Biết rồi.”

Năm năm trước, Tạ Khâm vẫn còn đang an nhàn một Thế tử phóng đãng ở thành.

Thế nhưng, phụ thân đột nhiên gửi thư đến, nói Lục hoàng tử tranh đoạt ngôi phủ Trấn Viễn Hầu sẽ dốc lực ủng hộ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ng-thi-n-tri-xu-n-lai&chuong=11]

Khi đó, Lục hoàng bị liên lụy bởi vụ án Thái tử, bị Thiên tử phong Trấn Nam Vương… Bề ngoài thăng nhưng thực chất là giáng bị đày đến biên cương Nam chinh chiến, chẳng khác nào đày.

Chiến sự gian nan, hắn ta lại được lòng dân.

Phủ Trấn Nam Vương phủ Trấn Viễn Hầu đều ở Cảnh.

Dù nói là chống ngoại xâm, nhưng một vương một dễ dàng liên kết với nhau, mà ở kinh thành, Hoàng đế như không hề cảnh giác thế lực nơi Nam Cảnh.

Không biết là do giả vờ làm kẻ ăn chơi táng quá xuất sắc, khiến Thiên mất cảnh giác đến mức dung họa hổ nuôi họa.

Hay là… sau khi xong ngoại địch, liền sẽ trở vứt bỏ công thần…

Con đường xưng vương máu tanh, Tạ Duẫn Khâm thà vào vế sau.

Thời buổi rối ren, căn dặn: “Làm việc cẩn thận, gây chú ý.”

Người đến báo tin kính đáp: “Dạ.”

Thấy thần sắc Thế khó dò, dường như còn điều dặn dò, hắn liền hỏi: “Thế còn có chuyện gì muốn sai không?”

Tạ Duẫn Khâm nhớ đại phu từng chữa bệnh cho Kiểu mà hắn gặp trước đó, hỏi về tình trạng của nàng.

Trọng thương, lại từng thai, chưa được tĩnh dưỡng tử sau đó còn bị nhiễm phong bệnh nặng một trận.

Chỉ e sẽ để di chứng.

Suốt mấy đêm trằn trong mộng hắn luôn thấy Vân bị giam hãm, nghĩ đến bây lòng lại rối bời, cảm thấy mạng nàng mong manh, vô lo lắng.

Đúng lúc này, Tấn bước vào, quỳ xuống bẩm báo: thám tử hồi tin, nói nhìn Vân cô nương một mình rời cửa thành. Trong tháng Chạp, phủ không có thương nhân có nào lạ mặt lui tới, nhân duy nhất xuất hiện chỉ đồ tể đến giao thịt.”

Dù chỉ là bạc nhưng trăm lượng cũng không phải tiền mà người bình thường có dễ dàng lấy ra.

Người này, chuyện này, phần là do Tề Uyển Hề đặt.

Nhưng rốt cuộc nàng đã chạy đi đâu?

Không rõ tung tích, lẽ thực sự là nàng tự rời đi? Nhưng… làm sao có chứ?

Hay là Tề Uyển — vị Thế tử phi do đế ban hôn này thực chất một quân cờ ẩn, đã sai bắt Vân Kiểu đi, để này dùng làm đòn uy hắn?

Tấn Chiếu lại nói: đệ của chúng ta gần như lật tung kinh thành và Tô lên rồi, vẫn không tìm thấy tích của Vân cô nương.”

Tạ Duẫn Khâm cảm bất an càng lúc càng mãnh giọng lạnh lùng ra lệnh: "Tiếp tra xét."

Người xung quanh không toát mồ hôi. Vừa mới dặn phải hành sự cẩn trọng, vậy bây giờ vì một nữ nhân, tử gần như điều động bộ thế lực trong tay.

Trời đêm trong vắt, lại có thứ gì đó phá bầu không khí yên tĩnh, thấp lướt qua bên ngoài.

Tạ Duẫn Khâm đang trước bàn, ánh mắt lập tức xuống.

Trên nóc nhà, Tấn nhanh chóng bật người lao lên. khoảnh khắc ấy, mấy tên hắc tử sĩ đột nhập vào phòng Duẫn Khâm.

Đèn trong phòng đã nhưng một trong số bọn chúng tầm nhìn cực tốt trong đêm lập tức vung kiếm đâm thẳng phía Tạ Duẫn Khâm…

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận