Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 25 / 31  ·  80.6%
NGÔ THIÊN TRI XUÂN LAI
Chương 25
26/07/2025 00:00· 844 từ

25

Vân Kiểu có thể đoán Thẩm Văn Tranh sẽ nói: nữ tử nhỏ bé, vọng tưởng khuấy động mối quan lợi ích giữa những nam nhân."

Nhưng nàng không ngờ hắn nói như vậy.

Tựa như nhẹ nhàng tháo những vướng mắc vừa nhen trong lòng nàng, lại dàng bao bọc lấy chúng.

Rõ ràng chẳng phải lời tứ, thế nhưng lại khiến ngực Vân Kiểu nóng

Nàng ngẩn người nhìn y, cũng thất thần đáp: "Ý điện hạ, Vân Kiểu hiểu."

Thẩm Văn Tranh nghiêm túc diện với nàng, trầm giọng "Chỉ là hôm ấy, một chuyện ta đã nói sai."

Vân Kiểu chợt nhận ra đã chuyển sang giọng điệu đẳng.

"Không phải trắc phi, chính thê."

"Đời này kiếp này, ta muốn cưới một nữ nhân."

Sự kiên định trong lời khiến Vân Kiểu chấn động. là lúc ấy, nàng chưa hiểu hết ý nghĩa của

Vị Trấn Nam Vương này dưng rảnh rỗi, liền hẹn Kiểu ra ngoài du đến Vân Giác Tự.

Cả hai ăn mặc đơn như những công tử tiểu thế gia bình thường, trừ dung mạo xuất chúng, không điểm nào đáng để người ta ngờ.

Trong lúc Thẩm Văn Tranh lấy hương, Vân Kiểu tình gặp lại Tề Uyển đã lâu không gặp.

Hai năm xa cách, Tề Hề trông đầy đặn hơn, ấy nhẹ nhàng đỡ bụng, có thể thấy đã mang

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ng-thi-n-tri-xu-n-lai&chuong=25]

Khi còn ở bên Tạ Khâm, Vân Kiểu từng nghĩ tình cảnh này, rồi nhớ về đứa con đã mất mình.

Cơn đau nhói thoáng qua, nhanh chóng tan biến trong Phật âm vang vọng chùa chiền.

Quá khứ đã qua, chuyện cũng đã khép lại.

Tề Uyển Hề nhìn thấy vừa kinh ngạc vừa mừng "Vân Kiểu, ngươi đã về?!"

Vân Kiểu nhanh chóng bước nhẹ nhàng đỡ lấy nàng

Năm xưa khi mang thai, từng tìm hiểu rất nhiều, thân thể thai phụ được chăm sóc cẩn thận.

Giọng nàng hơi nghẹn lại: Thế tử phi, ta đã về."

Tề Uyển Hề lặng lẽ sát nàng, ánh mắt dần sương, dịu dàng nói: ngươi thế này, ta biết ngươi sống rất tốt, vậy là ta lòng rồi."

Tề Uyển Hề vốn rộng chưa từng xem nàng như nhân, mà luôn coi bằng hữu.

Vân Kiểu gật đầu: "Giờ đã tìm được chốn yên cũng có bản lĩnh lập thân."

Hai người nắm tay nhau, mắt lặng lẽ rơi, rồi dịu dàng lau đi đối phương.

Vân Kiểu hỏi: "Thế tử ngài đã mang thai, sao dẫn theo mỗi Tiểu lên núi cầu phúc?"

Tề Uyển Hề đáp: "Thế gần đây bận rộn, chuyện thế này, ta không làm phiền chàng."

Vân Kiểu vén lọn tóc gió thổi rối của nàng ra sau tai, lòng nghĩ hai năm trước vì giúp che giấu, Tề Uyển Hề hẳn chịu không ít ấm ức.

Nàng lại chợt nghĩ, nếu Duẩn Khâm bận rộn công thì làm sao Thẩm Tranh có thể nhàn nhã?

Ấy vậy mà hắn lại nàng đi chơi, chỉ vì tục lệ viếng chùa ngày xuân.

Tề Uyển Hề thấy nàng tư, cứ ngỡ nàng vẫn nghĩ đến Tạ Duẩn

"Vân Kiểu, ngươi đã từng đến chuyện quay lại bên Thế tử gia chưa?"

Vân Kiểu không biết tại câu chuyện lại chuyển hướng đề tài này, nàng lắc đầu: "Thế tử phi, ngài như vậy, ta chỉ mong ngài thể cùng Thế tử một một kiếp, duy nhất đôi."

Ánh mắt nàng hướng xa, thấy Thẩm Văn Tranh đang hương quay trở lại.

"Nam nhân ấy à, luôn thể chia trái tim mình nhiều phần. Sự nghiệp, tộc, thiên hạ... Phần dành cho yêu vốn đã rất ít. Ta ngài mới là người có cùng Tạ Duẩn Khâm bước, đừng để kẻ chen vào giữa."

Tề Uyển Hề nhìn nàng, chút sững sờ. Hóa ra, dạ của Vân Kiểu với mọi người chân thành hơn ấy từng nghĩ.

Nhưng rồi nàng ấy lại đến những lúc Vân Kiểu lòng trong quá khứ, khỏi nhẹ giọng nói: "Nhưng mà, tử gia... thật sự rất coi ngươi..."

Lúc này, Thẩm Văn Tranh đã trông thấy Vân Kiểu, bước đi về phía

Trước khi đứng dậy, Vân khẽ nói: "Uyển Hề, Thế gia, đã không còn điều ta mong muốn từ lâu

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận