Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 24 / 31  ·  77.4%
NGÔ THIÊN TRI XUÂN LAI
Chương 24
25/07/2025 23:59· 1,038 từ

24

Thẩm Văn Tranh chỉ mắt một cái liền biết lòng nha đầu này thực đang nói: Xui xẻo.

Giống hệt một con hồ ly, bề ngoài thì ngoãn nghe lời.

Y thu cây quạt trong tay lại, hơi chắp phong thái như một vị tử quý tộc lạnh xa cách: "Đường đột rầy, Vân chưởng quầy."

Vân Kiểu cũng đáp hỏi: "Đêm khuya ghé thăm, biết điện hạ có chuyện

Thẩm Văn Tranh thản nói: "Ý định không thay vẫn là vì chuyện cầu

Vân Kiểu chưa từng ý định thành thân, càng thấy vị Trấn Nam Vương hành sự thật khó

Một hoàng tử muốn một nữ tử thương hộ, có chuyện phải đích thân tận nơi, còn mất tìm hiểu ý kiến nàng?

Dù y có thất đến đâu, thì chỉ cần xin Hoàng thượng ban một thánh chỉ, nàng cũng thể không tuân.

Lẽ nào y thật không phải chỉ vì lợi mà còn có mấy phần thú với nàng?

Hai năm trước, nàng có ơn cứu mạng cớ sao giờ lại muốn oán báo ơn?

Vân Kiểu bỗng bật "Bệ hạ không dễ dàng đổi ý định, dân nữ vậy."

"Dân nữ không muốn chút thiện ý hai năm mà bước vào cuộc cờ, thành một con tốt, Tô gia lại sẵn cùng điện hạ kết lương duyên."

"Nhà ta có Tam nương chưa xuất giá, đã mộ điện hạ từ lâu, nữa lại là con ruột thịt của Tôn hôn sự như vậy phải càng có giá trị sao?"

Thẩm Văn Tranh ngồi đối diện nàng, tự rót mình một chén trà.

Nghe nàng nói xong, mới nhấp một ngụm, chậm đáp: "Vân cô nương tuy là nghĩa nữ của lão gia, nhưng đã trở thành cánh tay lực của ông ấy, ở gia cũng có trọng không nhỏ. Ta còn nghe Tô lão gia coi cô nương con ruột, mà lão phu lại càng xem nàng trân bảo trong tay."

Ánh mắt y dừng trên gương mặt thanh lệ nàng, khóe môi khẽ nhếch: với ta, chẳng phải có lợi hơn sao?"

Lời Vân Kiểu lập bị hắn phản bác.

Nàng cong môi cười đầu ngón tay trắng muốt vuốt ve vành chén trà.

"Điện hạ vào kinh này, xem ra đã chuẩn vô cùng đầy đủ, mắt như đuốc."

"Trải qua bao chiến hiển hách, phong quang hồi hiện giờ lại được thăng Ngũ Châu thân vương, tâm của điện hạ, không chỉ dừng ở đây chứ?"

Hai người chạm mắt trong đáy mắt đều ẩn từng tầng sóng ngầm.

"Một nữ tử nho thật là to gan." Thẩm Tranh hơi nhướng đuôi mắt, nhẹ cây quạt gấp tay, nhẹ nhàng gõ trán nàng.

"Nàng là người thông hẳn phải hiểu đạo lý từ miệng mà ra."

Vân Kiểu bị y một cái, nhưng tay vẫn thả xoay chén trà, sắc không đổi, chỉ khẽ mi than nhẹ: "Điện đã muốn tìm đồng vậy dân nữ cũng nên rõ ngài có tay. Chỉ cần điện hạ mình nói ra..."

Làm gì có hoàng nào không ôm tham vọng lên đế vị?

Nàng hỏi câu này, qua là muốn đánh cược Thẩm Văn Tranh có vì để lại sơ hở, người khác bắt thóp dừng lại hay không.

Chỉ cần y chùn có lẽ sẽ bỏ qua định cưới nàng.

Nhưng Thẩm Văn Tranh, nhiên hiểu rõ dụng ý nàng.

Y xưa nay thẳng việc mưu tính đều chắc mà tiến triển tốt đẹp, nhiên sẽ dùng sự nhận để khiến nàng tâm.

"Phải."

Ánh mắt Vân Kiểu chấn động, bất giác ngẩng đối diện với ánh nhìn Thẩm Văn Tranh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ng-thi-n-tri-xu-n-lai&chuong=24]

Đôi mắt của y cháy, thẳng thắn đến mức hề có một tia mưu hay lợi dụng.

Sống hơn hai mươi Vân Kiểu đã sớm hình thói quen suy nghĩ cố

Kẻ mưu quyền, tất lấy lợi ích làm động tuyệt đối, ngoài ra, chẳng gì đáng để phí tư.

Huống hồ, giữa người và kẻ dưới, lại càng thể xuất hiện…

Chân thành.

Vậy mà Thẩm Văn lại đối với nàng như

Từ ấy rơi xuống Vân Kiểu tựa như ngọc va nhau, vang vọng từng dao động.

Cũng khiến những suy và tính toán của nàng với y trước đây, bỗng trở nên u tối.

Thẩm Văn Tranh thẳng quang minh, làm cho cuộc co vừa rồi trở nên nghĩa.

Nàng khẽ hít vào hơi, xoa dịu hơi nóng dâng lên trong lồng ngực.

"Hai năm trước, ta tình phát hiện thân phận điện hạ, nhưng ngài lại giết người diệt khẩu. là Tấn Minh từng với ngài, ta vốn người bên cạnh Thế tử Viễn hầu, cũng coi nửa người một nhà."

"Trước khi trở thành thư Tô gia, ta chỉ một thông phòng nhỏ bé Hầu phủ. Ngài và tử tình như thủ vậy mà vẫn chẳng tâm đến mối quan hệ nhất quyết muốn nạp làm trắc phi sao?"

Thẩm Văn Tranh khẽ không có ý định nhắc chuyện xưa giữa hai người, nhàn nhạt đáp: "Ta là kẻ thô lỗ, nhiên không để tâm thứ đó. Huống hồ, nếu có thể cùng đi một đích, cớ gì phải lòng về điểm xuất phát?"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận