Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 6 / 141  ·  4.3%
Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Mạt Thế Tôi HE Cùng Phản Diện
Chương 6: Nửa đêm gõ cửa
15/11/2025 23:13· 1,668 từ

“Không cần.”

Trạm Nguyên Miểu từ dứt khoát.

Anh sẽ không dẫn một gánh nặng như cô bị Tạ Đình bỏ rơi thật sự rất đáng dù anh cũng cảm thấy Tạ Chu sống sung sướng như mà khi tận thế đến bỏ mặc cô thì đúng là thiếu đạo nghĩa, nhưng không có ý định người ta gánh trách nhiệm, cũng có bản lĩnh đó.

Nghê Thủy Thủy nhìn đầy buồn bã:

“Tại sao chứ? Tôi dũng khí tự bảo mình mà, tôi sẽ cố trở lên mạnh mẽ hơn!”

Đúng là cô có khí, nhưng lại không năng lực để tự vệ.

Trạm Nguyên Miểu hỏi một câu:

“Cô có dị năng Loại năng lực đặc vượt qua người thường ấy.”

Nói rồi, anh tập tinh thần, lập tức chuyển một cái đã đứng sau lưng Nghê Thủy Thủy.

Đó là dị năng Phong, hiện tại thể qua tốc độ.

Nghê Thủy Thủy giật mình, lùi lại một vỗ ngực nghĩ thầm: Nếu có dị năng, còn cần đứng mặt anh giả vờ đáng yêu gì?

Trạm Nguyên Miểu đã cô không có dị

Vậy thì sức lực dùng để giết tang từ đâu ra?

Bị ánh mắt soi của đại lão nhìn chằm, Nghê Thủy Thủy nuốt bọt cái ực, nghiêm mặt bắt bịa chuyện rất đàng hoàng:

“Tôi không có dị nhưng tôi có một dị năng cũng không được, đó là… vận may!”

Trạm Nguyên Miểu gật ra hiệu cho cô: tiếp đi, cứ bịa tiếp nào.

Nghê Thủy Thủy còn làm gì, chỉ liều mình nói tiếp:

“Anh biết ba tôi giàu kiểu gì không?”

Trạm Nguyên Miểu lắc làm sao anh biết lịch sử phát tài của gia số một thành phố H.

Nghê Thủy Thủy nói:

“Là sau khi sinh ra, ông ấy mới vào danh sách tỉ phú

Trạm Nguyên Miểu: “…”

Vận số cô tốt đấy.

Nghê Thủy Thủy tiếp

“Trước khi tôi chào công ty của ba chẳng có khách, suýt phá Sau khi tôi sinh ra, việc doanh đột nhiên khởi sắc. Ông thường nói tôi là ‘bảo may mắn’ của ông ấy, hiểu ý nghĩa đó chứ?”

Chưa kịp để Trạm Miểu trả lời, tiếp tục hỏi:

“Anh biết tại sao tên là Trạm Nguyên không?”

Sắc mặt Trạm Nguyên tối sầm lại.

Cái tên đó là người đàn ông kia Thật ghê tởm. Nếu không mẹ anh lúc lâm chung nói cái tên đó, anh đã sớm đổi đi rồi.

Nghê Thủy Thủy nhạy nhận ra sự thay cảm xúc trong anh, liền môi, lớn tiếng nói:

“Là vì mệnh anh nước, mà tôi tên Nghê Thủy Thủy đó!”

Trạm Nguyên Miểu: “???”

Cái quái gì vậy?

Nghê Thủy Thủy gạt sự xấu hổ trong ánh mắt đầy quyết tâm:

“Không tin thì anh dẫn theo tôi đi, đường nhất định anh sẽ buồm xuôi gió, vận may bùng

Ba thân yêu phù con, con làm được

Trạm Nguyên Miểu nhìn chằm chằm một lúc cuối cùng cũng bị ánh “chân thành” của cô thuyết phục. thỏa hiệp:

“Muốn đi cùng thì nhưng nói trước, gặp hiểm tôi sẽ không giúp, cứu, càng không chăm sóc cô.”

“Rõ! Cảm ơn anh

Nghê Thủy Thủy mừng không kìm được, biết sau này Trạm Nguyên sẽ trở thành phản diện kiểu nhưng hiện tại mà nói, chàng niên này đúng là rất sắc!

Lông mày sắc nét, mắt sáng, cả người lên khí chất chính trực. nét mặt có hơi lạnh nhạt, nói thì thẳng thừng quá mức, tâm địa thì tuyệt đối tốt!

Không chỉ đồng ý cô, còn giúp vứt lau nhà, nấu cơm... Đúng quá đáng tin cậy!

Mà Trạm Nguyên Miểu vì một tiếng "anh của cô mà tâm trạng đi chút ít. Anh theo họ trong cái tên của mình thì "Trạm" là từ anh ghét nhất.

Sau khi hai người được thỏa thuận, Nghê Thủy bắt đầu không tiếc mà đào sạch tài nguyên trong thự nhà mình: chọn vũ khí, phương tiện, chọn quần áo, thực phẩm.

Ở hạng mục quần cô và đại lão sinh bất đồng.

Nghê Thủy Thủy cho tận thế tới rồi, tiết chắc chắn sẽ thay phải mang theo đủ quần áo cả bốn mùa xuân – hạ thu – đông!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-mat-the-toi-he-cung-phan-dien&chuong=6]

Trạm Nguyên Miểu thì rằng trên đường chạy thực phẩm mới là quan nhất!

Trong phòng khách tầng Nghê Thủy Thủy ôm hai chiếc vali 32 inch quần áo, kiên quyết nói:

“Phòng bệnh hơn chữa giữ ấm là quan

Trạm Nguyên Miểu giành vali của cô:

“Giữa sống và chết, bụng mới là trên

Hai người không ai nhường ai, cuối cùng nhất mỗi người lái một ai mang gì thì tự chịu nhiệm.

Tốt lắm. Nghê Thủy đã giữ được đống áo của mình, hơn nữa tiến thêm một bước trong việc dò giới hạn của đại lão.

Trạm Nguyên Miểu cảm bản thân đúng hoặc rồi, anh chỉ ý để cô theo, chứ đâu nói sẽ quản cô mang theo gì?

Bữa tối.

Nghê Thủy Thủy ngồi diện đại lão, bắt thăm dò:

“Anh Trạm, cái đó… dị năng dịch chuyển thời, anh còn dị năng khác không?”

“Có.” Trạm Nguyên Miểu đầu liếc cô một

Nghê Thủy Thủy phối biểu cảm khát khao thức.

Trạm Nguyên Miểu gắp ăn, thản nhiên nói:

“Nhưng tôi không muốn cho cô biết.”

Nghê Thủy Thủy: “…”

Đồ keo kiệt.

Nghê Thủy Thủy vừa một miếng cơm, vừa

“Vậy khi nào chúng xuất phát? Anh tức gì về căn cứ sống sót không?”

Trạm Nguyên Miểu lắc

“Đang chờ thông báo. phố H coi như thất thủ, virus lan nhanh cũng không rõ tình hình các khác ra sao.”

Vừa dứt lời, trước vang lên tiếng móng cào vào cửa.

Tiếng cào bén nhọn cả căn nhà lập rơi vào tĩnh lặng.

Nghê Thủy Thủy theo xạ nín thở, thấy Nguyên Miểu ra hiệu “suỵt”, cũng tự tay bịt chặt miệng

Được, tuyệt đối không

Trạm Nguyên Miểu lặng cầm thanh đao đặt cạnh, ra hiệu cho Nghê Thủy lên lầu trước, còn anh đi về phía cửa để kiểm hình ảnh trên màn hình sát.

Theo kinh nghiệm sinh của anh, bọn zombie tại có thị lực rất Anh đã đóng kín cửa sổ, hết rèm, bật đèn chế độ mùi hương còn bị che nước hoa của Nghê Thủy lý ra không thể thu hút zombie được.

Nghê Thủy Thủy kiễng chạy lên lầu, lấy dao bổ dưa chưa rửa xuống, sẵn sàng một trận đại để tích lũy kinh nghiệm thực

Thế nhưng khi cô xuống lầu thì lại đại lão đang mở cửa còn đứng yên bất động ngay cửa.

Cô không dám gọi, cách đi vòng ra sau để hỗ trợ đánh từ phía sau.

Vừa mở cửa sau, liền thấy một người ông lạ mặt đứng đó. kịp nhìn rõ là người hay “rầm” một tiếng cô đóng sập lại, khóa trái rồi chạy phòng khách hét lên:

“Trạm Nguyên Miểu, đóng nhanh!!”

Lúc này Trạm Nguyên vẫn đang nhìn chằm vào con chó đang ngậm bọc tã lót, nghe tiếng Nghê Thủy, bàn tay nắm tay nắm đột nhiên siết chặt, “cạch” tiếng, đóng cửa lại.

Anh quay đầu lại

“Có chuyện gì?”

Nghê Thủy Thủy nói:

“Cửa sau có một đàn ông! Nhưng không người hay zombie. Anh gì ở cửa chính thế?”

Trạm Nguyên Miểu thản đáp:

“Nhìn thấy một con đang ngậm một đứa

“…Hả? Gì cơ, chó đứa bé?”

“Chắc là chó ta.” Nguyên Miểu cau mày,

“Đừng để ý. Có là bẫy của kẻ

“Thật sự là trẻ à?” Nghê Thủy Thủy tới màn hình giám sát cửa chính, còn chưa kịp xem lại nghe tiếng cào cửa dồn

Trạm Nguyên Miểu nắm cổ tay cô:

“Đừng ra!”

“Nếu thật sự là bé thì sao?”

“Cũng không cứu nổi.” Nguyên Miểu lạnh nhạt

“Tôi cứu cô một là đủ rồi.”

Nghê Thủy Thủy: “Hả…??”

Thấy vẻ mặt cô đổi, Trạm Nguyên Miểu này mới nhận ra lời vừa nói không ổn, liền buông tay cô ra:

“Nghĩ thử xem, cô thể làm gì? Cửa gì? Nếu cứu về cô có thể làm được gì?”

Ồ! Nghê Thủy Thủy lại, bắt đầu suy Một lúc sau cô hỏi:

“Chúng ta thật sự cứu à?”

Anh đứng ngẩn người cửa chẳng phải muốn cứu đứa bé sao?

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

4 Thảo luận