Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 13 / 31  ·  41.9%
NGÔ THIÊN TRI XUÂN LAI
Chương 13
25/07/2025 23:58· 1,289 từ

13

Lời này vừa dứt, đầu Tạ Duẫn Khâm như một hồi chuông lớn dội, khiến hắn ngây trong chốc lát.

Cái tên Vân Kiểu cần nghĩ đến thôi cũng lòng hắn dâng lên cảm giác kỳ lạ.

Khi thì như bị nghẹt đến khó thở, khi như có ngàn mũi đâm, tim lúc đập gáp, lúc lại rối loạn.

Nghe được tin tức rõ ràng là cơn giận nỗi đau chiếm trọn trí hắn, nhưng trái vốn bị đè nén suốt nhiều lại cuối cùng cũng xuống.

Tạ Duẫn Khâm không phân biệt được đây rốt là loại cảm xúc nhưng Vân Kiểu chẳng cũng chỉ là một kẻ thấp mà thôi.

Nàng một lòng một yêu hắn, khiến hắn cảm mình chẳng cần phải tâm điều gì, chẳng phải làm bất cứ điều gì, cũng sẽ mãi mãi đó, ngay phía sau hắn, chỉ cần quay đầu có thể nhìn thấy.

Tạ Duẫn Khâm siết nắm tay, gân xanh trên tay hằn rõ, đốt tay trắng bệch sức quá mạnh.

Hắn nhìn chằm chằm Uyển Hề đã khóc đến đẫm cả mặt, im thật lâu, rồi nghiến lặp lại từng chữ một: “Nàng tự mình muốn đi?”

Nàng làm sao đi? Nàng làm sao dám

“Đúng, đúng vậy…” Tề Hề bấu chặt lấy bức bên cạnh, gắng gượng mới không quỳ sụp “Thiếp thân và Vân Kiểu quen nhau vỏn vẹn tháng, nhưng cũng coi tri giao. Nàng ấy từng bản thân đã đến lúc đi. Một nha hoàn bé, cũng không thể nào mãi ở bên Thế gia.”

Thật là một người giao tốt.

Thật là một chuyện mãi ở bên hay ho.

Tạ Duẫn Khâm khinh thứ tình cảm của hai họ, cũng cười nhạo si tình ngu muội Vân Kiểu, thế nhưng trong lòng dâng lên một nỗi mát kỳ quái.

Hắn cười chính mình mức kiêu ngạo, hoặc quá mưu tính toán, để rời đi đơn giản vậy bị hắn tự biến thành tạp.

Mười mấy ngày đã qua, bây giờ nàng đã biết chạy đến nơi

Tạ Duẫn Khâm gọi đến, sai đưa Tề Uyển về viện, sau đó ngồi phịch xuống ghế, thể toàn bộ sức lực đều rút cạn.

Mấy ngày qua, hắn được không ít người, tra tàn khốc, nhưng không có chút tin tức về Vân Kiểu.

Trước đó, Tạ Duẫn đã có linh cảm mơ rằng sự biến mất nàng dường như không quan đến bất cứ âm mưu

Hắn thả lỏng thần trong chốc lát, ánh mắt thức rơi xuống vết dưới đất.

Sau đó, khóe môi lên, mang theo một tia cợt.

Vân Kiểu đúng minh, quá hiểu hắn, nắm chuẩn xác tâm tính hắn, khiến hắn mất xoay vòng vòng trong ván cờ

Hoặc là khiến hắn ơ, hoặc là khiến hắn thấy sự việc có nhiều ẩn tình quyết truy xét đến cùng.

Tạ Duẫn Khâm cười như không, sau đó, từ họng hắn bật ra tiếng cười khẽ trầm

Nàng… lại dám lợi sự lo lắng của hắn…

Tấn Chiếu đúng lúc tiếng: “Thế tử gia, Thế phi thì sao? Có giữ lại không?”

Tạ Duẫn Khâm thu suy nghĩ.

Tất cả về Tề hắn đều đã nắm rõ, thế trong sạch, Tề Hề cũng không năng và lá gan để triệu thích khách.

Hắn cười lạnh một “Giữ lại đi, vẫn cần ta đóng vai Thế phi của ta.”

Tấn Chiếu thầm thở một hơi, Thế tử gia đến mức vì Vân mà đánh mất hoàn toàn.

Nhưng ngay giây tiếp hắn ta lại nghe Tạ Khâm nói: “Dù có đào ba thước đất, phải lôi nàng ấy ra cho được.”

Tấn Chiếu quỳ một xuống đất, chắp tay khẩn khuyên can: “Thế tử ngàn vạn lần không một nữ nhân mà làm đại sự!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ng-thi-n-tri-xu-n-lai&chuong=13]

Xuân đến mang theo lạnh, thời tiết ôn hòa, trong gió nhẹ.

Trong Tô phủ, tại Xuân Viện nơi lão phu cư ngụ, cây đào chồi, nụ hoa chúm trên cành chờ ngày bung nở.

Trong đình, một nữ nằm tựa trên ghế, vấn mây hơi rối, trên phủ một quyển sách, mặt che hờ bởi chiếc khăn để tránh ánh sáng, cánh tay trắng như sen khẽ đặt bên mép

Có người rảo bước vàng đi tới.

“Đại tiểu thư, quả người lại trốn ở đây tận hưởng thanh nhàn

Nữ tử lười biếng tay, vén tấm khăn trên để lộ dung nhan diễm.

Mày liễu thanh thoát, mắt trong trẻo khẽ lay môi đỏ hơi cong, đồng tiền duyên dáng, mạo so với hoa còn kiều hơn, nhưng lại không nét yêu mị.

Bộ y phục hồng trên người nàng, mặc lên người khác có thể dịu dàng yêu kiều, trên nàng lại toát lên một lạnh nhạt xa cách.

Hai tháng trước, trong bỗng có thêm một vị tiểu thư như tiên trần.

Nhìn gần hai tháng, nha hoàn vẫn chưa quen, kìm được mà hạ mềm mỏng khi đối với sắc đẹp này.

“Đại tiểu thư, lão nhân đang tức giận lắm e là chỉ có ra dỗ dành thì hiệu quả.”

“Ta biết rồi.” Vân khẽ rũ hàng mi dài, hỏi tiếp: “Lịch trình định xong chưa?”

Tiểu nha hoàn đáp: rồi, ngày mai có thể đường.”

Ngày ấy, khi đi ngoại thành Tô Châu, Vân đã cứu lão phu và Tô tam tiểu

Lão phu nhân tuy thần minh mẫn, nhưng dường có chút vấn đề nhận thức, cứ khăng nhận nàng là ngoại tôn nữ mệnh của mình.

Sau khi đưa hai họ về phủ, lão phu nhất quyết không để rời đi.

Đúng lúc đó, gia hồi phủ, vừa nhìn Vân Kiểu liền thở một hơi, nói: “Tướng này, quả thực có vài phần

Thái độ sâu xa đoán của Tô lão gia Vân Kiểu không tiện thêm.

Ông ấy lại nói: nay cứ coi Tô phủ nhà của con.”

Cuối cùng, vì hiếu Tô lão gia nhận nàng nghĩa nữ, giữ nàng trong phủ.

“Được.” Vân Kiểu đứng rời đi.

Tiểu nha hoàn ngơ nhìn theo bóng lưng nàng. eo ấy, tựa hồ cần một bàn tay thể nắm trọn, mong manh mức như cơn gió có thể cuốn đi.

Không kìm được bẩm: “Một mỹ nhân như sao cứ nhất quyết theo thương đội của thiếu gia xuống phương Nam, chịu táp mưa sa mà cực làm gì chứ?”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận