Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 3 / 31  ·  9.7%
NGÔ THIÊN TRI XUÂN LAI
Chương 3
25/07/2025 23:56· 1,188 từ

3

Rõ ràng chỉ là một nói đơn giản, vậy mà như chiếc đinh lạnh đóng chặt Vân Kiểu tại khiến nàng không thể nhúc nhích.

Trong tai nàng, giọng nói Tề Uyển Hề lại tiếp vang lên.

“Vân Kiểu tận tâm hầu chàng, mấy tháng nay ta nhìn thấy cả, sao có thể nói ra những bạc bẽo như vậy?”

Nghe vậy, Tạ Duẫn Khâm hề tức giận, ngược lại cưng chiều dỗ dành ấy.

“Được được, ta không nói nàng, trước mặt nàng ta kẻ đầu hàng.”

Vân Kiểu cuối cùng cũng hồn, lặng lẽ rời đi.

Nàng chậm rãi lê bước về phòng nhỏ, cẩn thận rửa thân thể, sau lên giường nghỉ ngơi.

Bị đánh mười trượng, nàng có thể nằm nghiêng.

Nhắm mắt lại, nhưng thần vẫn tỉnh táo, mơ màng thể trở về một xuân ấm áp năm nào.

Đó là đêm đầu tiên nàng và Tạ Duẫn Khâm.

Hai người ngủ đến khi trời lên cao.

Bên ngoài, ánh xuân tươi Vân Kiểu rúc trong lòng vừa xấu hổ vừa thỏm.

Tạ Duẫn Khâm cầm tay đặt vào đó miếng ngọc tùy thân của mình, nói nửa trịnh trọng, nửa cợt.

“Cái này... coi như là lễ bản thiếu gia tặng

Nhưng Tạ Duẫn Khâm thực đã từng nói câu này

Vân Kiểu đột ngột mở vùng dậy khỏi giường, lục trong hòm son phấn tìm thấy miếng ngọc bội

Miếng ngọc mát lạnh nằm lòng bàn tay, nhưng nước nàng lại rơi xuống.

Nàng đưa tay lau nước bắt đầu kiểm kê đồ của mình.

Sau khi chuộc thân, nàng còn lại hai mươi ba bốn mươi lăm văn

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ng-thi-n-tri-xu-n-lai&chuong=3]

Nàng nhớ rõ những nơi người đã bán nàng từng tới, đợi khi ra Hầu phủ, nàng sẽ đi theo con đường đó tìm lại tỷ tỷ của mình. Số tiền đủ để mua một mảnh đất đến lúc đó, tỷ muội nàng có thể sống cùng nhau.

Vân Kiểu nghĩ tới nghĩ cuối cùng cũng chìm vào ngủ.

Năm mới sắp đến, công cuối năm dồn dập, Tạ Khâm thường xuyên không trong phủ, hoặc nếu có chỉ ở trong thư phòng.

Vân Kiểu vẫn hầu hạ cạnh hắn, sáng dậy giúp rửa mặt, pha trà nước.

Những việc này vốn là tiểu nha hoàn, nhưng Tạ Khâm đã quen dùng không muốn để người khác thế.

Song, Vân Kiểu biết mình rời đi, bèn chọn mấy hoàn xinh xắn, đoan để bồi dưỡng.

Ba ngày sau, lần đầu nàng để người khác thay dâng trà.

Không ngờ người vừa bước nàng đã nghe thấy tiếng trà bị đập vỡ phòng.

Cách một lớp giấy dán sổ, nàng vẫn nghe rõ nói đầy mất kiên của Tạ Duẫn Khâm: “Người

Vân Kiểu vội vàng bước nhanh chóng đi đến trước hắn, cung kính hành “Gia.”

Tạ Duẫn Khâm ngước mắt nàng, vẻ mặt không có khác lạ, nhưng giọng lại hàm chứa sự uy “Ngươi đang giận dỗi với ta?”

Chỉ mới phạt nàng mười mà bây giờ đã dám chuyện của hắn, cả trà cũng không muốn nữa sao?

Vân Kiểu liếc nhìn tiểu hoàn đang quỳ bên cạnh, lòng có chút không ý tứ trong lời nói hắn.

Nàng chỉ đành cúi đầu hơn, thể hiện sự cung “Nô tỳ không dám.”

Tạ Duẫn Khâm nhìn dáng chết lặng như nước của thì càng nổi giận, đó đột nhiên bật cười “Ta thấy gan ngươi lớn lắm.”

Vân Kiểu còn chưa kịp gì, đã bị hắn túm nhấc bổng lên.

Nàng kinh hô một tiếng, sau đó chỉ cảm thấy đất đảo lộn.

Khi tầm nhìn trở lại thường, nàng mới nhận ra đã bị Tạ Duẫn đè xuống bàn.

Nàng vội giãy giụa: “Gia, được... không thể ở đây…!”

Qua khóe mắt, nàng thấy nha hoàn kia đã bò trượt chạy ra nhưng trong lòng nàng lại trào dâng nỗi nhục nhã.

Tạ Duẫn Khâm đã mạnh áp lên người nàng, ngón lạnh lẽo kéo mở phục của nàng…

Bên ngoài có người đi mặt Vân Kiểu áp lên bàn, thân thể không lay động, nàng xấu hổ mức nhắm chặt mắt.

Giọng hắn khàn khàn vang bên tai nàng: “Ngẩng đầu, ta.”

Vân Kiểu đành phải ngước nhìn hắn.

Sắc mặt nàng ửng đỏ, mắt long lanh nước, ánh tia sáng động lòng không còn vẻ cứng nhắc rồi.

Tạ Duẫn Khâm nhìn mà thư thái hẳn, liền ôm nàng vào lòng.

Vài ngày sau, đến rằm Chạp.

Con trai Thượng thư Bộ mở tiệc đêm linh đình phủ, mời cả Tạ Khâm và Tề Uyển Hề.

Vân Kiểu cũng được Tề Hề mang theo.

Tạ Duẫn Khâm dựa vào mềm, tựa đầu lên vai Uyển Hề, nhắm mắt vờ chợp mắt.

Vân Kiểu ngoan ngoãn đứng rót rượu.

Trên sàn tiệc, mỹ nhân dài lả lướt múa hát, nấy đều dung nhan lệ. Vân Kiểu không son nhưng lại thanh nhã thoát tục, bật theo một cách riêng.

Không ngừng có người lén quan sát nàng, thậm chí người nhìn đến mức thần.

Vân Kiểu nhận ra ánh nóng bỏng kia, nhíu mày, lên nhìn.

Khi chạm mắt đối phương, mới phát hiện đó là tướng quân tân nhiệm Tần Chí An, người được đế sủng ái.

Nàng lập tức thu lại mắt.

Không ngờ giây tiếp theo, nọ lại nhân lúc có men, trực tiếp đứng giữa bao ánh nhìn chòng chắp tay nói với Tạ Duẫn “Tạ thế tử, tại hạ vừa hồi kinh, bên cạnh đang rất người, không biết ngài có ban cho ta vị nha hoàn người ngài được không?”

Vân Kiểu kinh sững tại

Nàng có thể cảm nhận ràng ánh mắt lạnh băng Tạ Duẫn Khâm quét người mình, trong lòng không kêu khổ.

Nàng nghĩ, sau khi về không biết mình sẽ bị phạt thế nào đây...

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp nàng lại nghe thấy giọng đầy bỡn cợt của “Nàng ta tên Vân Kiểu, nha hoàn hầu giường của ta. thích? Vậy thì tặng ngươi đấy.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận