Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 5 / 31  ·  16.1%
NGÔ THIÊN TRI XUÂN LAI
Chương 5
25/07/2025 23:56· 1,013 từ

5

Vân Kiểu cảm thấy trời quay cuồng trước mắt, đập dồn dập.

Nàng chưa từng nghĩ mình mang thai.

Dù từng có chút ảo nhưng sau khi Tạ Khâm cưới vợ, suy ấy cũng tan thành mây khói.

Vậy… có nên nói với không?

Nếu thẳng thắn thừa nhận, cả việc giữ lại bé lẫn việc nàng thể ở lại hay không đều trở thành vấn đề.

Tâm trí Vân Kiểu nhất rối như tơ vò. cố ép bản thân mắt nghỉ ngơi, nhưng trằn trọc vẫn không sao ngủ

Hôm sau, Vân Kiểu quấn người, theo những người trong phủ ra ngoài sắm.

Chỉ là nàng không ngờ, mua tử tô tửu, chạm mặt Tần Chí một lần nữa.

Hôm nay ánh sáng rõ Vân Kiểu mới phát người này cũng có vẻ đoan chính cương nghị.

Thấy nàng, Tần Chí An bước lên một bước.

Người này dù một tay còn băng bó, nhưng không quên buông lời ghẹo: “Tiểu Vân Kiểu, Thế tử nàng đã có chính nàng ở bên hắn chẳng phải bị lạnh nhạt sao? bằng theo ta đi?”

Vân Kiểu lùi về sau bước, cúi đầu đáp “Nô tỳ thân phận hèn, Tần tướng quân, ngài đừng nô tỳ ra bỡn

Chuyện lần trước Tạ Duẫn không truy cứu, không nghĩa là đã bỏ nàng đâu dám dính dáng Tần Chí An nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ng-thi-n-tri-xu-n-lai&chuong=5]

Nhưng người nọ lại dường không nhận ra sự tránh của nàng, tiếp tiến lên hai bước.

Vân Kiểu càng lùi về nhưng bỗng va phải người.

Tim nàng giật thót, quay lại liền thấy khuôn âm trầm như La của Tạ Duẫn Khâm.

Nàng lập tức bối rối “Thế tử gia, sao lại ở đây?”

Hắn không trả lời, chỉ lùng nắm lấy tay kéo sát vào bên

Cánh tay to lớn của siết chặt eo nàng, mắt nhìn Tần Chí mang theo sự rét buốt.

Giọng hắn nghe có vẻ hững, nhưng lại lạnh vô cùng: “Gãy một rồi, Tần tướng quân vẫn chưa được cách an phận

Tần Chí An nghiến răng lợi: “Trong buổi săn hôm ấy, quả nhiên ngươi giở trò!”

“Hừ.” Tạ Duẫn Khâm bật lạnh: “Tần tướng quân, người nên biết thân phận. Nếu còn không biết điều, e rằng không chỉ lại ở việc gãy tay đâu.”

Dứt lời, hắn mạnh tay Vân Kiểu lên xe

Về đến phủ, hắn chẳng để tâm đến ánh của những người xung trực tiếp vác nàng lên vai, bước về phòng.

Vân Kiểu bị hắn quăng giường, đầu óc quay

Tạ Duẫn Khâm không để có cơ hội giãy đè xuống ngay lập

Ngón tay hắn lướt qua má nàng, cuối cùng lại trên chiếc cằm mảnh.

Giọng điệu của hắn chậm nhưng ẩn chứa sự lùng: “Trước đây sao không phát hiện, hóa ra Vân của chúng ta giỏi rũ đàn ông đến thế?”

Sắc mặt Vân Kiểu trắng “Thế tử gia,

Chưa kịp nói hết câu, Duẫn Khâm đã cúi cướp đi hơi thở nàng.

Sau khi chuyện kết thúc, nghịch tóc nàng, vẻ mãn lười nhác, thoạt lại có chút ôn hòa.

Vân Kiểu hít sâu một dò hỏi: “Gia, nếu tỳ có thai…”

Nàng chưa nói hết câu, ngước mắt lên đã phải ánh nhìn thâm u ám của Tạ Duẫn Khâm.

Người đàn ông vừa mới mật với nàng khi khóe môi lại nhếch một đường cong châm chọc.

Hắn cười lạnh: “Loại thân hèn mọn như ngươi, xứng sinh con cho Thế tử?”

Vân Kiểu toàn thân cứng chỉ cảm thấy mình rơi xuống hầm băng.

Nàng còn nhớ, rất lâu đây, Tạ Duẫn Khâm nói muốn có một con với nàng.

Con trai giống ai cũng nhưng con gái nhất phải giống Vân Kiểu, một bé con trắng trẻo ngoãn như búp bê

Những lời khi xưa giờ yếu ớt như hạt chỉ cần một cơn thổi qua liền tan biến.

Tạ Duẫn Khâm lại phủ lên nàng, hôn lên gáy.

“Hãy an phận mà hầu cho tốt, đừng những thứ không nên

Vân Kiểu run rẩy vùi vào chăn, giấu đi mắt ngập tràn nước.

Ngày tháng trôi qua, cuối cũng đến hai mươi tháng Chạp.

Hôm nay là ngày Hầu theo lệ thường đến Giác Tự cầu phúc, cũng được phân phó đi theo.

Trên xe ngựa, nàng lặng pha trà hầu hạ.

Tạ Duẫn Khâm ôm Tề Hề vào lòng, nàng dịu dàng nói: “Nghe chùa Vân Giác rất linh thiêng việc cầu con, Duẫn lát nữa chúng ta cũng đến một đứa nhé?”

“Đương nhiên.” Hắn vừa xoa nàng ấy, vừa chậm đáp.

“Đứa trẻ do Uyển Hề ra, mới xứng đáng con của bổn Thế

Vân Kiểu cụp mắt, giấu cảm xúc, suốt đường đều im lặng.

Trong chùa, nàng lặng lẽ sau hai người họ, rãi thắp hương cầu

Dưới ánh đèn Phật cổ Vân Kiểu chắp tay, lạy đầy thành kính.

“Phật tổ phù hộ, xin ban phước cho tín Sau khi rời khỏi này, tín nữ và đứa bụng sẽ không bao phải gặp lại Tạ Duẫn Khâm

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận