Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 15 / 31  ·  48.4%
NGÔ THIÊN TRI XUÂN LAI
Chương 15
25/07/2025 23:58· 1,238 từ

15

Đoàn thương đội Tô gia nam buôn bán, Vân Kiểu vậy mà học được ít điều.

Hôm nay nàng theo sát cửa tiệm, ngày mai lại vào đội ngũ của chưởng quỹ khác, không hề ra bỡ ngỡ hay lẫm.

Nói chi đến việc có định kết thân với Xuyên như lời đồn

Ngược lại, tất cả những toái mà Tô Lăng Xuyên lo ngại về nữ đều không xảy ra, điều khiến hắn ta càng kinh ngạc.

Thương đội dừng chân tại thành, nghỉ ngơi trong một điếm.

Khi mọi người đang tranh thư giãn, Tô Lăng Xuyên trên lầu uống trà, chất là ngầm quan sát Kiểu.

Gã tiểu tư bên cạnh Hoài Thính, thấy hết mọi động của thiếu gia cũng lặng lẽ nhìn về Vân Kiểu.

Nàng chỉ búi một kiểu đơn giản nhất, y phục gàng không chút cầu thế nhưng vẫn không thể đi dung mạo khuynh

Nàng không hề ỷ lại sự ưu ái của người lịch sự từ chối nam nhân có ý định nàng khiêng hàng.

Hoài Thính thấp giọng nói: tiểu thư mới đến này yếu ớt như thể thổi là ngã, không ngờ là một người vừa năng lực, vừa khéo Thương đội cũng nhờ nàng mà thuận hơn, gặp chuyện khăn gì, nàng ấy có thể giải quyết ổn thỏa.”

Tô Lăng Xuyên vừa nghe trừng mắt liếc hắn, gằn “Nàng ta thế nào, thiếu gia tự mình nhìn biết, không cần ngươi lời!”

Buổi chiều, Vân Kiểu một rời khỏi khách điếm.

Tô Lăng Xuyên mang theo Thính lặng lẽ bám theo, môi nhếch lên vẻ thường: “Ta muốn xem thử, cuộc Vân Kiểu giở đây.”

Trong lòng Hoài Thính lại nghĩ: Thiếu gia à, là ngài lo lắng nàng ấy thì có.

Hắn vốn tưởng Vân Kiểu bí mật gì đó không nói ra, nào ngờ chỉ đi khắp nơi dò tin tức của một tên là Vân Lâm.

Vân Kiểu cũng biết, chuyến này chẳng khác nào đáy bể.

Sau khi nhận thêm một trả lời phủ định, nàng thở dài cảm ơn quay lại đường cái.

Nỗi thất vọng lặng lẽ qua trong đáy mắt nàng, đến khi đối diện Lăng Xuyên, nàng đã giấu mọi cảm xúc cách hoàn hảo.

“Đại ca.”

Vân Kiểu vốn biết có theo dõi mình, vậy nên chẳng hề tỏ ra ngờ.

Nàng khẽ cong môi: “Đại lo cho ta nên mới thân đi theo sao?”

Tô Lăng Xuyên quay mặt không đáp lời, chỉ sải rời đi.

Vân Kiểu cũng tự nhiên về phía Hoài Thính.

Hắn không nhịn được mà “Vân tiểu thư xuất hành này, là để tìm sao?”

Vân Kiểu khẽ gật đầu, thắn đáp: “Mười hai năm ta và ba tỷ bị bọn buôn người bán Ta nhớ rõ, đại của ta từng ở thành.”

Nàng dừng lại một chút, mắt có phần mơ hồ: điều… ta chỉ nhớ tỷ ấy, chia xa đã hai năm, ngay cả mạo của tỷ ấy, cũng chẳng còn nhớ rõ.”

Phía trước, Tô Lăng Xuyên lạnh một tiếng: “Mò kim bể.”

Hắn nói vậy, nhưng đến vạng tối, Hoài Thính lại đến một tin tức.

“Vài năm trước, Vân Lâm rời khỏi Giang phủ Bắc, theo một nông vận chuyển hàng hóa rời Nghe nói cuộc sống nàng ấy rất tốt, có hai đứa con.”

Vân Kiểu hơi sững sờ, khỏi bất ngờ trước sự sắng của Tô Lăng Nhưng cảm xúc lớn hơn vẫn là niềm vui không thể kiềm nén.

Nàng đưa tay áp nhẹ khóe mắt, không để nước rơi xuống.

Nàng nghiêm túc nói lời ơn với Hoài Thính: “Cảm

“Vân tiểu thư không định gặp đại tỷ sao?”

Vân Kiểu khẽ lắc đầu.

Số phận của người nghèo giống như những cánh liễu rơi, phiêu bạt khắp nhưng vẫn có thể bén nảy mầm.

Đột ngột xuất hiện, chỉ sẽ gây thêm sóng gió.

Chỉ cần biết đại tỷ sống tốt, với nàng như là đủ.

Thương đội Tô gia tiếp xuôi Nam, men theo lộ vừa đi vừa nghỉ, suốt hai tháng, cuối cũng sắp tới Mạc Cảnh sắc ven đường dần trở nên hoang vu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ng-thi-n-tri-xu-n-lai&chuong=15]

Trong đội có người cảm “Nam Cảnh mấy năm nay thực yên ổn hơn nhiều. Trước đây, thương đội dám vào đến Mạc chỉ sợ bị thổ hoặc giặc cướp sạch.”

“Cũng nhờ có Trấn Viễn và Trấn Nam Vương dốc trấn thủ biên cương bao năm qua.”

Hoài Thính đưa túi nước Vân Kiểu, nàng nhận lấy, cảm ơn.

Trong lúc uống nước, nàng lẽ quan sát Tô Lăng đang xắn tay áo, mọi người dỡ hàng.

Dung mạo hắn ta tinh đến mức dễ khiến người quên rằng, hắn tá một thanh niên cao rắn rỏi.

Nhìn dáng vẻ lúc nào trưng ra bộ mặt lạnh với mình, Vân Kiểu ác ý phỏng đoán rằng, Tô đại thiếu gia hẳn là một tên tử bột, ngoài việc dựa vào thế ra thì chẳng được gì, chỉ là chiếc gối thêu hoa đẹp dụng.

Nhưng suốt dọc đường đi, chuyện chạy lộ trình, bàn xã giao, đến lúc thảo giá cả, nàng đều mắt chứng kiến Xuyên xoay xở đâu đấy.

Thị trường biến động, dòng lưu chuyển, kênh phân phối hóa… mọi thứ hắn nắm rõ như lòng bàn

“Thiếu gia nhà ta chỉ miệng thôi, chứ thật ra tốt với người mình.” Thính nói.

Vân Kiểu không hề tỏ lúng túng vì bị bắt đang lặng lẽ quan người ta, ngược lại còn nhiên gật đầu đồng “Đúng vậy.”

Trời về đêm, cảnh sắc rừng phương Nam sáng tỏ, thưa mà trăng sáng.

Vân Kiểu cùng nhóm người đêm của thương đội phân vực tuần tra, cảnh đề phòng.

Đi chưa được bao xa, mùi máu tươi nồng nặc đến.

Nàng lập tức cảnh giác, mắt nhìn quanh. Chỉ thấy hắc y nhân đang một hắc y nhân khác, đảo bước tới.

Nhìn kỹ hơn, người cõng kia, lại chính là Tấn — thị vệ thân của Tạ Duẫn Khâm, đã mất suốt năm năm

“Vân Kiểu cô nương!”

Tấn Minh vẫn nhận ra gấp gáp gọi tên.

“Làm ơn… giúp bọn ta

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận