Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 28 / 141  ·  19.9%
Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Mạt Thế Tôi HE Cùng Phản Diện
Chương 28: Đánh con mẹ anh ấy
16/11/2025 22:07· 2,922 từ

Vừa nghe một tiếng “Xoẹt” dòng điện vang lên, sau đó “Xoạch” một đèn trần trên đầu Trạm Nguyên bỗng chốc đồng loạt sáng.

Ánh sáng đột ngột khiến Nguyên Miểu theo phản đưa tay che mắt, lúc nheo mắt lại vì bị anh nhanh chóng nhìn phía đối diện mười bóng người đang bao vây mình.

“Muốn gì đây?” Trạm Nguyên liếc nhìn từng gương xác nhận không ai số họ là kẻ thù cũ, không nghĩ trên người có gì đáng giá mức bị nhòm ngó.

“Đừng căng thẳng, bọn tôi dị năng của cậu tệ, muốn làm quen chút thôi.” Người dẫn đầu lên

Hắn tầm hai mươi tư, mươi lăm tuổi, mặc mi cotton, quần đi biển, chân đi dép tông thể đang nghỉ mát Hawaii. Mái tóc xoăn vàng kim khiến hắn như kiểu thanh xuân bất

Đám đàn em lập tức nhẹn khiêng tới một bàn khá nặng và dựa như thể bày biện cho ông chủ lớn.

Hắn chống tay ngồi xuống, quanh đám người bằng mắt ngạo nghễ.

Đúng là đồ tâm thần.

Trạm Nguyên Miểu đảo mắt ba người đang nằm động dưới đất, máu đầm đìa, rõ ràng là đã máu quá nhiều mà

Gã tóc xoăn cười nhạt, “Không cần quan tâm, kẻ đó vốn chẳng dị năng. Mà dù có, cũng là kém cỏi, chết không đáng tiếc.”

Trạm Nguyên Miểu tất nhiên mảy may để tâm sống chết của bọn Điều anh thực sự lo lắng Nghê Thủy Thủy, tiếng ban nãy... không khỏi anh bất an.

“Lão đại!”

Như để xác nhận nỗi của anh, một thiếu từ tầng hai trượt theo bảng quảng cáo xuống, đầy khởi hét lớn: “Lão Cô gái kia trốn thùng rác, em sợ bắn nữa lại lỡ tay mất, để em ra bắt cô ta về

Gã tóc xoăn lập tức đến bóng người bên khi nãy, trong lòng khỏi rung động lần nữa. Hắn mặt dặn dò: “Nhẹ một chút. Đừng làm ấy bị thương.”

“Lão đại cứ yên tâm, nhất định không làm hại đến chị dâu lai!”

Sắc mặt Trạm Nguyên Miểu lạnh nhạt chuyển dần u ám. Anh nhìn niên cầm súng đang lao ra liền vận dụng dị dịch chuyển tức thời sau lưng hắn. Nhưng chưa kịp ra tay, tên đã như con cá trơn tuột, ngã nhào đất rồi nhanh chóng ra xa khỏi tầm với, kêu to: “Lão đại! ngăn hắn lại! A Siêu đang canh ở trên kia, đâu chị dâu chạy hắn lại bóp cò thì xong

Phía sau thùng rác đối trung tâm thương mại.

Nghê Thủy Thủy khẽ nói Đại Hoàng: “Đại Hoàng, chúng nhắm vào mày Lát nữa tao đánh yểm trợ, phải chạy ngay.”

Đại Hoàng ư ử một ràng không muốn lại cô một mình.

Nghê Thủy Thủy nghiêm mặt: thời gian để hiện cảm tình ướt đâu. Bọn chúng muốn giết chó vui, nhưng tao không chó. Mau tìm chỗ toàn mà trốn, nghe chưa? Không nghe thì tao kệ mày đấy!”

Đại Hoàng mắt rưng rưng đầy luyến tiếc.

Cô rút khẩu súng lục, đạn, khẽ gật đầu nó: “Chạy đi!”

Đại Hoàng đứng bật dậy, theo ven sông lao phía trước. Đạn từ hai trung tâm thương mại bay xuống, bắn trúng vào nhánh liễu ngay bên nó.

Nó vẫy đuôi một cái, lắng ngoái đầu nhìn Nghê Thủy Thủy.

Cô thò đầu khỏi thùng dựa vào âm thanh nãy định vị được đang phục kích. Ngay lập tức, giơ súng lên, nhắm vào đầu kẻ đó bóp cò không do

“Đoàng!”

Tiếng súng tự động trên lập tức im bặt.

Chỉ vài giây sau, một gào khóc thất thanh tầng hai vọng xuống một. Một thanh niên nước mắt mặt lao đến hàng chắn hét lên: “Lão A Siêu bị con nữ đó giết rồi!”

Vừa dứt lời, lại một súng vang lên, viên xuyên thẳng vào giữa tên thanh niên ở tầng hai, ngã gục xuống đất, tại chỗ.

Gã tóc xoăn quay khẩu lại, lắc lắc nòng thản nhiên nói: “Ăn cho sạch sẽ vào. Cái gì ‘con kỹ nữ’, nghe chối tai.”

Ánh mắt Trạm Nguyên Miểu khỏi cái xác kia, chăm chăm vào gã xoăn. Đến giờ anh vẫn chưa dị năng của đối là gì, cũng không vì sao hắn ta quan tâm đến Nghê Thủy như vậy. Chẳng lẽ... quen biết?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-mat-the-toi-he-cung-phan-dien&chuong=28]

Sau khi tên thanh niên chết, thiếu niên vừa còn hớn hở đòi bắt Nghê Thủy Thủy lập tức bặt, chẳng còn dám hé. Giờ hắn thậm chẳng muốn bước ra nữa.

Trạm Nguyên Miểu chớp lấy khắc bọn chúng đang sợ, lập tức vận dị năng, một cơn lốc nổi cuốn phăng cả đám xa. Anh lao thẳng tấm kính pha lê, người, lợi dụng luồng gió cường sức mạnh rồi vỡ tấm chắn.

Tiếng kính vỡ thanh thúy lên, đồng thời dưới Nghê Thủy Thủy cũng lên một lớp băng mỏng.

Trạm Nguyên Miểu vừa nhìn bóng dáng Nghê Thủy thì ngay lập tức một luồng điện từ phía sau trúng. Cả người anh rần, rồi bị một thể dưới đất hất lên không trung. Ngay sau những sợi kim loại dị từ đâu ập quấn lấy hai chân kéo mạnh trở lại phía

Trong lúc bị lôi ngược, trông thấy một bóng từ bên kia bờ đang tiến về phía Nghê Thủy

Là... Từ Lăng Duệ!

Nghê Thủy Thủy lúc này bị hàn băng đông tứ chi, không thể động. Cô chỉ có thể trơ nhìn Trạm Nguyên Miểu kéo đi. Dù cố cô cũng chẳng thể nổi một bước.

Thanh niên kia dẫm lên băng, từng bước tiến gần cô. Khi đứng mặt cô, hắn nhìn cô thật rồi bất ngờ cười

“Tôi còn tưởng mình nhìn Hóa ra đúng thật cô, Nghê Thủy Thủy.”

Nghê Thủy Thủy khựng lại: Quen nhau? Hay đã đắc tội? Giờ phải vờ không quen biết sao? Mà có khi nào đây hậu quả do nguyên để lại?

Trong khoảnh khắc hắn cất hàng loạt khả năng nhanh trong đầu cô một cơn lốc.

Thanh niên chăm chú nhìn còn cô thì đáp bằng ánh mắt yếu vô tội, như thể đang chờ điều gì đó.

Giải khóa đi mà! Không cứ gặp người quen ức sẽ được thức sao?

Thế nhưng Từ Lăng Duệ không phát hiện ra khác biệt nơi Thủy Thủy so với trước đây. giải trừ lớp băng buộc tay phải cô, khẩu súng từ tay rồi hỏi: “Không nhận ra sao?”

Nghê Thủy Thủy khẽ nhíu nét mặt lộ rõ lưỡng lự, ba phải gì cũng được.

Tuy nhiên, Từ Lăng Duệ tự hiểu theo cách hắn. Hắn mỉm cười, cợt nhả: “Cũng phải thôi. Đại thư Nghê gia đi cũng có người vây cung phụng, làm mắt tới một người thừa nhỏ bé như tôi

Từ gia?

Nghê Thủy Thủy vội vàng lại ký ức của chủ, cuối cùng cũng ra một chút mơ hồ về tên này.

Nhưng mà… hình như bọn đâu có thù oán lớn?

“Thế nào? Không đi theo Đình Chu mà lại cùng với tên em con riêng kia của tôi? Cô phải ghét nhất loại riêng đó sao? Hay vì muốn sống, đến kẻ cô từng khinh bỉ chẳng còn quan trọng

Hai từ "em trai", "con giọng điệu khinh khiến Nghê Thủy Thủy khái đoán ra được mối liên giữa hắn và Trạm Miểu.

Cô tỏ vẻ hoảng sợ, giọng đáp: “Tôi và Đình Chu đã chia nhau… là anh ấy đã cứu

“Ồ? Quả nhiên Tạ Đình vẫn còn sống?” Từ Duệ nghe xong thì nhướng mày, rồi bật cười như nghe được một chuyện tức cười vừa chua “Vậy mà hắn cũng được cô à? Thật là… quá ha ha ha

Hắn đưa tay lên sờ giống như đang nhấm vị gì đó, cười lạnh ngắt như của một thần kinh bất ổn.

Nghê Thủy Thủy vẫn giữ vẻ mặt sợ hãi, trong lòng thì dấy cảm giác bất an mơ hồ.

Tạ Đình Chu với rốt cuộc là quan thế nào? Sao Từ Duệ lại giống như có mối sâu đậm với Tạ Chu thế?

“Đi theo tôi.” Từ Lăng vừa nói vừa giải băng dưới chân cô, thời giơ súng lục chĩa vào đầu cô “Đi vào tôi sẽ đưa đoàn tụ với tên riêng kia.”

Ừ thì đi.

Nghê Thủy Thủy ngoan ngoãn về phía trung tâm mại. Trước khi đi vào trong, cô liếc thấy Đại vẫn lảng vảng gần liền nghiêng đầu ra cho nó đừng quay

Cánh cửa lớn bị phong bằng tường đất mở một lối đi hẹp đủ cho một người chui qua. Nghê Thủy Thủy đi cô chỉ cần liếc một cái đã nhận tình thế hiện tại.

Xong rồi. Bên trong hơn mười người đang sẵn.

Trạm Nguyên Miểu bị từng kim loại siết chặt người, chặt đến mức muốn nghiền nát người sống sờ

Nghê Thủy Thủy thu lại nhìn về phía anh, mắt sang thanh niên xoăn đang ngồi trên quầy.

Tóc xoăn từ trên quầy xuống, vẻ mặt vui rạng rỡ, vừa bước chỗ Nghê Thủy Thủy vừa vẫy với Từ Lăng Duệ, “Đừng chĩa súng vào ấy! Mảnh mai thế nhỡ bị dọa sợ thì Thật chẳng biết nặng gì cả.”

Từ Lăng Duệ nhún vai, súng lại, chuẩn bị tới cùng "em trai yêu" ôn chuyện.

Nghê Thủy Thủy bất chợt nhẹ, khiến Từ Lăng quay đầu lại theo xạ. Chưa kịp nhìn rõ cô, cú đấm như trời đã thẳng vào cằm khiến đầu óc hắn váng trong vài giây.

Cô không bỏ lỡ thời lập tức bẻ gập tay hắn, đoạt lại súng lục, rồi tung cú đá như trời giáng trúng chim non” khiến hắn lên đau đớn. Không lại, cô nổ súng nhắm vào gã điều khiển loại đang trói Trạm Miểu, viên đạn ghim vào mắt hắn.

Tiếng hét thảm vang lên, loại đang siết lấy Nguyên Miểu rã ra, được giải phóng.

Không khí đang nhẹ nhàng trước giờ bỗng căng dây đàn, tất cả tức chuyển sang trạng thái cảnh bao vây lấy Nghê Thủy.

Cảm nhận được nguy hiểm dưới chân, Nghê Thủy lập tức lăn người bên. Một chiếc chông nhọn bằng bất ngờ đâm lên chỗ cô vừa đứng, nữa thì xiên trúng. liếc mắt nhìn kẻ đang dụng dị năng rồi tục né tránh những tấn công từ các năng khác.

Từng tia điện lách tách sát sau lưng cô, bước chạy là một cận kề cái chết. Nhận thấy thể thoát khỏi, cô định đổi hướng, lao về phía thanh niên xoăn.

Hắn dang tay ra như ôm trọn cô vào nhưng cũng chính vì mà những tia điện không dám xuống.

Nghê Thủy Thủy ngẩng đầu, mắt ngấn lệ nhìn như nũng nịu, chớp cơ khi hắn còn ngây người, đạp mạnh vào ngón hắn. Đợi đến lúc khom lưng đau đớn, xoay người, một tay quấn sau cổ hắn, tung quật qua vai đầy mục.

Tiếng xương gãy vang lên mồn một trong không tĩnh lặng, khiến ai đều sững sờ.

“Cô!!!” Cô chết chắc rồi!

Nghê Thủy Thủy giơ súng nhắm vào kẻ dùng năng điện, nhưng đối đã cảnh giác, nhanh chóng cản Trước khi cô kịp ứng, một luồng dị vô hình đã khóa toàn thân cô, dù cố rút chân thế nào không nhúc nhích nổi!

Tóc xoăn, kẻ vừa bị ném gãy cổ, giờ một zombie sống lại, từ đứng dậy khỏi mặt đất. nắn lại cái cổ trẹo, ánh mắt nhìn Thủy Thủy như thể thành một thứ gì đó hiểm độc vừa điên

Trạm Nguyên Miểu tung dao chém về phía kẻ giữ Nghê Thủy Thủy, thủ xông đến trước khi tên xoăn kịp ra tay. ôm lấy cô, vội

“Không sao chứ?!”

“Ừm.” Cô khẽ gật, mắt quanh tìm lối thoát lầu hai! Ở đây nên ở lâu. Cẩn thận bên

Trạm Nguyên Miểu lập tức lên lưng, dùng độ nhanh nhất lao khỏi hiện trường.

Nhưng khi chỉ còn vài đến cầu thang, gian bỗng nhiên vặn lại. Trong chớp mắt, cả hai bị kéo trở lại một, chính xác trí cũ lúc nãy!

Hai người ngơ ngác nhìn trong mắt đều là kinh hoàng khó tả.

Cái quái gì… Đây năng lực hắc ám vậy?!

Trạm Nguyên Miểu liếc nhìn tóc xoăn đang đứng như thể chưa có gì xảy ra, lại đảo mắt lượt quanh đám dị giả đang bao vây Cuối cùng, anh buông ý định chống cự, trầm hỏi:

“Rốt cuộc cậu muốn gì?”

Gã tóc xoăn nhìn Nghê Thủy đang được cõng lưng Trạm Nguyên Miểu, họng rung rung, giọng lè nhè éo đầy khó chịu:

“Không muốn gì cả… chỉ muốn cậu gia nhập tôi thôi. Dị năng cậu là hệ phong đúng không? đây chúng tôi loại năng nào cũng chỉ thiếu mỗi hệ Cậu vừa hay có thể sung mảnh ghép cuối

Nghê Thủy Thủy: “???” Anh mộ nhân tài kiểu vậy? Bẻ gãy cánh ta rồi mới rủ vào nhóm? thì còn “mượn sức” quần gì?

Trạm Nguyên Miểu hình như thấy lời chửi thầm đầu cô, khẽ quay lại, trán chạm nhẹ vào trán

Anh cụp mắt một lát, chậm rãi gật đầu: tôi đồng ý gia Nhưng với một điều kiện, cậu được làm tổn thương gái tôi.”

Nghê Thủy Thủy im lặng chặt lấy cổ anh. nước này rồi, chỉ cách câu giờ. Nhưng mà... mấy thần kinh này có hay không thì đúng khó nói.

Gã tóc xoăn có vẻ dự, nhưng sau cùng gật đầu, ra hiệu cách hất cằm:

“Cậu là dị năng giả phong, nếu muốn chạy, này chẳng ai đuổi được. Chi bằng thể hiện chút ý đi, thả cô xuống, coi như hiện sự quy phục.”

Trạm Nguyên Miểu siết nhẹ Thủy Thủy trên lưng, cười đáp:

“Vừa rồi cậu chẳng dễ khống chế được tôi gì? Tôi không phải thủ của cậu, không cần phải khiêm tốn đâu.”

Nghê Thủy Thủy ở bên gật đầu phụ họa. đúng đó, bọn tôi thức hạn hẹp, đến cái loại năng quái đản của là gì cũng chưa nghe qua!

Tần Như Băng cũng chưa nhắc đến loại năng không gian vặn vẹo này, mới xoắn một cái đã lầu hai trở về một, thế thì đánh kiểu gì bây giờ? đánh ngược con mẹ anh

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

4 Thảo luận