Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 8 / 31  ·  25.8%
NGÔ THIÊN TRI XUÂN LAI
Chương 8
25/07/2025 23:57· 1,031 từ

8

Ánh mắt Vân Kiểu hoàn toàn đạm.

Tạ Duẫn Khâm nhìn xuống nàng trên cao, giọng điệu phục sự lạnh lùng: Thế tử không thể chứa chấp nha đầu vô dụng không bảo vệ chủ nhân ngươi. Hôm nay liền chuyển khỏi nội viện, làm một hoàn thô sử đi.”

Sau khi trở về từ bãi Vân Kiểu không tránh một trận trọng bệnh.

Trong cơn sốt cao, nàng chìm những giấc mộng cũ.

Nàng mơ thấy Tạ Duẫn Khâm ngày trước.

Năm đầu tiên vào hầu phủ, Kiểu bị ma ma tập phạt quỳ trong củi. Khi đó, tiểu thiếu gia Duẫn Khâm trèo tường vào, theo vài miếng bánh quế, cùng nàng chịu đựng đêm lạnh lẽo.

Vân Kiểu không biết ngày sinh mình, vì vậy mỗi vào ngày hai người nhau, Tạ Duẫn Khâm đều tặng một món quà, nói là mừng sinh thần nàng.

Khi nàng bị kẻ khác khinh bản thân ở thành cũng không khá bao, hắn vẫn vung roi đánh đám công tử bột quỳ xuống xin lỗi

Giữa cơn mê man, khóe mắt Kiểu chợt lóe lên ướt át, nhanh chóng vào tóc mai, biến mất không vết.

Lần nữa tỉnh lại, nàng phát bản thân đã bị khỏi phòng riêng của Duẫn Khâm, bị người ta đưa ngoại viện.

Giữa những tiếng pháo vang lên đác, Vân Kiểu khó ngồi dậy, bước ra phòng.

Bên ngoài, mấy nha hoàn đang tước. Thấy nàng, bọn lập tức tụ lại, điệu tràn đầy chế giễu.

“Chậc, cuối cùng cũng tỉnh rồi Tỉnh rồi thì mau làm việc đi! Còn mình vẫn là người được Thế gia sủng ái chắc?”

“Đồ không biết thân biết phận, tranh sủng với Thế phi, có chết cũng đời!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ng-thi-n-tri-xu-n-lai&chuong=8]

“Trước đây dựa vào sự cưng của Thế tử mà mưa làm gió, nếu thì sao bao nhiêu năm qua, tử chỉ giữ lại mỗi nàng ta làm thông chứ?”

Sắc mặt Vân Kiểu trắng bệch gần như trong suốt, người gầy yếu mong như thể chỉ cần chạm nhẹ vỡ.

Đối với những lời ác ý nàng làm như không thấy.

Nhìn quanh một lượt, lúc này mới nhận ra cả đều đã treo đèn đỏ.

Bất chợt, nàng hỏi: “Hôm nay ngày gì rồi?”

Mấy người kia nhìn nàng với mắt khó hiểu, nhưng trả lời: “Là ngày mươi chín tháng Chạp.”

Thì ra, ngày mai đã giao thừa.

Trong lòng Vân Kiểu thoáng ngạc nhưng ngay sau đó thầm cảm thấy may mình vẫn còn sống.

Nàng cứ tưởng mình sẽ không nổi trận sốt cao

May mà ông trời thương xót, nàng còn sống rời hầu phủ, từ đây viễn không gặp lại Tạ Duẫn nữa.

“Đa tạ.”

Nói xong, Vân Kiểu liền quay phòng riêng.

Người tuy bị chuyển ra ngoại nhưng đồ đạc của vẫn còn trong nội

Vân Kiểu nhanh chóng thu dọn lý, khoác bọc đồ vai, rời khỏi phòng.

Không ngờ mới đi được mấy liền đụng mặt Tạ Khâm.

Người đàn ông trước mặt vẫn sững như cây tùng, vẻ kiên cường không ánh mắt nhìn nàng cũng chẳng gì ngày thường.

Trong lòng Vân Kiểu thoáng hiện một tia hoảng loạn, vàng lùi sang một hành lễ.

Tạ Duẫn Khâm chỉ thờ ơ nàng một cái, nửa cũng không dừng lại.

“Thế tử gia đi thong thả.”

Đây là câu cuối cùng Vân nói với hắn.

Đợi đến khi bóng dáng hắn toàn khuất khỏi tầm nàng mới chậm rãi thẳng người lên.

Vân Kiểu bước thẳng về phía Hầu phủ.

Người giữ cửa chặn nàng lại, liền đưa khế bán ra cho họ kiểm sau đó thuận lợi ra ngoài.

Trời đổ tuyết lớn.

Bóng dáng mảnh mai của Vân nhanh chóng biến mất, để lại một hàng chân.

Chẳng bao lâu sau, tuyết rơi đặc che lấp tất không còn dấu vết

Tựa như nàng chưa từng tồn

Tuyết rơi suốt một đêm, giao đã đến, tiếng pháo không ngừng.

Tạ Duẫn Khâm cùng Tề Uyển vào cung chúc Tết, chạng vạng mới trở Hầu phủ.

Hai người tách ra đi tắm sau đó cùng đến sảnh đón giao thừa.

Trong phòng tắm, Tạ Duẫn Khâm tay gọi: “Người đâu.”

Nhưng bước vào lại là một hoàn lạ mặt.

Hàng mày hắn thoáng chau lại, ràng hôm qua vẫn thấy Vân Kiểu, đã thể ngồi dậy được rồi, vậy vẫn chưa đến hầu hạ

Tạ Duẫn Khâm có chút bực nhưng nghĩ đến hôm là ngày Tết, đành lại vẻ mặt, lạnh giọng ra “Thôi, lui xuống đi.”

Nửa canh giờ sau, Tạ Duẫn đến chính sảnh.

Bữa cơm tất niên đã được lên, Tề Uyển Hề đã ngồi sẵn chờ hắn.

Hắn quét mắt xung quanh, vẫn thấy Vân Kiểu, lần hắn không còn nhịn nữa.

Vừa ngồi xuống, hắn liền lạnh ra lệnh: “Gọi Vân lên hầu hạ.”

“Ai ya!”

Lời vừa dứt, Tề Uyển Hề cạnh bỗng kinh ngạc lên.

Nàng ấy nhìn hắn, trên mặt vẻ khó xử, tựa có chút ngại ngùng.

“Chuyện này… Thế tử, hôm qua Kiểu cùng một nam đến chuộc lại khế thân của nàng ấy. Thiếp thấy người họ tình cảm chân liền cho phép nàng xuất phủ lấy chồng rồi!”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận