Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 6 / 31  ·  19.4%
NGÔ THIÊN TRI XUÂN LAI
Chương 6
25/07/2025 23:57· 1,024 từ

6

Sau khi cầu phúc và Phật, đoàn người đến phòng phía sau của ngôi chùa.

Tạ Duẫn Khâm và Tề Hề nắm tay nhau, ngồi trên tháp.

Tề Uyển Hề dịu dàng "Duẫn Khâm, hôm nay đã cầu nguyện điều gì?"

Tạ Duẫn Khâm cũng nghiêm đáp: "Ta cầu phúc phụ thân và mẫu thân, dĩ cũng cầu mong nàng và trẻ sau này được bình an."

Hai người họ trò chuyện không dứt.

Vân Kiểu hầu hạ bên pha trà rót nước.

Bất chợt, Tề Uyển Hề nàng, lên tiếng hỏi: Kiểu, còn ngươi thì sao, ngươi nguyện vọng gì không?"

Vân Kiểu khẽ sững người, lập tức cúi đầu "Nô tỳ chỉ mong Thế tử năm năm bình an, cùng tử phi hạnh phúc mỹ mãn."

Nghe vậy, ánh mắt Tạ Khâm lướt qua gương nàng một thoáng, hờ hững mà xa.

Tề Uyển Hề bật cười: đúng là đứa ngốc."

Sau khi nghỉ ngơi một Tề Uyển Hề nói đi thắp vài ngọn đèn trường

Nhưng lần này, Tạ Duẫn lại không đi cùng mà ở lại với Vân Kiểu.

Vân Kiểu cụp mắt, lặng đứng một bên.

Tạ Duẫn Khâm chau mày nàng, bỗng trầm giọng "Năm nay sao lại đổi nguyện

Vân Kiểu khựng lại, nhớ mười hai năm qua, lần cầu nguyện, nàng đều chỉ có thể mãi mãi ở cạnh hắn.

Giờ đây, bên Tạ Duẫn đã có người xứng đồng hành, nếu nàng vẫn cố cầu điều đó thì chẳng quá nực cười sao?

Vân Kiểu ngước mắt nhìn khẽ cười nhạt: "Chỉ Thế tử gia và Thế tử hạnh phúc, nô tỳ cũng nguyện rồi."

Tạ Duẫn Khâm liếc nàng một cái, không hiểu lại thấy nụ cười ấy chướng đến lạ.

Hắn bật cười lạnh: "Ngươi biết thức thời. Đã sau này đừng mơ tưởng những không nên nghĩ nữa."

Vân Kiểu lặng người nhìn bóng lưng hắn rời sống mũi bất giác cay cay.

Mơ tưởng…

Hắn nói đúng.

"Mãi mãi ở bên cạnh Duẫn Khâm" chẳng phải là điều viển vông nhất hay

May mà nàng đã sớm bỏ suy nghĩ ấy.

Buổi chiều, sau khi dùng chay trong chùa, mọi chuẩn bị hồi phủ.

Hôm nay, hương khói ở Giác Tự thịnh vượng hẳn.

Dòng người chen chúc, ngay người trong Hầu phủ khó tránh khỏi bị cuốn theo.

Vân Kiểu bỗng dâng lên cảm giác bất an, đề nghị ở lại nghỉ ngơi lát.

Nhưng ngay khoảnh khắc nàng người, lại thấy sau Tạ Duẫn Khâm xuất hiện một nhân mặc áo vải thô.

Lưỡi dao lóe sáng, kẻ rút ra một con găm, đâm thẳng về phía hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ng-thi-n-tri-xu-n-lai&chuong=6]

Vân Kiểu hoảng hốt hét "Thế tử, cẩn thận!"

Chẳng biết sức mạnh từ xuất hiện, nàng lập lao đến, đẩy mạnh hắn ra.

Khoảnh khắc tiếp theo, nàng cảm thấy một luồng lạnh xuyên thấu cơ thể.

Lần nữa tỉnh lại, ý Vân Kiểu đã rõ nhưng đôi mắt vẫn không mở được.

Bên tai, có người đang giọng bẩm báo.

“Vân cô nương không nguy đến tính mạng, nhưng mất máu quá nhiều, đứa bé bụng không giữ được. Xin tử nén bi thương.”

Vân Kiểu nghe xong, sững Nỗi đau trong lòng chưa kịp dâng trào thì đã thấy giọng nói trầm thấp, nhạt của Tạ Duẫn Khâm.

“...Cũng tốt, đỡ được không phiền phức.”

Lời này như sấm sét thẳng vào tim nàng.

Cơn đau trên thân thể lên, như một lưỡi vô hình đâm thấu vào tận tủy.

Nàng đột ngột mở mắt.

Tạ Duẫn Khâm lập tức hiện, tiến đến bên nhưng khi nhìn vào mắt nàng, lại thấy một khoảng trống đến đáng sợ.

Hắn biết nàng đã nghe câu nói vừa rồi.

Khoảnh khắc ấy, lòng hắn lên một cơn bối khó hiểu, nhưng cuối cùng vẫn nén cảm xúc, lạnh nhạt vấn.

“Đã có thai, vì sao nói?”

Vân Kiểu im lặng hồi cuối cùng thở ra hơi yếu ớt: “Đứa trẻ này không nên tồn tại. Giờ chết để bảo vệ gia, cũng như có chỗ tốt đi.”

Tạ Duẫn Khâm sững lại, nàng thật lâu, cuối lại cúi xuống, hiếm hoi giúp kéo lại chăn, lạnh nhạt “Ngươi nghỉ ngơi cho tốt.”

Vân Kiểu nhắm mắt, không gì thêm.

Sau đó, Tạ Duẫn Khâm lệnh cho nàng an dưỡng bệnh, khi chưa khỏe thì cần hầu hạ.

Ngày nào cũng có đại đến thăm khám, đôi Tề Uyển Hề cũng ghé qua.

Ngày Hai Mươi Sáu tháng Vân Kiểu cuối cùng có thể xuống giường đi lại.

Nàng ngồi một lát trong rồi trở vào phòng, đầu thu dọn đồ đạc.

Trước kia, Hầu phủ là bình yên của nàng, cần được ở bên Tạ Duẫn nàng đã thấy an tâm.

Nhưng giờ đây, khi sắp rời đi, nàng mới sự cảm thấy nhẹ nhõm.

Gấp bản đồ lại, thu bạc tiền, buộc chặt lý, nàng cầm lên miếng ngọc mà Tạ Duẫn Khâm từng

Ngay lúc đó, cửa phòng đẩy ra, cơn gió lùa vào.

Trái tim Vân Kiểu giật nàng vội quay đầu liền thấy Tạ Duẫn Khâm đang nơi ngưỡng cửa.

Ánh mắt sắc bén như ưng của hắn quét hành lý trải trên bàn, giọng lùng cất lên.

“Thu dọn đồ đạc? Ngươi đi sao?”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận