Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 7 / 141  ·  5%
Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Mạt Thế Tôi HE Cùng Phản Diện
Chương 7: Trốn chạy
15/11/2025 23:14· 1,644 từ

Đúng vậy, phản ứng đầu của Trạm Nguyên Miểu nhìn thấy đứa muốn cứu lấy nó, vì anh đã mở cửa. Nhưng khi làn gió đêm mang theo tanh máu thổi vào, anh bừng tỉnh.

Anh hoàn toàn không có năng nuôi một đứa

Thà để đứa bé chết kia, còn hơn là trong tay mình.

Nghê Thủy Thủy liếc nhìn một cái, thì thầm tự nói với chính “Muốn cứu và có thể được, là hai chuyện hoàn khác nhau đó.”

Trạm Nguyên Miểu nghe vậy quay sang nhìn cô.

Nghê Thủy Thủy nở một cười rạng rỡ với còn giơ tay làm tác cổ vũ.

Trạm Nguyên Miểu: “…”

“Nhớ kỹ, là cô bảo đi cứu nó, chứ phải tôi tự muốn đâu đấy.”

“Vâng vâng!” Nghê Thủy Thủy đầu lia lịa: “Chính là tôi muốn cứu. chỉ đang giúp tôi thôi!”

“Thật hết nói nổi với bản thân không đủ năng mà còn thích chuyện bao đồng.” Trạm Nguyên vừa càu nhàu vừa quay cửa chính để xem xét tình bên ngoài, hoàn toàn phớt vẻ mặt co giật của cô đứng sau.

Cả hai đều là người thành rồi, làm gì cứng đầu như thế? dù... nhìn cũng có chút yêu.

Tiếng cào cửa bên ngoài ngưng lại, thì trên đột nhiên vang lên kính vỡ.

Nghê Thủy Thủy giật mình, đầu nhìn về hướng thang: “Xem ra mục của bọn chúng không phải chúng ta mở cửa, mà định đột nhập từ tầng trên. ra tay bất ngờ thế thì chắc chắn là hành động nhóm. Chúng ta phải rời chạy bằng cửa chính!”

Trạm Nguyên Miểu còn chưa phản ứng, thì Nghê Thủy đã quyết định xuôi.

Cô lao ra cửa, liếc qua màn hình quan rồi một tay cầm một tay mở toang cửa thự.

Gã đàn ông đang cầm canh cửa sững người thấy Nghê Thủy Thủy cửa. Lúc nãy, đồng bọn đã hành động trên lầu, nghĩ rằng đám người bên trong chạy lên... Ai ngờ lại cửa?

Nghê Thủy Thủy vừa thấy khí trong tay đối liền hét lên: “Có rồi cúi người ôm lấy bé dưới đất, lăn ngay một bên.

Đúng lúc cô cúi xuống, Nguyên Miểu lập tức dụng dị năng hệ dịch chuyển tức thì ra sau gã đàn ông, ra gọn gàng cứa cổ hắn.

“Đi!”

Hành lý của họ đã được chất lên những xe mà cả hai chọn sẵn. Trong biệt thự này, ngoài mấy món ăn lại thì chẳng còn gì đáng với họ nữa.

Nghê Thủy Thủy bám sát đại lão, vừa quan xung quanh vừa tranh mở lớp khăn quấn để tra tình trạng của đứa

Đứa trẻ vẫn đang ngủ miệng hé nhẹ, gò ửng hồng. Trong hoàn ồn ào như thế mà không tỉnh lại, có chút thường.

Trạm Nguyên Miểu sử dụng năng hệ phong để đường phía trước, nhanh mở cửa chiếc xe địa màu đen đã chuẩn bị đầy đồ ăn và nước uống.

Trước khi lên xe, anh thấy Nghê Thủy Thủy vòng qua phía sau liền hạ giọng gọi cô: Không lên xe cô còn đi đâu?

Nghê Thủy Thủy giơ tay hiệu “đi mau”, rồi chóng mở cửa chiếc cô đã chọn, thắt dây toàn, khởi động xe, tay vô lăng, chân đạp ga, xoay lái một cách thuần thục, xe lướt ra khỏi cổng biệt trong nháy mắt.

Trạm Nguyên Miểu: “…” Gì trời?!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-mat-the-toi-he-cung-phan-dien&chuong=7]

Tiếng động cơ xe khiến lập tức bị phát Trước khi loạt đạn tới, Trạm Nguyên Miểu nhanh nhảy lên xe, động tác hơi lóng ngóng nhưng vẫn khởi kịp thời, tăng tốc bám theo Nghê Thủy Thủy.

Đường bên trong khu biệt rộng rãi, đèn đường còn hoạt động nhờ lượng mặt trời, tận tụy sáng cho những ai còn sót.

“Trung tâm giao thông thành H xin thông báo: trước có chướng ngại vui lòng quay đầu xe.”

“Trung tâm giao thông thành H xin...”

Nghê Thủy Thủy giơ tay một cái tắt luôn báo. Hệ thống này “tận tâm” thật, mạng sập vẫn còn hoạt động?

Cô cúi đầu nhìn bảng dẫn bên đường.

Cách 800 mét phía trước, trái là ra khỏi phố, rẽ phải trung tâm. Thành phố H hoàn toàn sụp đổ, không lý do gì để vào trong. thì, rẽ trái đi thôi!

Cô bật đèn xi-nhan trái hiệu cho người phía Thấy vài con tang đang lảng vảng giữa đường, lập tức tập trung, tăng đâm thẳng qua.

Trong màn đêm yên tĩnh, xe lao đi như gió vang vọng giữa phố vắng tanh. Đám tang bị tiếng động hấp dẫn, lượt kéo đến, âm thanh bánh cán qua xác thịt vang ghê rợn.

Khi họ rẽ ra được ngoại ô, lập tức mặt với lựa chọn: nên lên đường cao tốc không?

Không cần nghĩ cũng biết, cao tốc chắc chắn bị kẹt cứng, một lên là không xuống được. nên đi đường thường cho toàn!

Nghê Thủy Thủy tắt xi-nhan bật phải, dẫn đầu vào đường nhỏ phía

Thế nhưng, đường nhỏ cũng khá hơn bao nhiêu. sợ hãi khi tận ập đến đã khiến người trong thành phố chen chúc bỏ chạy, bất kể là cao hay đường thường, tất cả thoát đều đã tắc nghẽn.

Nghê Thủy Thủy liếc nhìn tang thi bị kẹt xe bên cạnh, không liếc thêm lần thứ hai.

Hai tiếng sau, cô rẽ làn đường chính, dừng trước một căn nhà tầng độc lập.

Chiếc xe này đã không dụng từ lâu, nhiên sắp cạn rồi.

Trạm Nguyên Miểu lái xe sau, vừa đạp phanh quan sát kỹ xung Sau khi xác nhận xung không có nguy hiểm rõ anh mới cầm dao bước xuống, đến gõ nhẹ vào cửa xe của Nghê Thủy Thủy.

Cô hạ cửa kính xuống, giọng nói: “Anh Trạm, quá rồi, hay chúng tạm nghỉ lại đây một được không?”

Trạm Nguyên Miểu gật đầu, nhẹ cửa xe cô mở ra, nhìn quanh nói: “Để tôi vào kiểm trước. An toàn rồi cô xuống.”

“Được, anh cẩn thận nhé!” Thủy Thủy tắt đèn dõi mắt nhìn bóng Trạm Nguyên Miểu dần dần vào bóng tối...

Chưa đến ba giây sau, hối hận.

Thà đi theo anh vào hơn là ngồi một ở đây. Một mình nơi hoang vắng thế này sợ quá, cảm giác như bỏ rơi vậy...

Cô chăm chú nhìn vào nhà yên tĩnh phía cố tìm bóng dáng Trạm Nguyên Miểu.

Đúng lúc đó, gió thổi hàng cây hai bên lá xào xạc như khò khè của tang thi, xa vọng lại, càng lúc gần...

Gượm đã!

Không thể nghe nữa!

Nghê Thủy Thủy vớ lấy dao bổ dưa trên phụ, siết chặt để dũng khí, cúi đầu kiểm đứa bé trong khăn quấn.

Trời tối đen như mực, có ánh trăng, giơ ra cũng không thấy đầu ngón. Cô không khỏi đứa bé lại gần cửa định mượn ánh sáng đèn đường xa để nhìn rõ hơn.

Thế nhưng, chưa kịp nhìn mặt đứa trẻ, mặt sát bên cạnh bất rung lên một tiếng “cạch”, theo đó là âm thanh vuốt cào vào kính ken két lên bên tai.

Nghê Thủy Thủy cứng đờ ngẩng đầu lên, lập đối mặt với một bóng đen đang áp sát cửa kính xe.

Một hơi thở nghẹn lại cổ họng.

Cái gì thế này?!

Là tang thi... loại lùn

Nghê Thủy Thủy không dám nhích, nhìn chằm chằm nó, còn cái bóng cũng đang chằm chằm nhìn cô.

Địch không động, ta cũng động...

Cô và nó như thể giữ một trạng thái bằng kỳ lạ.

Cùng lúc đó, Trạm Nguyên đã kiểm tra xong tầng hai xuống tầng Đây là một căn nhà không người ở, mọi đồ đều được phủ kín bằng vải bụi. Bàn ghế, sàn nhà phủ đầy bụi dày, bước chân liền in rõ dấu vết.

Anh dùng bật lửa để sáng, mở cửa sau căn nhà, chuẩn bị lại đón Nghê Thủy Thủy. vừa mới đi được vài rẽ qua góc tường, anh liền thấy một cái bóng đen khoảng nửa người đang bám sát cửa kính xe của cô.

Tim Trạm Nguyên Miểu giật lập tức rút thanh đao trong tay, ánh sắc như dao, sẵn sàng thủ trong nháy mắt.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

4 Thảo luận