Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 14 / 31  ·  45.2%
NGÔ THIÊN TRI XUÂN LAI
Chương 14
25/07/2025 23:58· 1,285 từ

14

Vân Kiểu quen thuộc bước phòng của Tô lão phu

Lão phu nhân nhắm mắt trên tháp, dáng vẻ bình

Nhưng trong phòng, chén trà, hoa vỡ vụn đầy đất, ràng vừa nổi một cơn thịnh

Vân Kiểu không đi tới cúi xuống, đưa tay những mảnh sứ vỡ.

Tô lão phu nhân sốt nhìn, không khỏi nghiêm giọng lên: “Vân nha đầu, còn không qua đây!”

Lão phu nhân dù nảy, nhưng trước mặt Vân lại như hổ giấy, chỉ có ngoài dữ dằn.

Vân Kiểu lách qua, ôm tay bà, gương mặt mang nghịch ngợm đáng yêu: “Tổ mẫu là thân thể tráng kiện, tinh dồi dào, nào giống cháu mới qua đầu xuân có một ngày ngày an nhàn mà đã ra một thân lười

Đám nha hoàn trong phòng quen với cảnh này từ

Vị Đại tiểu thư mới của Tô phủ này đúng có bản lĩnh khác biệt, có khiến lão phu nhân dẫu giận không nỡ nổi nóng với

Bằng chứng là vừa rồi giận dữ đập vỡ đồ xong lại sai người gọi nàng

Tô lão phu nhân mở vẫn chưa hết tức nhưng chỉ là nhẹ nhàng chọc trán Vân Kiểu, cố ý đè giọng trách mắng: “Con đó đó, đúng là cứ tìm cách khéo để xin theo thương đội hành mà.”

Tô lão phu nhân nuông Vân Kiểu hết mực, mà cũng dường như có một sự thiết bẩm sinh với bà.

Tô lão gia đối với cũng khoan dung một cách thường, thậm chí còn cho phép một người ngoại tộc, nhúng tay chuyện làm ăn của Tô

Vân Kiểu là nữ tử, từng sống trong kinh thành năm, nên nàng hiểu phụ nữ như nắm bắt được điểm mấu của đổi mới.

Kết hợp son phấn với liệu dưỡng nhan đặc chế Tô gia, đồng thời tinh chỉnh dáng thiết kế, nàng chưa từng việc kinh doanh khiến người thất vọng.

Trên đời này không tốt nào đến mà không lý do. Một kẻ ngoại tộc nàng ở lại Tô gia, tất cũng phải tạo ra giá cho họ.

Huống hồ, nàng chỉ tiểu thư hữu danh vô xuất thân nô tịch, trong huyết luôn có sự bất an thúc nàng không ngừng tiến về trước.

Nàng nhất định phải học thứ gì đó thực sự dụng, có bản lĩnh phòng thân, có thể an thân lập mệnh.

Vân Kiểu lời lẽ chân khéo léo lược đi phần Tô lão phu nhân không muốn nhanh chóng khiến bà mềm lòng.

Nhìn theo bóng dáng nàng đi, Lý ma ma bên Tô lão phu nhân kinh ngạc lên: “Lão phu nhân, người cứ cô nương đi như vậy

Tô lão phu nhân cầm tách trà, thở dài bất dĩ: “Tính tình nó y hệt thân nó, đã nhận định chuyện thì rất khó thay đổi… mong nó đừng gặp phải kẻ ‘tri kỷ’ nào đó ở ngoài, rồi cuốn vào đấu, cuối cùng mất mạng…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ng-thi-n-tri-xu-n-lai&chuong=14]

Ngày hôm sau, thương đội gia xuất phát, chỉ Tô lão gia và Tô tam thư - Tô Cẩn Nguyên đến

Tô lão gia vỗ vai tử đứng đầu đoàn, căn “Lăng Xuyên, chuyến này đường xa, là đại ca, nhớ chăm sóc Kiểu thật tốt.”

Nam tử được gọi Xuyên quay đầu lại, hờ liếc nhìn Vân Kiểu một cái, cười khẩy đầy khinh miệt: “Thương xuống phương Nam, nhân số đúc, ai cũng phải tự lo mình, còn hơi sức đâu mà sóc một nữ nhân? ta nhất quyết muốn đi, thì có thể tự cầu phúc mình.”

Ba tháng trước, Vân Kiểu chân vào Tô phủ, cả chẳng khác nào bị nàng bỏ mê, ai ai cũng hết mực tâm, không ngớt lời khen

Trời mới biết nàng ý gì khác hay không, chỉ cần nhìn gương mặt ấy, đủ thấy tâm tư chẳng hề thuần.

Dù có thiên phú kinh đến đâu, rốt cuộc cũng là một tiểu thương đến từ Châu.

Nếu không nhờ chút lợi kia, Tô Lăng Xuyên e đã chẳng để nàng bước qua Tô phủ.

Lúc này, Vân Kiểu đang Cẩn Nguyên kéo lại, tục căn dặn rằng nếu đến Thành - Nam Cảnh, nếu hội diện kiến Trấn Nam điện hạ, nhất định phải thay ấy bày tỏ lòng ngưỡng mộ.

Trấn Nam Vương, vị anh trấn giữ Nam Cảnh, truyền kể rằng y một lòng vì không màng cưới vợ.

Mà những lời vừa rồi Lăng Xuyên, cũng lọt tai Vân Kiểu không sót một

Nàng khẽ ngước mắt, chạm vào ánh nhìn của hắn

Người này có ngũ quan tế, nhưng khí chất lại căng ngạo mạn, ánh mắt tràn sự bất kham, ngông cuồng.

Tạ Duẫn Khâm dù tự tự đại, khinh thường tất nhưng rốt cuộc cái vẻ ăn trác táng của hắn chỉ lớp vỏ. Nàng lớn lên hắn, nên thừa hiểu đâu là đâu là giả.

Còn vị Đại thiếu gia gia - Tô Lăng Xuyên lại hoàn toàn khác. Hắn ta sinh đã ngạo nghễ, từ ánh đến hành động, đều không che giấu thái độ xem thiên không ra gì.

Vân Kiểu dường như không ra địch ý trong mắt chỉ khẽ cười: “Đa tạ đại nhắc nhở.”

Tô Lăng Xuyên không ngờ bị nàng mềm mỏng đối cắn răng đầy bực bội, lạnh quát: “Đi thôi!”

Tô lão gia dõi mắt theo bóng dáng Vân Kiểu dần trên xe ngựa, ánh nhìn nét trống trải.

Nàng có một loại năng kỳ lạ khi đối mặt tổn thương, luôn trầm tĩnh bao nhưng vẫn có thể khéo léo trả, khiến đối phương không được lợi thế.

Chính sự dịu dàng cường đó, khiến ông cảm vô cùng quen thuộc.

Như thể một bóng dáng chừng đã chìm sâu trong ức, nay lại hiển hiện trước

Nhưng khi cố gắng nhớ hơn, hình ảnh ấy lại hồ, như sương khói tan biến để lại dấu vết.

Tô Cẩn Nguyên định quay nhưng thấy phụ thân đứng bất động, liền nghi hoặc hỏi: cha, người sao vậy?”

Có lẽ chính vì sự đồng ấy, mà vị tiểu khó gần của ông lại đối với Vân Kiểu như chị em thịt.

Tô lão gia khẽ thở “Cẩn Nguyên, con còn nhớ cô cô từng bế con hồi không?”

Tô Cẩn Nguyên ngẩn người tưởng, bỗng chốc che miệng ngạc, bật thốt lên:

“Cha! Người muốn nói là…!”

Tô lão gia không trả chỉ im lặng thở dài, quay người trở về phủ.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận