Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 23 / 31  ·  74.2%
NGÔ THIÊN TRI XUÂN LAI
Chương 23
25/07/2025 23:59· 977 từ

23

Thì ra, điều Tạ Khâm muốn chỉ là để Vân trở về bên hắn.

Một Vân Kiểu trọn sống động, và cam tâm tình

Lần đầu tiên, hắn xuống lớp mặt nạ.

Cũng là lần đầu hắn hạ giọng trước mặt người

"Ta có thể hiểu Vân Kiểu. Hiện tại, ta nguyện đi hiểu."

Nhưng Vân Kiểu bỗng cười, lùi lại hai bước, chậm lắc đầu.

"Tạ Duẫn Khâm, ta yêu ngài."

"Ngài rõ ràng cũng điều đó."

"Nhưng quá muộn rồi."

Vì sao đến tận này, hắn mới nói rằng hắn ý?

Vì sao đợi đến nàng rời đi, hắn mới hối

Vân Kiểu nhìn nam trước mặt, ánh mắt không bi cũng chẳng vui mừng.

Thì ra, một người ngạo như Tạ Duẫn Khâm, cũng lộ ra vẻ mặt vậy.

Nàng cắn chặt răng, mắt đã ngừng rơi, nhưng hốc lại đỏ đến mức như có thể nhỏ ra

Hai năm rời đi, đã suy nghĩ thấu suốt mọi nhưng vẫn không thể đỡ nổi cảm xúc lúc

Nếu không phải vì Uyển Hề gả vào hầu phủ, sẽ không hiểu thế là phu thê, thế nào một đời một đôi.

Nếu không phải vì rời đi, Tạ Duẫn Khâm cũng chẳng bao giờ nhận cảm xúc của chính mình cho nàng.

Từ nhỏ, Tạ Duẫn đã làm con tin ở kinh để sinh tồn giữa gió hiểm nguy, thứ duy hắn học được chính là toan lòng người, cân nhắc lợi

Còn tình yêu? Hắn chẳng buồn để tâm.

Nhưng yêu là một năng.

Giống như việc Tạ Khâm không tự chủ mà để đến nàng.

Thế nhưng, thứ bản này lại không thể chịu nổi bào mòn theo thời

Với Tạ Duẫn Khâm, quyền đoạt lợi, lăn lộn nơi thành, thấu hiểu con của quyền quý chính là bào mòn.

Hắn không xem trọng cảm chân thành của nàng, càng cần đến tình cảm

Vì thế, với nàng, Tạ Duẫn Khâm cũng chính là sự bào mòn.

Tựa như tất cả đã được định trước, một thế vô phương hóa giải.

Nàng không còn yêu nữa.

Nàng không còn yêu nữa.

Lẽ ra mọi chuyện kết thúc tại đây.

Nhưng kẻ đứng trên lại lần đầu tiên nếm trải vị của hối hận.

Chỉ bởi người từng tầm tay nay đã hoàn toàn xa.

Trong suốt bảy trăm đêm đằng đẵng, hắn giằng xé cơn phẫn nộ không lý giải, trong nỗi tương mà chính hắn cũng không ra.

Và đến khi chính Kiểu xé toạc vết thương của nói với hắn rằng: không thể nào yêu ngài

Hắn rốt cuộc mới thế nào là yêu.

Tạ Duẫn Khâm há nhưng không thể nói ra được lời.

"Đại tiểu thư, có gì khó khăn sao?"

Có người gọi Vân từ bên ngoài.

Cũng phá vỡ bầu khí kỳ lạ giữa hai người.

Vân Kiểu nói với Duẫn Khâm: "Ngài đi đi."

Hai người họ, không quay lại như trước nữa.

Tạ Duẫn Khâm thất rời đi, thậm chí không còn trạng chào từ biệt lão gia.

Tô lão gia còn sợ, sợ rằng mình đã đắc

Vân Kiểu trấn an: tử Trấn Viễn hầu vốn bất thất thường, phụ thân cần lo lắng."

Tô lão gia thoáng tâm hơn đôi chút.

...

Tửu lâu là nơi người, lời ra tiếng vào phức không chỉ là nơi thoa của các luồng tin mà còn là nơi dễ tạo thế.

Danh vọng của Trấn Vương ngày càng dâng cao, dần dân gian cũng bắt đào lại những lời đồn quan đến chuyện của vị tử tiền triều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ng-thi-n-tri-xu-n-lai&chuong=23]

"Trấn Nam Vương đương vốn là huynh đệ chí tình nghĩa với tiền Thái nếu đã như vậy, liệu Thái tử có thực sự kẻ mưu nghịch?"

"Trước kia cũng có kêu oan, kết cục ra sao? dám lên tiếng vì Thái tử, nhẹ thì lưu nặng thì đầu lìa khỏi

"Ngươi nói xem, chẳng càng ra sức che đậy thì đáng ngờ hay sao..."

Những chuyện xưa không dám nhắc tới đột nhiên bị vào dòng dư luận, Vân Kiểu chỉ làm ngơ, can thiệp.

Mấy tháng nay, Trấn Vương Thẩm Văn Tranh hành sự kẽ, hết lòng làm vì dân.

Nhưng dù có khiêm đến đâu, Vân Kiểu vẫn biết y chính là một lợi kiếm đã ra khỏi

Mà kiếm đã tuốt ắt phải đoạt lấy thứ mình ắt phải nhuốm máu.

Dù là vì tranh hoàng vị hay vì rửa sạch oan, nàng chỉ mong có thể giơ cao đánh

Chỉ là nàng không khi tửu lâu sắp đóng cửa buổi tối, lại đón vị khách quý đã được đến suốt những ngày qua.

Người vừa tới khoác bộ trường bào màu đen, ăn giản dị kín đáo, khí độ vẫn không thể giấu.

Vân Kiểu đang ngồi phòng tính sổ, vừa ngẩng đầu đã chạm mắt với

Thấy không thể tránh nàng chỉ đành cong mắt mỉm "Thật trùng hợp, Trấn Vương điện hạ."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận