Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 31 / 141  ·  22%
Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Mạt Thế Tôi HE Cùng Phản Diện
Chương 31: Tôi thích anh ấy
16/11/2025 22:08· 2,730 từ

Tần Như Băng gạt phăng những nghĩ không thực tế trong đầu, sang nói với Tạ Đình Chu: trưởng, tôi kiến nghị chúng ta nên đối đầu trực với nhóm dị năng giả

Nói xong, cô quay đầu hỏi Thủy Thủy: “Bên kia bọn họ khoảng bao nhiêu người vậy?”

Nghê Thủy Thủy đáp: “Nếu không những người đã chết, thì còn mười ba.”

Nhiều vậy sao?!

Chúc Duy và Trần Tinh Mẫn khỏi rùng mình, khẽ tặc lưỡi.

Triệu Trì Dụ im lặng đẩy sống mũi, theo thói quen chỉnh kính, dù hiện tại trên mũi ta chẳng còn cái kính nào. động tác đó vẫn ảnh hưởng gì đến hắn tục giả vờ tri thức. tưởng: Nhiều dị năng giả như nếu được nghiên cứu càng, biết đâu hắn thể tìm ra cách phát dị năng, kích hoạt tiềm tiềm ẩn trong mỗi người sao?

Tạ Đình Chu nghe xong thông mắt hơi nheo lại, liếc nhìn Nguyên Miểu đang đứng gần đó.

Mang theo Nghê Thủy Thủy bị chục dị năng giả bao vây, còn có thể phản công, phá vây ư? Dị năng hệ Phong sức mạnh lớn đến đó sao?

Trạm Nguyên Miểu vẫn không nói cũng không nhắc Nghê Thủy Thủy tay mình ra. Khi bắt gặp mắt dò xét của Tạ Đình anh liền ngẩng đầu nhẹ nhàng kéo Nghê Thủy lại gần mình hơn, bình nói: “Chúng tôi còn phải đi đồ ăn.”

Nghê Thủy Thủy nhớ ra bụng Nguyên Miểu vẫn còn đói, lập phụ họa: “Đúng vậy, chúng tôi phải đi tìm đồ ăn. Mọi cứ đi trước đi, tôi trước khi đi lại cho bọn họ chút phức, giờ bên kia chắc cũng chưa xong chuyện của

Dù không nhận được tin tức thể mình muốn từ miệng Tần Băng, nhưng Nghê Thủy Thủy có đoán được, cô ta chắc hẳn nghe hoặc biết Hawaii. Tần Như Băng đã khuyên nên trực diện đối đầu, có lẽ thực lực bên kia sự rất mạnh. Việc và Trạm Nguyên Miểu thoát được, phần lớn khả là vì… bọn họ chưa ý định giết chết cả

Thế nên nơi này, quả thật thể ở lại lâu.

Nghê Thủy Thủy dắt Trạm Nguyên đi ngang qua Tạ Đình Chu. cô bước gần đến, Tạ Đình đột nhiên cúi đầu, thấy hai đang nắm tay nhau, không khách khí gạt tay ra, tách họ ra làm phía.

“Tôi bên này còn đủ đồ Em...” Ánh mắt hắn lướt qua Nghê Thủy Thủy cùng Trạm Nguyên vừa có va chạm, giọng mang miễn cưỡng “Hai người cùng bọn tôi đi.”

Nghê Thủy Thủy lắc đầu: “Sao thể được, đó là vật cả đội các anh. Bọn tôi phải người trong đội.”

Chúc Duy giúp đỡ khuyên bảo: sao không sao đâu, mấy hôm cô còn cứu mạng bọn tôi lần đấy. Cô nhìn bác sĩ đi, anh ta cũng làm gì đâu mà vẫn ăn đó thôi?”

Triệu Trì Dụ: “…” Tôi…!

Hắn chỉ biết ngượng ngùng mà chẳng phản bác gì.

Một là vì... đó đúng là thật.

Hai là, hắn cũng mong Nghê Thủy ở lại, tiện cho việc quan sát.

Nhưng Nghê Thủy Thủy vẫn lắc Tạ Đình Chu không tin phải là Nghê Thủy Thủy, đối Trạm Nguyên Miểu thì lại mang địch ý. Còn Tần Băng, tính cách như một bom hẹn giờ, không biết nào phát nổ. Trước đó cô đánh lén Trạm Nguyên hoàn toàn không nương Vậy nên, tạm thời hợp thì còn được, nhưng đi dài cùng nhau thì không thiết.

Hiện tại, việc quan trọng nhất đưa Trạm Nguyên Miểu đến phòng tìm thuốc!

Nghê Thủy Thủy một lần nữa tay Trạm Nguyên Miểu, kéo anh về phía phòng khám cô đã trước đó.

Tạ Đình Chu thấy không thuyết được cô, đành bước theo.

Anh từng nói rõ với cả anh phải bảo vệ Nghê Thủy Cho nên, cô đi đâu, anh đó. Miễn là Trạm Nguyên Miểu lôi kéo cô chạy như vừa nãy, thì anh không ngăn cản.

Chúc Duy, sau khi vết thương chân khá hơn, cũng nhanh chóng kịp. Trần Tinh Mẫn thì một kéo Triệu Trì Dụ, một tay Tần Như Băng, vội đi trước. Nhưng nhóm họ không đi quá gần, luôn khoảng cách hai, ba mét, lặng quan sát.

Lúc này, Tạ Đình Chu đi bên Nghê Thủy Thủy, vừa dùng năng dọn sạch zombie trên đường cô, vừa lấy hết dũng khí hỏi:

“Thủy Thủy, vừa rồi... làm sao thể bẻ gãy cổ tên năng giả đó được?”

Nghê Thủy Thủy nhận ra ánh Tạ Đình Chu nhìn mình ngày kỹ lưỡng, càng cẩn trọng. Nhưng nhìn ấy không phải dành cho là cho... nguyên

Cô hơi đau đầu. Nếu Tạ Chu chịu buông tay, cô đã thể yên tâm cùng Trạm Nguyên sinh tồn. Nhưng hắn không làm trên đường đã lần thấy rõ cô rất với người trước kia, hắn cố chấp đi theo để bảo cô.

Nhưng người cũ đã không còn nên làm gì để chứng mình không phải Nghê Thủy Thủy kia? Cô không thể kế thừa tình giữa nguyên chủ Tạ Đình Chu, càng không nhận lấy tình cảm được dựng trên sự nhầm lẫn ấy. nhát dao ngắn không dứt, thì phải dùng dao dài để cắt bỏ!

Cô không thể tiếp tục đáp hắn. Chỉ có từ chối mới mong hắn có thể từ mỗi người một đường.

Trạm Nguyên Miểu thấy Nghê Thủy không đáp lại Tạ Đình Chu, cảm thấy người kia... thật đáng Nhưng đồng thời, anh cũng lo cho thân phận của Thủy Thủy.

Con người ai cũng có tư anh cũng vậy.

Anh không thể để Tạ Đình phát hiện Nghê Thủy Thủy không là người trước kia.

Lúc này, dù mục đích khác nhưng anh và Nghê Thủy Thủy có một mong muốn giống nhau: Tạ Đình Chu hết hy vọng.

Có gì khó chấp nhận hơn người mình yêu đã đổi thay?

Trạm Nguyên Miểu nhìn cô, cô nhìn anh, hai người tay trong nắm chặt hơn nữa.

Còn Tạ Đình Chu, khi thấy mắt giao nhau của hai người, lòng chỉ cảm thấy mây mù kín, nặng thêm một tầng.

Cuối cùng, Nghê Thủy Thủy cũng được phòng khám. Cô đẩy cửa vào. Vì không có vật gì tay để phòng thân, nên khi zombie trong đó, cô tức dùng hai tay bẻ tay nó ra sau, đẩy thẳng ra ngoài.

Quá hung mãnh!

Trần Tinh Mẫn và những người đứng bên ngoài thấy cảnh đó vội vàng lùi ra sau nhường tiện tay xử lý luôn con bị đẩy ra.

Nghê Thủy Thủy bắt đầu lục khắp phòng khám. Dù không tìm thuốc mỡ giảm sưng bầm, nhưng tìm thấy… một túi đồ ăn lồ.

Lẩu tự sôi, cơm tự sôi, ly, nước khoáng, sôcôla Snickers, cùng đống đồ ăn vặt khiến người chỉ nhìn thôi đã muốn nuốt miếng!

Phát tài rồi!

Nghê Thủy Thủy quay đầu nhìn Nguyên Miểu, ánh mắt sáng rực.

Trạm Nguyên Miểu cũng không ngờ tìm được lương thực trong phòng mà còn là cả một túi như vậy, đủ để nhét đầy một chiếc vali 18

Anh mỉm cười, giơ ngón tay về phía cô.

Lợi hại.

Không chỉ vậy, phòng khám còn nước máy. Đúng là ông trời tuyệt đường sống!

Nghê Thủy Thủy lấy ra một lẩu tự sôi và hai hộp tự sôi, định lát nữa ăn. dự định sẽ cho hết chỗ lại vào vali để đi. Nhưng khi vừa mở ra... cô đột nhiên vỗ bên trong đầy kín toàn là ăn tự sôi uống! Chủ nhân chiếc này rốt cuộc yêu đồ tự nấu đến mức nào chứ!

Nghê Thủy Thủy cảm kích trong thầm nói: Cảm ơn ngàn lần, lần!

Trạm Nguyên Miểu cũng phải ngẩn tìm đồ ăn mà suýt mất mạng, vậy mà cuối cùng vô tình tìm ra thuốc trị cả một đống thực?

Anh bỗng nhớ tới lời Nghê Thủy từng nói trước đó, nào “vận khí bùng nổ”, “phúc tinh mạng”… Nghĩ đến mỗi lần cô ra quyết định đều tới kỳ tích, như lần trước tòa cao ốc, chỉ bước lên nửa bước là bị chết, Trạm Nguyên Miểu nhiên có chút… tin

“Em đúng là rất may mắn.” đứng phía sau cô, quay đầu ra cửa phòng khám, cảnh giác nguy hiểm có thể tiếp cận.

“Ừ hử! Nếu em thật sự xẻo, còn có thể gặp được sao?” Nghê Thủy Thủy cười tươi hoa, mắt cong như vầng trăng, phúc đến mức lộ vẻ ngốc nghếch.

Tạ Đình Chu vẫn không rõ cuộc cô đang tìm thuốc gì, vì Nghê Thủy Thủy hoàn toàn để ý đến hắn. Thế là cũng không lên tiếng chỉ viện lý do kiểm an toàn mà loanh quanh trong phòng khám. Mãi đến khi cô ngồi xổm trước thùng đồ ăn nhanh, mày rạng rỡ, hắn mới ra mình đã sơ suất.

Đói tới mức này mà vẫn đến tìm hắn xin đồ ăn? lẽ sợ hắn không cho?

Tạ Đình Chu mặt đen như nồi, xoay người bước ra khỏi khám, điên cuồng dùng điện giật rụi một nửa dãy phố đầy sau đó mở cửa đồng đội đang trốn dưới cây ngoài kia vào.

Hắn thật sự không hiểu, có thì không vào nghỉ ngơi, cứ lút đứng đó nhìn hắn chằm như đang xem kịch là sao?

Tần Như Băng vừa vào tới, Đình Chu liền lấy lại phần tư thuộc về mình, ôm nguyên lớn bước đến trước mặt Nghê Thủy, "rầm" một tiếng mạnh lên chiếc vali trân quý như bảo vật.

Bánh mì, sữa bò lớn nhỏ thành núi.

Nghê Thủy Thủy: “…” Anh đang trò gì thế?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-mat-the-toi-he-cung-phan-dien&chuong=31]

Trạm Nguyên Miểu cũng câm nín: Người ta vừa mới vui mừng tìm được đồ ăn, đột nhiên bày ra thế này, chẳng phải hỏng niềm vui của ta sao?

Tạ Đình Chu nghiêm túc nói: phần của tôi, toàn bộ em. Đừng để bản thân bị

Nghê Thủy Thủy: “…” Cảm ơn, tôi cũng có phần của mình

Trạm Nguyên Miểu định kéo chiếc đi, nhưng vừa động thì vết ở tay đau nhói, động tác lại giữa chừng.

Thấy vậy, Nghê Thủy Thủy vội bỏ qua đống đồ ăn, bước đỡ lấy vali từ tay anh, nhàng đẩy anh ngồi xuống ghế Sau đó cô nhấc đồ ăn nhẹ đặt bên anh, lại lấy ra một nước khoáng đã mở nắp từ lô, vặn nắp đưa anh: “Em đi tìm anh uống chút nước trước

Tất cả mọi người trong phòng, Tạ Đình Chu và Tiểu Hoàng, há hốc mồm ngơ ngác.

Nghê Thủy Thủy… đang chăm sóc khác?

Cô ấy thật sự! Đang chăm người khác! Không chỉ cầm vali còn mở nắp chai đưa tận nữa chứ!

Không thể tin nổi!

Dù tối hôm đó cô đã đêm canh gác cho mọi người, bốn ngày sau đều là Trạm Miểu chăm sóc cô. Đồ ăn anh đi lấy, thậm còn cõng cô suốt nửa Mọi người đều nghĩ Nghê Thủy chỉ là một người thích bảo vệ mà thôi.

Dù biểu hiện không sợ zombie, sợ chó, không sợ bóng tối, còn biết định hướng bằng sao trong mắt họ cô vẫn mang chất kiều nữ điển

Nhưng giờ thì…

Chúc Duy lén lút nhìn về Tạ Đình Chu, thấy sắc mặt âm trầm, liền lập tức thu ánh mắt. Quả nhiên, tức muốn phổi!

Tạ Đình Chu nắm chặt chai Trạm Nguyên Miểu đang cầm, mặt như sương, xoay người sải bước phía Nghê Thủy Thủy.

Hắn phải hỏi rõ ràng, rốt muốn làm gì!

Trạm Nguyên Miểu nhìn theo bóng hắn, sau đó như chẳng xảy ra, bình thản cầm chai uống tiếp.

Chúc Duy núp sau cánh cửa, giọng nói: “Thấy chưa? Chính chất của chính cung! Gặp nguy loạn, bình tĩnh đến đáng sợ! ca chúng ta ngược căng thẳng quá hóa dở

Triệu Trì Dụ nghe xong như suy nghĩ gì đó.

Trần Tinh Mẫn lại thì thào: căng thẳng sao được? Không khẩn nữa, Nghê Thủy Thủy sẽ biến Trạm Thủy Thủy mất thôi!”

Tần Như Băng: “…” Các người ăn no rỗi hơi thật

Chúc Duy tiếp tục lén lút Trạm Nguyên Miểu: “Tôi cảm thấy Thủy Thủy thật sự di tình luyến rồi. Cô ấy chưa từng tâm Chu ca như

Trần Tinh Mẫn phụ họa: “Đúng Trước kia Chu ca bị thương, ta chỉ biết đứng đó rơi mắt, còn trách móc đủ điều. như bây giờ cần thế này.”

Tần Như Băng: “…” Tôi nhớ Nghê Thủy Thủy cũng từng bôi cho Trạm Nguyên Miểu, dù thủ cực kỳ tệ…

Trạm Nguyên Miểu uống hết nước, đầu nhìn về phía nhóm người thì thầm, lời bọn họ tưởng nhỏ, thật ra đều rơi hết tai anh. Anh cũng là họ vô tình cố ý nói lớn để nghe.

Chúc Duy và mấy người kia ánh nhìn của anh quét qua, tức cứng đờ như tượng, vừa cười gượng cho bớt lúng túng, nghe giọng Nghê Thủy từ trong quầy thuốc vang

“Đúng vậy, tôi chính là thích Nguyên Miểu. Giờ mới phát hiện

Oh. My. God!!

Cả nhóm như bị đánh sét tai, lần này người bị chấn chính là… Trạm Nguyên Miểu.

Đây mới thực sự là đại chân chính!

Cô… hoành đao đoạt ái, cô không phải người!!

Trạm Nguyên Miểu sau một thoáng mắt như máy bị treo, cuối tỉnh lại, khẽ ho khan một bình thản uống nốt phần nước lại.

Dạo này thời tiết thật sự ngày càng nóng.

Ừm, nóng quá.

Anh cúi đầu, dùng chai nước áp chế trái tim đang nhảy bối rối trong lồng ngực.

Tác giả có lời muốn nói: sự không nhịn được phải giải chút… nữ chính không phải kiểu nhân mê đâu nha! Người Tạ Chu thích là nguyên không phải Nghê Thủy Thủy

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

4 Thảo luận