Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 28 / 31  ·  90.3%
NGÔ THIÊN TRI XUÂN LAI
Chương 28
26/07/2025 00:00· 1,051 từ

28

Vân Kiểu kinh hãi, theo bản định lao lên chắn người Thẩm Văn Tranh.

Thế nhưng y lại nhanh hơn Kiểu một bước, lập xoay người nhảy lên ngựa của nàng, ôm chặt nàng lòng.

Bên tai Vân Kiểu vang lên nói trầm thấp của "Nàng không cần vì mà đỡ tên!"

Nàng không thể nhìn thấy phía chỉ có thể nghe nhịp tim vẫn trầm của hắn, cùng tiếng vút sắc của những mũi tên bay ra.

Thẩm Văn Tranh không ngờ, một Kiểu trông có vẻ yếu lại có thể chút do dự lao lên chắn mặt mình giữa tình thế hiểm

Giờ phút này, hai người họ độc giữa vòng vây, có thể dựa vào

Mà nàng, dù đối diện với chết, vẫn không lùi bước.

Một Vân Kiểu như vậy… Y sao có thể không nàng?

Bốn phía, thích khách ngày càng sát.

Thẩm Văn Tranh ghìm cương, dựa kinh nghiệm chinh chiến năm, nhắm vào điểm nhất của vòng vây để đột

Tuấn mã hí dài, phóng vút khỏi vòng vây dày

Vân Kiểu làm theo chỉ dẫn Thẩm Văn Tranh, lấy một viên tín hiệu trong người y, bắn thẳng lên

Thế nhưng, sau lưng truy binh lúc càng quyết liệt.

Dọc đường chạy trốn, trời đã sẫm, đường núi cũng càng gập ghềnh hiểm

Một mũi tên lạnh băng xé bay đến, ghim thẳng chân ngựa.

Chiến mã rống lên đau đớn, tốc trong chốc lát, đột nhiên khuỵu xuống.

Hai người ngã khỏi lưng ngựa.

Thẩm Văn Tranh phản ứng cực ôm chặt lấy Vân bảo vệ nàng khỏi đập.

Dốc núi vô cùng hiểm trở, vụn lởm chởm.

Trong cơn lăn xuống, Vân Kiểu thấy tiếng rên khẽ kiềm nén của y, âm thanh xương thịt cọ xát đá sắc.

"Điện hạ!"

Tim nàng thắt chặt, gần như đến khó thở.

Thẩm Văn Tranh lại khẽ cười, an nàng: "Yên tâm, không sao."

Nhưng mùi máu tanh nồng lan trong không khí không nào lừa được nàng.

Vân Kiểu vừa sốt ruột vừa xa đến rơi nước

Bất chợt, một tiếng trầm đục lên, cả hai rơi nước.

Dòng nước xiết cuộn trào, nhấn gần như cả ý của nàng, nhưng bàn lại được y nắm chặt, không dù chỉ một giây.

Tựa như một trái tim từng rẩy cuối cùng cũng được điểm tựa vững

Rõ ràng là rơi xuống nước, Vân Kiểu lại cảm yên lòng.

Bị dòng nước cuốn đi một dài, hai người rốt cũng bơi được vào

Vân Kiểu nhóm lửa, sau đó vã kiểm tra vết đã bị ngâm nước Thẩm Văn Tranh.

Không thể lay chuyển được nàng, đành cởi bỏ bộ phục ướt sũng.

Tấm lưng rộng lớn của y những vết thương mới đá sắc cắt qua, chằng chịt những vết sẹo cũ.

Nước mắt Vân Kiểu nóng hổi, giọt rơi xuống tấm ấy.

Thẩm Văn Tranh thở dài, chậm nói: "Kiểu nhi, từ còn nhỏ, ta đã gặp nàng."

Lời này quả thực đã thành khiến nàng phân tâm: cơ?"

Y khẽ cười, giọng trầm ấm: là lần đầu tiên, là duy nhất, nàng cung."

"Nàng tưởng ta là một hạ bị ức hiếp trong còn chỉ cho ta con đường sáng."

Vân Kiểu hoàn toàn không nhớ có chút sững sờ, Thẩm Văn Tranh kéo trước mặt.

Dưới ánh trăng hòa cùng ánh đôi mắt y sáng chậm rãi cất lời.

"Nàng chân thành với ta, ta có thể trao cho tất cả."

Vân Kiểu phản ứng có phần chạp: "Tất cả?"

Nàng không dám tin, trong hoàng làm sao có thể một trái tim chân đến thế.

Nhưng nàng lại muốn tin.

Thẩm Văn Tranh nắm chặt tay lòng bàn tay đã nóng rực.

"Phải, bao gồm cả trái tim nhất của một nam dành cho nữ nhân."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ng-thi-n-tri-xu-n-lai&chuong=28]

Lời này rõ ràng là những tình cảm dễ làm ta xiêu lòng, thế Vân Kiểu vẫn không thể kìm niềm vui.

Dường như đây là lần đầu trong đời, nàng thật cảm nhận được cảm tâm ý tương thông.

Nửa đêm, Tạ Duẩn Khâm dẫn tìm đến, vừa hay gặp cảnh hai người vào nhau ngủ say.

Trái tim hắn như bị xé từng mảnh vụn.

Lúc này đây, Tạ Duẩn Khâm như cuối cùng cũng được cảm giác của Kiểu khi rời đi ngày ấy.

Nhìn người mình yêu thương bên kẻ khác, có lẽ thực sự sẽ hối cả đời.

Lại một mùa đông nữa.

Kinh thành vẫn lạnh lẽo như

Tứ hoàng tử vì sắp đặt sát Thẩm Văn Tranh bị trục xuất khỏi thành hoàn toàn.

Đại cục đã định, chỉ còn mùa xuân lập trữ.

Nhưng Tô phủ lại chìm trong không khí tang thương.

Tô lão thái thái ngày một dần.

Lang trung nói, bà tuổi đã đại hạn sắp đến.

Đêm xuống, Vân Kiểu túc trực giường của bà.

Bà dường như đã mất đi thức, nhưng một cử bất ngờ của bà khiến nàng lập tức tỉnh táo.

Đôi mắt Tô lão thái thái trong, không chút vẩn hay yếu ớt.

Vân Kiểu đột nhiên nghĩ đến chữ "hồi quang phản

Nàng giật mình kinh hãi, hoảng đến mức run rẩy dậy, định gọi người

Nhưng lại bị Tô lão thái giữ lại.

Bà vẫn hiền từ như trước, rãi nói: "Vân Kiểu, đây, tổ mẫu chỉ nói chuyện với một mình con."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận