Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 40 / 141  ·  28.4%
Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Mạt Thế Tôi HE Cùng Phản Diện
Chương 40: Ước lượng khả năng bản thân
16/11/2025 22:14· 2,763 từ

Nghê Thủy Thủy sau khi bị có thể tự hồi chuyện này quả thật nằm dự đoán của Trạm Nguyên Miểu. cho rằng, sau khi sốt cao rồi thức tỉnh năng là loại cảm kết quả lại dường như không đơn giản như vậy. Nhưng dị năng tự hồi mà không cần vật chất, lại hao quá nhiều sinh lực, thì thà không có hơn.

Trạm Nguyên Miểu vì để ý Thủy Thủy nên tự xuống lầu gặp Tần Như và nhóm người đi cùng để đổi.

Khi Trần Tinh Mẫn dùng dị mở rộng cánh cửa nhìn thấy Trạm Nguyên Miểu đứng ở cửa thang lầu, toàn đều sững sờ.

Cậu ta dụi mắt, tưởng rằng đang bị ảo giác.

Tiểu Trạm ca sao lại

Nếu anh ở đây, vậy Chu đang đuổi theo ai?

Nhóm người của Chúc Duy cũng Trạm Nguyên Miểu như thấy ma.

Chúc Duy là người đầu tiên tiếng: “Cậu, cậu sao ở trong phòng? Cậu không đang ở ngọn núi bên kia

Trạm Nguyên Miểu không thể vừa người đã để lộ năng không gian của Hawaii, với việc bọn họ nhìn thấy trên núi cũng không thấy kỳ quái, liền đi lầu nói: “Mới từ kia chạy về, các người tới làm gì?”

“Chúng ta là tới tìm zombie cấp.” Trần Tinh Mẫn hề che giấu, trực tiếp ra mục đích.

Tần Như Băng liếc nhìn cậu một cái nhưng không cản, mà quay sang hỏi Nguyên Miểu: “Vậy còn anh? Các ở đây làm gì?”

Triệu Trì Dụ nép phía sau Như Băng thò đầu hỏi: “Cái kia, Nghê Thủy có khỏe không? Bị nhiều zombie đuổi như vậy, chắc không bị lây nhiễm lần chứ?”

Trạm Nguyên Miểu nhìn chằm chằm Trì Dụ hai giây, dời ánh mắt sang người thể làm chủ như Tần Như nói: “Nơi này là chúng tôi dừng chân tối Vào đi, nếu tôi không sai, kẻ địch của chúng hẳn là giống nhau.”

Tần Như Băng đi đầu bước nhà, vẫn giữ tâm cảnh giác hỏi: “Anh đã giao thủ với zombie kia rồi?”

Vừa dứt lời, một tiếng sấm dội trời xanh từ núi đối diện truyền tới.

Tần Như Băng bịt tai quay lại, vừa đúng lúc mấy chục tia sét màu đồng thời giáng xuống.

Lâu ngày gặp lửa lớn, củi gặp lửa mạnh, sét rơi xuống liền lập tức cháy cả sườn núi.

Mấy đốm lửa nhảy lên nhanh lan rộng, kết thành mảng lớn, từ chân núi thành vòng vây, “đùng đùng” mà lan lên đỉnh núi.

Cây cối trên đảo bị thiêu, gào thét khắp nơi.

Bầu trời ngập trong ánh lửa tiếng sấm rền vang, phủ cả núi rừng, làm ta không khỏi nghĩ đến tám Phóng hỏa thiêu sơn, tù mọt gông.

Chúc Duy lấy lại tinh thần, trái đập mạnh vào phải, giật mình nói: “Chu sẽ không lại tưởng Nghê Thủy xảy ra chuyện chứ!!”

Trần Tinh Mẫn gật đầu: “Có là vậy! Nhìn xem, năng của Chu ca lại hơn rồi!”

Tần Như Băng: “…” Nghê Thủy đá mài dao. Đá dao, Nghê Thủy Thủy.

Lợi hại.

Chúc Duy nói: “Tôi qua đó anh ấy đây! Tiểu ca, Thủy Thủy đang ở anh đúng không?”

Trạm Nguyên Miểu nhìn thế lửa dội không thể ngăn gật đầu.

Không ở chỗ tôi, còn ở đâu?

Trong phòng lầu hai, Nghê Thủy bị tiếng sấm đinh nhức óc đánh thức, vừa mắt đã thấy Hawaii đang ghé mép giường, đôi mắt mong nhìn cô.

Ánh mắt hai người chạm nhau khoảnh khắc, mắt hắn sáng ngời như có linh quay về, dịch khuỷu tay tới hỏi cô có đỡ chưa.

Đại Hoàng cũng rên lên một không cam lòng tụt phía sau, lách vào dựa lại đây.

Nghê Thủy Thủy xoa trán nói: khá hơn nhiều rồi. ca của cậu đâu? Bên sét đánh vậy là sao? Sắp à?”

Hawaii lắc đầu nói: “Anh ta dưới lầu, không phải mưa, là một tên ngốc đốt núi.”

Hửm?

Nghê Thủy Thủy không dậy nổi, không thể ra cửa xem, chỉ thấy Hawaii mặc mi trắng, gương mặt thiếu niên túc, liền cười cậu “Sao cậu lại mặc sơ trắng? Ăn mặc thế đáng yêu ghê, tôi không gọi cậu là Hawaii nữa luôn

“Không sao đâu, em muốn gọi thế nào cũng được. sao cái tên Trương Lương tôi tự đặt, nhặt được danh rồi chọn đại ba họ mà thôi.”

Nghê Thủy Thủy: “?” Cậu… cũng tùy tiện đi!

Hawaii học theo hành động trước của Trạm Nguyên Miểu, tay ra sờ sờ trán Nghê Thủy Thủy, tuy rằng hắn hiểu hành động này ý nghĩa gì, nhưng dù thì cứ học theo được rồi.

Hắn nói: “Em vẫn cứ gọi là Hawaii đi, tên nghe hay, tôi thích các gọi tôi như vậy.”

Nghê Thủy Thủy đang nói với về lai lịch của tên Hawaii, nói được một thì ngủ mất.

Lần nghỉ ngơi này thời gian ngắn, không đủ để cơ thể cô hồi phục.

Lúc này, Hawaii đã hiểu được, ngủ thì cần yên Cho nên khi nghe thấy của Trần Tinh Mẫn dưới lầu lên, hắn lập tức không gian, từ trước mặt Nguyên Miểu nhảy ra ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm Trần Tinh Mẫn, nói:

“Cậu câm miệng cho tôi, còn ồn ào nữa, tôi rút lưỡi của cậu!”

Tần Như Băng vừa thấy mặt lập tức kéo đồng ra phía sau, chuẩn bị thế sẵn sàng tấn công.

Trạm Nguyên Miểu đưa tay can cảnh cáo Tần Như đừng hành động thiếu suy rồi kéo Hawaii lại, hỏi:

“Cậu sao lại xuống đây? Thủy tỉnh rồi à?”

“Ừ, cô ấy bị tiếng sét tỉnh, sau đó lại rồi. Anh bảo bọn họ nói to, đừng làm ồn!”

“Biết rồi, cậu trở về đi.” Nguyên Miểu vỗ vỗ hắn, đưa hắn trở về đường hầm không gian.

Bị một trận mắng xối xả trên trời rơi xuống, Tinh Mẫn: “?”

“Tiểu Trạm ca, hắn… hắn… hắn ai vậy!? Đó là năng gì thế!?” Hắn sao thể nhảy ra từ một cái động như vậy? Hơn hoàn toàn không có dấu báo trước!

Đậu xanh...

Hắn sờ sờ không khí trước Trạm Nguyên Miểu, gì không sờ thấy.

Thật thần kỳ!

Trạm Nguyên Miểu đẩy tay cậu ra, nói: “Một người nhỏ có năng lực đặc Nghê Thủy Thủy đang nghỉ ngơi, nói chuyện nhỏ tiếng Hawaii tính tình không tốt, giận hắn, hắn sẽ người.” Trong mắt hắn, các người khác gì zombie.

Trần Tinh Mẫn không biết nói hơn.

Anh biết hắn tính tình không vậy mà còn bảo hắn như vậy, còn để chăm Nghê Thủy Thủy?

Vạn nhất hai người xảy ra đột, chẳng phải Nghê Thủy gặp nguy hiểm rồi

Trạm Nguyên Miểu không để ý vẻ mặt phức tạp Trần Tinh Mẫn, ngẩng đầu về phía Tần Như Băng.

Đừng tưởng anh không nhìn ra... rồi Tần Như Băng ràng có ý định tấn Hawaii.

Người này bị gì vậy?

Vừa thấy một người lạ liền tấn công, từ lúc thành phố I đến giờ, chưa từng có xung đột hay tiếp gì với đội Đình Chu cả.

“Muốn hợp tác thì đừng nghi như vậy, không hợp tác thì mời ra Trạm Nguyên Miểu nói thẳng, không vo. 

Tần Như Băng nhìn thẳng Trạm Miểu, nói: “Anh biết phận của hắn không? Anh quen hắn có mấy ngày, mà dám để Nghê Thủy cho hắn trông chừng?” Hắn ràng là một kẻ không phân biệt được bạn hay

“Người trong đội của tôi, tôi biết thân phận cậu chẳng lẽ cô lại biết?” Nguyên Miểu nhìn kỹ Tần Như nói: “Cậu ta không gì có lỗi, cô đừng thấy người đã định nếu muốn động thủ, tôi cô nên suy nghĩ lại mình có phải đối của cậu ta không, kẻo lại tìm đường chết.”

Nếu Tần Như Băng đánh lén mà bị phản đòn ngược, anh cũng sẽ không tay cứu.

Anh thừa nhận Hawaii có tính hơi kỳ quặc, nhưng riêng việc cậu ta từng không muốn liên lụy Nghê Thủy mà “tự sát”, sau tỉnh lại vẫn quay về họ, đã đủ để bỏ qua mọi chuyện trước đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-mat-the-toi-he-cung-phan-dien&chuong=40]

Nói cho cùng, Hawaii chỉ thiếu niên không có kinh nghiệm sống, lại trưởng trong hoàn cảnh đặc biệt.

Chỉ cần Nghê Thủy Thủy muốn lại cậu ta, thì sẽ thử tiếp nhận Hawaii.

Cậu ta không hiểu thứ gì, có thể dạy.

Dù tốt hay xấu, cũng đều nhận.

Không tới lượt người ngoài ức

Tần Như Băng cảm thấy nói với Trạm Nguyên Miểu thông, quyết định chờ đến Nghê Thủy Thủy xuống dưới rồi nói rõ cho cô sự nguy hiểm của Trương Chung.

Trương Lương Chung thì vẫn Lương Chung, đổi tên Hawaii thì chẳng phải vẫn kẻ điên đó sao?

Chẳng phải lúc còn ở thành I, hắn còn từng công các người?

Cô ta cũng thật có vấn còn nói với zombie tương lai rằng kẻ điên nguy hiểm ra sao, ai biết trong hai người bọn ai mới là kẻ nguy hơn!

Đôi khi, Tần Như Băng còn ngờ, liệu thế giới cô ta trọng sinh quay có thật sự là thế giới kia không. Chỉ một cố sinh tử của Nghê Thủy thôi, mà quỹ mọi chuyện đã thay đổi nhiều vậy.

Chưa cần nhắc đến việc dị của Tạ Đình Chu cấp, Trạm Nguyên Miểu mới sự là mối nguy không thể trước.

Nếu anh không bị zombie mang độc lây nhiễm thì tốt, nhưng một khi bị và ký ức bị xóa sạch, ai dám chắc sau biến thành zombie, anh sẽ nên thế nào. Đáng hơn là, bây giờ ngoài anh còn có thêm một Trương Chung!

Nghê Thủy Thủy sau khi từ chết tìm được đường thật sự là đang dùng ảnh hưởng của mình để lôi hai kẻ được xem đại địch của nhân loại. của cô đúng là thể bị gọi là “trận doanh nhân loại”.

Tần Như Băng càng nghĩ càng hồ. Rốt cuộc việc ta trọng sinh trở lại ý nghĩa gì? Cô ta thực có thể thay đổi điều gì không?

Vì sao càng lúc càng thấy là người khác đang đổi cô ta, chứ không cô ta đang thay đổi người

Lợi dụng lúc hai nhân vật đang âm thầm giằng Triệu Trì Dụ lặng lẽ tới gần lối lên cầu thang.

Vừa mới cẩn thận bước một lên bậc thang, thì tức bị kéo ngược lại, Trạm Nguyên Miểu trong nháy mắt gọn vào tay.

“Lên lầu làm gì?” Trạm Nguyên từ lâu đã thấy bác sĩ Triệu này không mắt, mỗi lần gặp là lại tình hình của Nghê Thủy. Anh luôn cảm thấy này có mục đích đứng đắn với cô, thật sự ngứa mắt.

Triệu Trì Dụ cười tươi với Nguyên Miểu, ra vẻ là người tốt.

Hắn vốn đã đoán được mình bị bắt lại, chỉ muốn lên xem tình trạng thể của Nghê Thủy Thủy một dù sao Trạm Nguyên cũng sẽ không vì chuyện giết hắn đâu.

Hắn chỉ muốn đứng cách đó 1 mét, từ xa quan sát đôi mắt và da của Nghê Thủy Thủy.

Không thu thập được dữ liệu tại thì cũng được, cần có thể nắm bắt tình trạng sức khỏe bên ngoài được rồi.

Tần Như Băng cũng không Trì Dụ đang lén làm gì trên lầu, cuối vẫn là Trần Tinh Mẫn ra “giải cứu”, nói: “Trạm Trạm ca, anh bình tĩnh! Triệu chỉ là tìm WC thôi! Bác sĩ Triệu, không? Anh ta chỉ là thường, làm được gì Thủy Thủy một mình còn đánh anh ta tới cái.”

Triệu Trì Dụ: “…” Cậu nói… vậy.

Trạm Nguyên Miểu buông Triệu Trì ra, ngẩng cằm cười “Anh là muốn lên xem Thủy Thủy phải không? Đi đi, ấy ở căn phòng hai chỗ rẽ trên lầu.”

Triệu Trì Dụ: “?” Thật hay vậy?

Ngay cả Trần Tinh Mẫn cũng hiểu Trạm Nguyên Miểu có ý gì, chỉ thấy mặt anh như đang nghĩ chuyện nguy hiểm.

Cậu ta kéo tay Triệu Trì ra hiệu đừng chọc Trạm Nguyên Miểu.

Tuy dị năng của Trạm Nguyên không mạnh bằng Chu nhưng để xử lý bọn thì vẫn quá dư sức.

Cậu ta là hệ Thổ, thân nặng nề, Chúc Duy không có ở đây, Tần Băng thì dị năng cần thời phát động, nói thật ai là đối thủ của

Cho dù không mất mạng, bị cho một trận thì chắn không tránh được.

Không có chuyện gì mà tự đi tìm đòn sao?

Tần Như Băng liếc nhìn Trạm Miểu, lạnh lùng nói: chết thì cứ lên đi. vừa rồi xé không gian xuất đó, chỉ cần động tay là có thể cắt thành 180 mảnh.”

Triệu Trì Dụ: “…” Tôi cũng dị năng của hắn thú vị…

Tính toán sai rồi.

Hắn dám chắc nếu mình không đến Nghê Thủy Thủy, Nguyên Miểu sẽ không giết Nhưng với cái thiếu niên áo mi trắng nổi giận thì… hắn không dám chắc.

Tần Như Băng đã lên tiếng báo, vậy tức là thiếu niên đó đúng thật nguy hiểm.

Triệu Trì Dụ đành phải lùi bước, trở lại đứng cạnh Tần Như Băng, giơ đầu hàng, tỏ vẻ vô hại: thật sự không có gì xấu với Thủy Thủy, hơi lo cho khỏe của cô ấy thôi, dù bình thường cô ấy sẽ im lặng ở trên như vậy.”

“Gọi cả họ đi.” Trạm Nguyên lạnh nhạt nói.

Triệu Trì Dụ ngơ ngác nhìn Tinh Mẫn, “Gọi cả là sao?”

Trần Tinh Mẫn cũng lắc đầu, tôi làm gì… Chắc là bảo anh gọi anh bằng tên luôn đó!”

Trạm Nguyên Miểu đứng tựa vào vịn cầu thang, không bất kỳ ai bước lên lạnh lùng nói:

“Tôi nói rồi, Nghê Thủy Thủy anh không thân, làm gọi đầy đủ cả họ tên của cô ấy.”

Triệu Trì Dụ: “…”

Tốt.

Anh vui là được!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

4 Thảo luận