Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 30 / 31  ·  96.8%
NGÔ THIÊN TRI XUÂN LAI
Chương 30
26/07/2025 00:00· 920 từ

30

Vân Kiểu nhìn hắn, không nói lời, đôi mắt vốn động giờ đây lặng mặt nước chết.

Tạ Duẫn Khâm nhớ rõ, trước nàng chưa từng sợ chỉ một chiếc áo vừa vặn cũng đủ chống rét.

Thế mà bây giờ, dù khoác dày cộm, sắc mặt vẫn tái nhợt như đầu đông.

Trong lòng hắn ngổn ngang trăm không biết là tư gì.

Hắn biết, đây là lỗi của

Tạ Duẫn Khâm tiến lên một nỗi xót xa trong như đập mạnh vào phủ ngũ tạng.

Hắn đưa tay, muốn ôm lấy

Nhưng nàng tránh đi.

Ngay cả khi yếu đuối nhất, vẫn không chịu dựa hắn.

Nhận thức ấy khiến Tạ Duẫn đau đớn vô cùng.

Mười hai năm bên nhau, từ hắn còn chập chững khi trưởng thành, Vân vẫn luôn ở cạnh

Sát gần đến mức tưởng như thở hòa làm một, thịt tương liên.

Vậy mà giờ đây, dù cố thế nào, cũng chẳng quay về ngày trước.

Vân Kiểu chẳng có gì để với hắn nữa, xoay rời đi.

Nhưng khi bước xuống bậc thềm, bỗng cảm thấy trời xoay vần, loạng choạng xuống.

Lại bị một vòng tay ấm vững vàng đỡ lấy.

Mùi tuyết tùng trên người Thẩm Tranh quen thuộc đến khiến nước mắt Vân không kìm được nữa trào ra như vỡ

Tạ Duẫn Khâm nhìn hai người nhau, trong lòng tràn một nỗi chua xót vọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ng-thi-n-tri-xu-n-lai&chuong=30]

Hắn luôn chậm một bước.

Nếu sớm nhận ra mình yêu sớm trân trọng nàng, lẽ đã không để rời đi.

Nếu sớm phái người canh giữ thành, có lẽ đã để nàng xuất kinh năm trước.

Nhưng thiên hạ vẫn nói, sai ly đi một dặm.

Hai người từng yêu, nhưng chưa kịp yêu nhau.

Hắn chỉ có thể trơ mắt tín đồ nhỏ từng thành với hắn, giờ lại hướng về một đàn khác.

Vân Kiểu nắm chặt tay Thẩm Tranh, như thể đã cạn nước mắt.

Tâm trạng dần bình ổn lại, nàng khàn khàn: "Điện giờ đây, có điều ta có thể làm

Nàng đã biết rồi.

Trong sân, hai người đàn ông lặng thinh.

Đông chí, yến tiệc hoàng cung.

Vân Kiểu cải trang thành vũ nhập cung dâng vũ.

Hoàng đế ngồi trên ngự tọa, bào vàng rực rỡ, mặt tuổi ngoài năm nhưng vẫn uy nghi, hề lộ vẻ già

Thân hình Vân Kiểu uyển chuyển, múa của nàng khiến đại điện lặng đi.

Một khúc kết thúc, nàng vén che mặt.

Nhìn thấy gương mặt gần như hệt Hiền phi năm con ngươi Hoàng đế rung động.

Nàng quỳ xuống, trán chạm đất: bệ hạ, thẩm tra vụ án của tiền tử!"

Trong phút chốc, cả đại điện loạt quỳ xuống.

"Xin bệ hạ, thẩm tra lại án của tiền Thái

Dưới sự dẫn đầu của Trấn Vương và Thế tử Viễn hầu, màn lật vụ án cũ của tử chính thức bắt

Vân Kiểu ngồi trong viện, uống nóng, chợt nghe tin đế trượt ngã trên thềm của cung Vị

Cung Vị Ương, chính là nơi thân nàng từng ở.

Đúng vậy, chiêu này hiệu quả, vẫn đầy nguy hiểm.

Hoàng đế dù không còn như tráng niên, nhưng vẫn thiên tử chí cao thượng.

Cái nàng đánh cược, chẳng qua chút áy náy còn lại trong lòng ông đối với chuyện xưa.

Một chén trà nóng trôi xuống, cung liền truyền chỉ kiến Vân Kiểu.

Ngay sau thánh chỉ, Thẩm Văn phi ngựa chạy đến, thân vương đầy gió trong đáy mắt ẩn sát khí.

"Nếu nửa canh giờ nàng chưa ta sẽ lật đổ bầu trời này."

Vân Kiểu đưa tay phủi nhẹ đọng giữa chân mày giọng dịu dàng trấn "Yên tâm, ông ta thể làm gì ta

Bên trong Dưỡng Tâm Điện, hơi lượn lờ.

Hoàng đế ngồi trên long ỷ, mặt đã lộ rõ trạng, già nua và tụy.

Kẻ khiến nửa đời trước của phải long đong lận giờ đây đang ở trước mặt.

Nhưng lạ thay, Vân Kiểu lại hề dấy lên cơn dữ mãnh liệt.

Có lẽ bởi so với lần tiên gặp nhau, ông đã già yếu đi nhiều.

Nàng cúi người hành lễ, giọng tĩnh: "Dân nữ Vân bái kiến bệ hạ."

Dưới lớp tâm cơ đế vương, ẩn chứa tham vọng cùng tận.

Lần đầu tiên đối diện với nàng từng kinh hãi, vẫn đủ dũng khí mũi thương buộc ông thừa nhận sai lầm.

Còn hiện tại, nàng có thể trước mặt bậc cửu chí tôn này mà hề đổi sắc.

Hoàng đế nâng mắt nhìn nàng, rãi cất giọng: "Vân đó là tên của sao?"

"Ngươi thật sự rất giống mẫu ngươi."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận