Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 16 / 31  ·  51.6%
NGÔ THIÊN TRI XUÂN LAI
Chương 16
25/07/2025 23:58· 1,721 từ

16

Tô Lăng Xuyên nghe nói nay Vân Kiểu phụ trực đêm, trong lòng không khỏi chút bồn chồn.

Không ngờ người được phái bí mật bảo vệ — Hoài Thính, lại quay về

Hắn ta vừa định hỏi cửa khách điếm đã Vân Kiểu đẩy ra, phía sau còn dẫn theo hai nhân.

Một người trọng thương bất một người tuy còn táo, nhưng cũng chẳng khá hơn bao.

Ánh mắt nàng chạm vào mắt Tô Lăng Xuyên, nghe Đại thiếu gia cười nhạo tiếng: “Ngươi đúng nhặt mèo hoang chó hoang về đấy.”

Vân Kiểu cũng thấy lạ, chuyện cứu người tích cứ liên tục rơi trúng mình.

Nhưng nàng lại mỉm cười, đón lời châm chọc “Đại ca không biết rồi, lần ta cứu về chính tổ mẫu đấy.”

Tô Lăng Xuyên nghẹn lời suýt chết, mà thủ gây ra lại thản nhiên rời như chẳng có chuyện

Hắn ta nghiêng đầu hỏi Thính: “Dấu vết đã sạch chưa? Đừng để lại bất manh mối nào.”

“Bẩm thiếu gia, đã xử xong, không ai biết cô nương cứu người về.”

Mạc thành vốn là trạm chân cuối cùng của đội Tô gia.

Người mà Vân Kiểu cứu, liền ở lại khách chăm sóc, không cùng mọi người thành.

Mấy ngày trôi qua, vị tử trọng thương tuy tỉnh lại, nhưng ngoại thương đã băng bó cẩn thận, thương cũng được điều dưỡng, tính không còn nguy hiểm.

Đại phu đi theo thương không khỏi tấm tắc ngạc: “Thương thế nặng như vậy vẫn giữ được mạng, thật là kỳ tích!”

Lời vừa thốt ra, đại đã bị Tấn Minh cho một cái, khiến ông vội đầu rụt cổ, lẳng lui ra ngoài.

Lúc này, Tấn Minh mới thời gian ôn chuyện Vân Kiểu: “Vân cô nương, sao lại ở đây? Chẳng Thế tử đã xảy ra chuyện kinh thành?”

“Không phải, ta đã rời Hầu phủ.”

Sắc mặt nàng không thay nhưng ánh mắt lại nhạt vô cùng.

Vân Kiểu tùy ý đưa nhìn về phía nam vẫn đang hôn mê trên giường.

Lúc này, máu đen trên hắn đã được lau để lộ ngũ quan góc cạnh, nét đến lạ thường.

Thương thế khiến hắn trông vẻ yếu ớt, nhưng chất lạnh lùng trên người vẫn hề suy giảm.

Bản năng mách bảo nàng, này thân phận tuyệt không tầm thường.

Song nàng không hỏi nhiều, nói: “Thương đội sắp hành trở về. Khi thời cơ hợp, ngươi hãy đưa công tử này đi.”

Tấn Minh không nói thêm chỉ gật đầu cảm

Hai ngày sau, Vân Kiểu thuốc đến lần cuối

Không ngờ vị công tử mê kia đã tỉnh

Từ khe cửa, nàng có nhìn thấy ánh nến nhạt hắt lên, khắc họa đường sắc sảo, lạnh lùng người đàn ông trong phòng.

Y có đôi mắt sâu áp lực, khí chất ngạo như băng tuyết đỉnh núi, như vật không thuộc trần thế.

Bên trong, giọng nói cung của Tấn Minh vang “Điện hạ, lần này đột biến ra, là thuộc hạ vệ không chu toàn.”

Người kia giọng tuy yếu, vẫn lạnh buốt như tuyết giữa đông tàn: “Không sao. gì cũng đã xác được, kinh thành đã có động Đại cục sắp an định, kia cũng không ngồi yên nữa.”

Bàn tay Vân Kiểu chợt chặt.

Tại Nam Cảnh này, người thể được xưng là hạ", ngoại trừ Lục hoàng tử phong làm Trấn Nam thì không còn ai khác!

Trong lòng nàng kinh hãi, tức đặt thuốc trước xoay người rời đi thật nhanh.

Hai năm sau.

Tô gia dọn cả nhà kinh thành từ một trước.

Trong kinh truyền nhau rằng: tiểu thư Tô gia, mắt sáng như trăng, tóc mây nhan, lại là người lương thiện lương.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ng-thi-n-tri-xu-n-lai&chuong=16]

Vân Kiểu ngồi trong phòng, lấy bài văn tuyệt kinh tài nhưng lại dùng để ngợi chính mình, bất dĩ thở dài.

“Theo nô tỳ thấy, bài này đúng từng câu chữ.”

Tiểu nha đầu vừa giúp cố định cây trâm búi tóc, vừa ngắm nhìn qua

Trong gương, nữ tử như chạm khắc, không diễm không yêu mị, mà thanh tao trần.

“Nếu không nhờ bài văn ta cũng không đến hôm nay bị công chúa triệu cung.”

Hai tháng trước, chiến loạn Cảnh đã bình định.

Hôm nay, Trấn Nam Vương quân Nam Cảnh khải hồi triều, triều đình và dân đều chung vui.

Đêm nay, Thái Hòa Điện trọng thiết yến, ban còn có một buổi tụ hội nữ quyến thế gia, Vân Kiểu chính là người được Ninh công chúa đặc biệt kiến.

Vân Kiểu chỉ có thể dài, mọi chuyện đều số mệnh trêu ngươi.

Một tháng trước, Tô gia đến kinh thành, nàng rời đi, nhưng lão phu nhân gia tuổi tác đã thân thể không còn như trước, nỡ để nàng rời xa.

Hai năm xuôi ngược giang cuối cùng lại vòng chốn cũ.

Nàng vốn định sống ẩn chờ cơ hội rồi đi, nhưng không ngờ…

Hôm nọ ra phố, nàng tay giúp đỡ một nào ngờ đó lại là đại văn học.

Chỉ một bài văn đã nàng đến nơi mà tránh cũng tránh không kịp — cung.

Ngồi lên xe ngựa vào Vân Kiểu tính toán đầu:

Tới lúc đó, chờ buổi hội kết thúc, nàng tìm cách chuồn đi.

Nàng không muốn gặp lại Nam Vương mà mình cứu hai năm trước, càng không gặp lại Tạ Duẫn

Trong Chiêu Hòa Cung, người đều là danh môn nữ, thân thế hiển hách.

Dù Vân Kiểu có khéo ứng đối, nhưng dưới ưu ái đặc biệt của Trưởng công chúa, nàng vẫn thấy kiệt sức.

Dùng xong bữa trưa, nàng cùng cũng tìm được hội né tránh một chút.

Nhưng vừa rẽ qua hòn sơn trong cung, lại thẳng vào một người.

Người nọ mặc trường bào lam sẫm thêu hoa kim tuyến, bên hông đính ngọc đen, khí thế bức

Thanh nhã mà sắc bén, theo hơi thở của sương và đao kiếm nhuốm máu năm tháng.

Rõ ràng là gần ngay mắt, nhưng lại như một tầng sương mờ.

Chỉ là… nếu gương mặt không phải gương mặt Lục hoàng tử mà nàng từng hai năm trước, thì biết bao.

Vân Kiểu không thể tránh chỉ có thể cúi hành lễ: “Dân nữ bái kiến Nam Vương điện hạ.”

Ánh mắt Trấn Nam Vương xuống, y có thể thấy rõ hàng mi dài khẽ rẩy của nữ tử mặt.

Y khẽ nhếch môi, kéo một nụ cười lạnh vô tình: “Năm đó cô nương vội quá, bản vương chưa kịp nói lời cảm tạ.”

Lời này trực tiếp đánh tia hy vọng cuối trong lòng Vân Kiểu.

Nàng ngước lên, muốn nói đó.

Bất chợt có tiếng người lên.

Vân Kiểu chỉ cảm thấy tay bị siết chặt, mắt chợt tối sầm lại.

Nàng hoàn hồn, phát hiện thân đã bị Trấn Vương kéo vào trong động đá hơn nữa còn bị ép sát vào vách tường.

Khoảng cách gần đến mức có thể ngửi thấy tuyết tùng lạnh nhạt trên người

"Chắc hẳn Vân cô nương biết ta mưu đồ gì."

Giọng nam nhân nhẹ bẫng, trong mắt lại lóe tia lạnh lẽo.

"Trên đời này, kẻ giữ kín nhất không ngoài loại người, chết, hoặc trở thành của ta."

"Lần này hồi kinh, phụ tất nhiên sẽ vì vương sắp xếp hôn sự."

"Tô tiểu thư, ngươi chọn — muốn chết, hay làm trắc phi của ta?"

Tim Vân Kiểu đập thình như trống dồn, chỉ thấy cả người như bị đặt giàn hỏa thiêu.

Nàng trầm giọng đáp: "Điện lo lắng chuyện này, qua là sợ Tô gia không phục tùng."

"Nhưng so với ta, Tam thư của Tô gia cần cuộc hôn nhân này hơn."

"Nàng ấy là đích nữ thịt, có giá trị chế Tô gia hơn một nghĩa không hơn không kém ta."

Tạ Duẫn Khâm bước chậm

Hắn vừa thấy Trấn Nam biến mất vào đây, lôi theo một nữ nhân vào đá giả.

Phong tục Nam Cảnh ngày bạo dạn, ngay cả Văn Tranh cũng to gan thật. ngoài có vẻ lạnh vậy mà ngay trong hoàng cung dám thân mật với nữ

Những chuyện cầm thú khoác người, Tạ Duẫn Khâm thấy không ít, sớm chẳng buồn nhiên.

Hắn nhàn nhạt nói: "Điện người đã đi rồi."

Trong động đá, Thẩm Văn vẫn đứng rất gần tử kia.

Tạ Duẫn Khâm khẽ nhướng đột nhiên thấy nàng run lên.

Nàng quay đầu lại.

Ánh sáng trong động chập lúc sáng lúc tối, gương mặt ấy hắn lại nhìn ràng.

Khuôn mặt này… Trong suốt sáu trăm ngày đêm gần như đêm nào cũng xuất trong giấc mộng của

Vân Kiểu.

Lại là Vân Kiểu!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận