Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 18 / 31  ·  58.1%
NGÔ THIÊN TRI XUÂN LAI
Chương 18
25/07/2025 23:58· 898 từ

18

Vân Kiểu giữ chặt hơi thở, mình thả lỏng rồi nhàng thở ra.

Tỉ mỉ quan sát, ánh mắt Duẫn Khâm dường như vương chút oán trách, thể đang lên án là kẻ bạc tình nghĩa.

Đúng vậy, trong mắt hắn, chính người rời đi

Nhưng Vân Kiểu lại giả vờ hay biết, cố tình ngơ, chỉ hơi gật sau đó bình thản lại ánh nhìn.

Tạ Duẫn Khâm cũng không ngờ Kiểu giờ đây lại gan đến vậy, cuối hắn cũng chịu lên giọng điệu lạnh lùng: là nữ quyến nhà ai, dám tư tình với nam nhân cung? Ngươi biết hậu quả chuyện này không?"

Vân Kiểu nghe ra sự giận bị đè nén trong nói của hắn, cũng câu hỏi này mà lại.

Thẩm Văn Tranh đứng phía sau vừa nghe câu nói liền dời ánh mắt Vân Kiểu sang Tạ Khâm.

Trong mắt y hiếm hoi hiện một tia sát khí, vô cùng khó nhận tựa như một lưỡi mỏng, chỉ lóe lên lạnh rồi biến mất.

Không khí căng thẳng chỉ trong mắt, tựa như một khói súng vô hình, có hai nam nhân diện nhau mới cảm được.

Trong lúc Vân Kiểu còn suy giọng nói của người ông phía sau bỗng lên, cắt ngang tình bức bách.

"Duẫn Khâm, đừng dọa nàng."

Thanh âm của y vang lên trời xuân, mang theo lạnh lẽo, nhưng lại hồn nàng về thực

Nàng lập tức nắm lấy cơ cúi người hành lễ: nữ cáo lui."

Vân Kiểu nhẹ nhàng rời đi ánh mắt của hai

Tạ Duẫn Khâm dõi theo bóng nàng khuất xa, đôi dần trở nên âm

Vừa rồi, nàng liên tục tránh hắn.

Vân Kiểu, muốn trốn sao? Vậy trốn cho kỹ vào, để ta bắt được.

Thẩm Văn Tranh cũng đưa mắt theo nàng, sau đó vô tình thu lại nhìn, chuyển sang Tạ Khâm vẫn đang dõi bóng nàng.

"Nữ nhân này thú vị, đầu cũng rất linh hoạt. năm trước, trong lần sát ấy, chính nàng cứu ta."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ng-thi-n-tri-xu-n-lai&chuong=18]

Tạ Duẫn Khâm như chợt bừng "Nàng ấy?"

Thẩm Văn Tranh vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng ánh lại thoáng qua một ấm áp.

"Duẫn Khâm, ngươi còn nhớ không, từng kể với ngươi, còn nhỏ, ta đã một cô bé trong cứu giúp và khích

Có những chuyện vốn dĩ không để nhớ quá sâu

Có lẽ là vì hôm đó xuân cũng đẹp như nay, hoặc có lẽ cô bé kia quá vị phi tử từng thiết với mẫu phi của nhưng lại sống trong cung sâu, người biết đến.

Khi đó, Thẩm Văn Tranh chỉ một hoàng tử con lẽ, không được sủng ai ai cũng có chà đạp.

Vân Kiểu chính là người đã hiện vào thời điểm khoác lên dáng vẻ thư khuê các một hoàn hảo, mạnh mẽ hết những kẻ đang ức y đi.

Lúc ấy, y ngã xuống đất, nghĩ rằng tiểu nha này thật là to

Nàng chạy tới, ánh mặt trời sau chiếu rọi, khiến đầu mềm mại của như phủ một tầng sáng mờ ảo.

Nàng kéo y dậy, rồi rút trong tay áo ra chiếc khăn gói bánh do dự một hồi, cùng vẫn đưa cho

Tiểu cô nương quý bánh đến không nỡ để phí, chú nhìn y ăn rồi nói: "Lúc ta đây, nghe cung nhân một nam tử phong thái là Thái tử điện hạ. đứng từ xa nhìn thoáng cảm thấy người ấy chắn là người tốt. Tiểu ca, đi tìm hắn đi, nhất hắn sẽ thu nhận

Y chấp nhận lòng tốt của cũng thật sự như quỷ thần xui khiến đi tìm Thái tử ca.

Thẩm Văn Tranh và Tạ Duẫn chậm rãi bước vào Cung đã hoang phế lâu.

Cánh cổng cung đóng chặt, bên trống vắng, hoang tàn, còn lại những gốc vẫn sừng sững nơi nhưng cành khô trơ chẳng còn bóng dáng hoa.

Chuyện tiền Thái tử cùng Từ quân mưu phản năm vẫn là nỗi đau Hoàng thượng không thể đến.

Rửa sạch oan khuất, chính là niệm trong lòng bọn

Thuở bé, Thẩm Văn Tranh và Duẫn Khâm từng theo tử ca ca học những ngày tháng ấy còn rõ ràng như hôm qua.

Nhìn khung cảnh trước mặt, Thẩm Tranh khẽ cất giọng: như nàng đã chỉ ta một con đường."

Lời này vừa dứt, Tạ Duẫn đột nhiên nhận ra gì đó.

"Cô nương mà ngài nhắc đến… nàng?"

"Đúng vậy."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận