Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 3 / 141  ·  2.1%
Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Mạt Thế Tôi HE Cùng Phản Diện
Chương 3: Du côn cướp sắc
15/11/2025 23:11· 2,391 từ

Tiếng gầm rú chói tai của đội xe mô tô phân lớn vang lên sau lưng Nghê  Thủy. Chúng rú còi, huýt sáo, đến vây quanh cô, ép cô dựng thẳng người, dừng xe điện cân bằng lại.

Cô bị kẹt giữa vòng vây máy, ánh mắt nặng trĩu sát sáu, bảy tên thanh niên mặc kiểu đầu gấu du côn lượn quanh.

Những ánh mắt dâm loạn, trắng không chút kiêng dè cứ trên người cô khiến cô phải chặt chuôi dao bổ dưa trong

Bọn rác rưởi ghê tởm.

Bất kỳ thành phố nào cũng loại người như thế, lũ đồ, vô lại bám rễ trong ngóc ngách xã hội. Tận thế kiềm hãm được chúng, ngược lại cho chúng cái cớ hoàn cảnh hoàn hảo để tội ác.

Tên cầm đầu, một gã đầu vốn chỉ là tên vô tép riu trước tận thế, sống lộn trong giới giang hồ. Nhưng sau khi dịch bệnh nổ ra, thức tỉnh dị năng, thành một trong những người năng lực đầu tiên, lập đổi đời, được cả đám người sùng như thủ lĩnh.

Gã huênh hoang dựng xe chắn trước mặt Nghê Thủy Thủy, đôi lông mày rối bù, lộ hàm răng vàng úa đen khoe chiến tích, cười một cách mãn như vừa bắt chiến lợi phẩm:

“Yo! Quả là một em gái tươi, da dẻ nõn nà, gu anh! Nào, theo anh đi anh đảm bảo em được ăn mặc đẹp, muốn gì có nấy, sung sướng cả đời, hả?”

Nghê Thủy Thủy phớt lờ khuôn xấu xí ghê tởm của ánh mắt lướt qua từ cổ dưới đánh giá bộ dạng "lòe của hắn, rồi nhếch môi cười bỉ.

Chiếc Harley dưới chân hắn không có biển số, quần áo sức thì đắp lên người như đồ chợ trời.

Mười ngón tay đen đúa thô đeo đầy nhẫn kim cương dáng khác nhau, cổ tay và đeo dây chuyền vàng to như chó, thiếu điều chưa dán dòng “Tôi lắm tiền” lên

Một kẻ rác rưởi thừa thời mượn danh tận thế để vẻ đại gia… mà cũng dám mép trước mặt cô?

Nếu không phải đối phương đông với nền tảng võ tự cô từng học, cô có thể chọi hai mà chẳng cần chớp

Nhưng cô lại quên mất thân này vốn yếu đuối hơn nghĩ. Dù vậy, Nghê Thủy Thủy quả quyết thực hiện kế hoạch phó đã tính toán trong đầu. ánh mắt đê tiện bọn chúng, cô nở nụ yêu mị quyến rũ, như đóa hoa có độc.

Cô bước xuống khỏi chiếc xe cân bằng, trên mặt là vui vẻ như vừa đồng ý đề nghị của tên đầu đinh, chậm rãi đi về phía hắn.

Tên đầu đinh vốn dĩ chẳng xem Nghê Thủy Thủy ra dù trên tay cô vẫn cầm dao bổ dưa còn dính máu. mắt hắn, cô chỉ là một gái mềm yếu không sức phản kháng.

“Vẫn là em biết điều, không con nhỏ trước đó, la như chết cha chết mẹ không Hắn cười hềnh hệch đắc ý, nói vừa đưa tay định bóp phần mềm mại nhất thể Nghê Thủy Thủy.

Nghê Thủy Thủy cúi đầu, khẽ ngượng ngùng, khoé môi vẫn nụ cười nhàn nhạt.

Ngay khi bàn tay bẩn thỉu chạm vào người mình, giữa reo hò khích lệ của đám em, cô bất ngờ vung dao thẳng vào bụng tên đầu đinh. đâm vào, một rút rồi nhanh như chớp cắt cổ họng hắn. Ba bước động dứt khoát, chuẩn xác và nhẫn, hoàn toàn ngoài dự của tất cả mọi người!

Máu nóng phụt ra, bắn lên mặt vô cảm của Nghê Thủy, đỏ tươi như những đóa giữa nền tuyết, rực rỡ lùng.

Chỉ với loại như hắn  dám động vào cô?

Tên đầu đinh trợn to mắt, chằm chằm vào Nghê Thủy với ánh mắt không thể tin rồi mềm oặt ngã xuống. Máu cơ thể hắn tràn ra, loang mặt đất như suối, ra từng chút, từng chút khiến đám thây ma trong trăm mét bắt đầu rục rịch, lên điên loạn.

Bọn du côn còn lại bấy mất chỗ dựa, nhìn đám sống ùn ùn kéo tới, mặt tái mét như gặp lại cơn mộng ngày tận thế bắt đầu.

Bỏ mặc "mỹ nhân", từng đứa ga chạy trối chết!

“Này!” Nghê Thủy Thủy hét lên dữ.

Cô dốc hết sức cố nhấc mô tô nặng nề của đầu đinh, nhưng chẳng khác nào nhấc một tảng đá. Đối với bây giờ, chiếc xe này quá Rõ ràng lúc mười tuổi cô vẫn còn chống được xe mô tô mà!

Thấy lũ thây ma càng lúc gần, Nghê Thủy Thủy đành vội lên chiếc xe điện cũ mình, rưng rưng nước mắt chạy.

Từng chiếc mô tô phân khối vút qua bên cạnh, để cô một mình bị bỏ lại sau. Trong lòng cô uất ức chết: “Có dũng khí mà không sức mạnh thì chứ?!”

Cô lau vội vết máu trên bằng tay áo, rồi cúi người dồn trọng tâm về phía cố ép chiếc xe điện tăng Nhưng dù có ép đến đâu, xe này cũng bị hạn tốc độ.

Lý trí mách bảo cô: thoát được đâu.

Đám xác sống ở đây còn hơn cả khu siêu thị nãy.

Chỉ vì chút chần chừ vừa mà nay mùi của người tiếng ồn của xe máy và máu thịt từ tên đầu đinh… cả đã trở thành “dẫn đường” hảo cho lũ xác đói khát. Chúng đã hoàn nổi điên.

Cô chỉ muốn về nhà.

Dù cho ở đó là những học không bao giờ hết, áp lực như biển lớn dồn vẫn muốn về.

Nếu đã phải chết, tại sao phải chết ở đây? Chết góp phần vào nghiên cứu virus sống ư? Vô lý!

Chiếc xe điện cân bằng dường cũng cảm nhận được cảm tuyệt vọng của chủ nhân, tốc dần chậm lại.

Biểu tượng pin trống liên tục nháy trên bảng điều khiển, gõ từng tiếng cảnh báo vào cô: Cần sạc ngay.

“Shit!” – Nghê Thủy Thủy bực nhảy khỏi xe, đứng giữa đường trống hoác, cô đơn như hòn đảo giữa đại dương, trong biển xác sống đang dần dâng từng chút một vây cô.

Bộ não cô lập tức hoạt hết công suất. Cô có tự chọn cách chết, nhưng tuyệt không thể để số phận an

Ngay khi cô đang quan sát quanh, tính toán đường thoát thì từ một con đường phụ, chiếc mô tô cải tiến bộ giảm thanh đột ngột lao dừng lại ngay trước cô.

Người lái mặc đồ dài tay, mít từ đầu đến chân, mũ bảo hiểm đen che kín Hắn khẽ quay đầu, liếc mắt ghế sau, ra hiệu cho cô lên.

Cứu tinh trước mặt, sao bỏ lỡ!?

Nghê Thủy Thủy không nghĩ nhiều, tức vịn vai người lái, chân dài một cái đã ngồi lên xe, vòng tay ôm lấy hắn, giục nhanh:

“Đi mau! Đại ca, cầu xin đó!”

Dựa theo tốc độ di chuyển tại của đám xác sống, còn chậm trễ hai phút nữa, xe cũng không thoát nổi.

Trạm Nguyên Miểu cúi đầu liếc mười đầu ngón tay trắng đang ôm chặt lấy mình, rồi nói một lời, vặn mạnh ga.

Chiếc xe lao đi như tên xé gió mà xuyên thẳng đàn xác sống!

Gió tốc mạnh đến mức các quan của Nghê Thủy Thủy méo mó, cô lập tức cúi đầu, vùi mặt vào lưng người như tìm chút che chở giữa ngục.

Quá kích thích!

Ban đầu cô còn muốn giúp tay, vung dao dọn vài xác sống cản đường, nhưng với độ này mà cô rút dao e rằng còn chưa kịp chém đã bị thổi bay xe!

Thôi thì... để người ta lo

Hai mươi phút sau, Trạm Nguyên dừng xe trong khu biệt nơi "Nghê Thủy Thủy" sinh sống. điểm dừng lại không phải căn thự mà cô ở.

Giống như xe buýt đến trạm, Thủy Thủy tự động bước xe.

Trạm Nguyên Miểu tháo chiếc hiểm ướt đẫm mồ hôi mái tóc nâu hạt dẻ ẩm dưới ánh mặt trời lấp lánh rỡ.

Anh không nói một lời, một ôm mũ, một tay giữ lái, lặng lẽ phóng xe chạy căn biệt thự trước mặt.

Nghê Thủy Thủy bị nhan sắc mức nổi bật của anh cho choáng váng, trong đầu lập bật ra cái tên quen thuộc,  ngờ lại gặp ở đây!

Gặp nhau nơi tận thế, thật là "hữu duyên thiên lý tương ngộ"!

"Nghê Thủy Thủy" trong nguyên tác đắc tội với cả nam nữ chính, nam phụ, nữ phụ, vẫn chưa chọc vào trùm diện cơ mà?!

Nhưng... anh ta thành phản diện lý do gì?

Nghê Thủy Thủy vò đầu bứt cô còn chưa đọc hết tiểu thuyết đó! Chẳng biết các tiết sau này sẽ ra sao. duy nhất cô biết là: cô có dị năng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-mat-the-toi-he-cung-phan-dien&chuong=3]

Hiện tại, tận thế chỉ mới đầu, xác sống chưa tiến di chuyển chậm chạp và khá tránh. Nhưng về sau, nếu biến dị như trong mấy bộ kinh dị mà đầu tư, thì cô chắc sống không nổi!

Huống hồ, khi trật tự hoàn toàn sụp đổ, kẻ dọa đến mạng sống cô không xác sống, mà còn người.

Cân nhắc thiệt hơn, Nghê Thủy quyết định: phải ôm chặt lớn mà sống sót.

Không phải cô không muốn tự mà là trong tận thế dị năng giống như phần cứng tính, còn lòng can đảm mềm. Không có phần cứng, thì mềm mạnh đến đâu dụng, bởi chẳng thể đặt được!

“Trạm Nguyên Miểu...” Nghê Thủy Thủy tiếng gọi khi thấy anh đóng cửa, cô lập tức chạy bên cạnh, ngẩng mặt lên, ánh chân thành: “Cảm ơn anh vì cứu em.”

Khu biệt thự này vốn nằm trung tâm thành phố, dân thưa thớt. Hai hôm trước, Tạ Chu còn cố ý dọn dẹp phần dị thể quanh đây để tay, vì thế hầu chẳng thấy bóng dáng xác nào quanh đây nữa. Cộng cổng vào có rào sắt cao mét, kiên cố, khiến người cũng khó mà xâm nhập, an toàn nơi này xa bên ngoài!

Cô nhất định phải ở lại chờ “cha” của thân xác đến đón. Trong thời gian đó, nhất là nên ở cạnh Trạm Miểu để xây dựng độ hảo Không mong yêu đương cao xa, chỉ cần lúc nan, anh ra tay cứu là đủ rồi!

…Dù rằng điều sau có khi khó hơn cả yêu đương.

Bị ánh mắt đầy thành ý Nghê Thủy Thủy nhìn chăm Trạm Nguyên Miểu không khỏi kinh tiểu thư cao ngạo tự này lại nhớ được tên anh, biết nói cảm ơn?

Cho dù hoàn cảnh khiến con thay đổi, nhưng cô ta thay đổi quá nhanh rồi. Không mấy ngày nay lang bạt bên rốt cuộc đã gặp phải chuyện kích thích.

"Chỉ cứu chứ không thu nhận. vào. Chỗ này cách nhà không xa, có thể tự đi Trạm Nguyên Miểu giơ tay nhấc cô ra ngoài cửa, chỉ về biệt thự nhà họ sau đó "rầm" một tiếng, lùng đóng sầm cửa lại.

Nếu không phải vì cô ta biến thành người khác, dám nhiên dắt zombie đi dạo ngoài dám dùng dao bổ dưa hấu đầu, còn biết dụ địch rồi ra tay, thì anh chẳng phí công cứu cô.

Bị ăn bơ trước cổng, Nghê  Thủy vô thức sờ lên "Mình xấu đến thế sao? Ánh thành khẩn thế này mà không quả à?"

“Đinh dong… Đinh dong…”

Cô vươn tay nhấn chuông cửa.

Trạm Nguyên Miểu vừa kéo khóa chuẩn bị cởi đồ thì mày: cái chuông cửa này nhất phải gỡ!

Anh quay lại mở cửa, nhìn Thủy Thủy chỉ cao đến mình: "Có tay có chân, tự nhà mình không được à?"

Nghê Thủy Thủy gật đầu lia rất đồng tình với lời rồi cong cong đôi mắt đào ngập ngừng tình ý, nhìn thẳng không chớp: “Căn biệt thự này… như cũng là nhà đấy.”

Trạm Nguyên Miểu, người vì tận đến mà tiện tay tìm một căn biệt thự bỏ hoang ở: “…” Đệt.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

4 Thảo luận