Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 15 / 141  ·  10.6%
Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Mạt Thế Tôi HE Cùng Phản Diện
Chương 15: Đưa dê vào miệng cọp
16/11/2025 21:59· 2,221 từ

Trạm Nguyên Miểu chỉ đơn cắt đuôi đám zombie, không xử lý chúng, vì họ không thể ở ngoài lâu.

May mắn là nơi Nghê Thủy đang trốn lại tòa nhà Vạn Phúc, chỉ đó khoảng hai ba chục

Không xa, nhưng cũng không đi.

Vì con đường bị chặn đủ loại vật cản, đến mức khó đi, lại vết máu tươi trên người Thủy Thủy giống như câu, liên tục thu hút zombie vây quanh họ.

Chỉ dựa vào một mình Đình Chu mở đường, hoàn toàn không thể di nhanh được.

Trạm Nguyên Miểu đành phải chân hỗ trợ, nhưng vậy rất dễ khiến anh zombie cào trúng.

Anh ôm Nghê Thủy Thủy, chuyển khó khăn, chỉ thể thúc giục Tạ Đình "Nhanh lên! Đây chỉ là bình thường, nếu thu zombie biến dị, thì tất chúng ta đều không có cơ sống đâu." Anh ta dị năng lại bớt để ăn à?

Tạ Đình Chu im lặng tốc dọn dẹp, nói: cần cậu nói tôi cũng Dị năng của lão tử phải vô hạn!

Vì khát vọng sinh tồn, Đình Chu và Trạm Miểu phối hợp ăn ý, cùng cũng đến được tầng tòa nhà Vạn Phúc.

"Sắp an toàn rồi." Trạm Miểu nhìn về phía tòa nhà không xa, nói Nghê Thủy Thủy, không muốn cô hoàn toàn mất ý thức.

Hả?

Nghê Thủy Thủy mơ màng mắt, ánh sáng chói chiếu nghiêng vào mặt cô, cô cảm thấy khó chịu, nheo mắt lại.

Khi tầm nhìn của cô hẹp lại, cô mơ nhìn thấy một bóng đen trên trời rơi xuống.

Đừng!!

Vào khoảnh khắc ngàn cân sợi tóc, cảm giác lẽo đột ngột từ trên khiến Nghê Thủy Thủy vội giơ tay kéo chặt áo Trạm Nguyên Miểu.

Cơ hồ trong nháy mắt Nguyên Miểu dừng chân một khối thân thể từ trời rơi xuống, ầm một đáp xuống trước chân Máu bắn tung tóe trên quần của anh... Trạm Nguyên Miểu chí còn nghe thấy xương gãy.

Anh thiếu chút nữa, chút thôi gần như đã người đè chết?

Trạm Nguyên Miểu đứng trong máu lùi lại hai nhìn thi thể máu đỏ ròng ròng, thịt trắng lộn ngoài, hai xương cánh nhô ra khỏi vai, lại về sau hai bước nữa.

Gần một nửa đầu bị vỡ, phần não lẫn máu cho thấy người kia tử vong.

Cái này...

Tạ Đình Chu ngơ ngác nạn nhân tự tử xuống đất, trông không còn dạng được nữa.

Những tiếng kêu tuyệt vọng xuống từ trên cao.

Trên lầu có người sống

Trạm Nguyên Miểu không thèm vết máu bẩn trên Anh giơ chân đá Tạ Chu một cái rồi nói: táo lại đi! Nếu muốn chết, nhanh chóng tìm hầm đi!" Chính bản thân hiện còn không thể tự mình, vậy mà còn tới việc cứu người khác sao?

Tạ Đình Chu lập tức táo lại. Anh ta vàng xử lý đám zombie lao tới và hét lớn mọi người ở trên "Nơi này sắp nổ tung Mau xuống trốn dưới tầng hầm!"

Trạm Nguyên Miểu đi vòng các thi thể, mặt biểu cảm, không phản ứng với lời nhắc nhở hảo của Tạ Đình Chu.

Dưới tình huống thang máy hoạt động, những người sót muốn chạy xuống từ 30 hoặc 50 quả thực nằm mơ.

Máu tươi mới mẻ ở đối với lũ zombie là tiếng kèn tập hợp dội nhất, nơi này sẽ bị lũ zombie bao

Họ chỉ có thể lựa

Chết ở trên lầu hoặc ở dưới lầu.

Chết trong vụ nổ hoặc trong miệng zombie.

Bàn tay đang tóm chặt cổ áo Trạm Nguyên của Nghê Thủy Thủy chưa dù cho cảnh người kia xuống trước mắt đã Trạm Nguyên Miểu che khuất, mùi máu tanh nồng nặc trong khí vẫn luôn quẩn nơi chóp mũi tan.

Cô cố chịu đau nói: thả tôi xuống đi, tự mình đi được".

Tạ Đình Chu không đáng cậy.

Việc ôm cô mà không vũ khí trên tay với Trạm Nguyên Miểu là nguy hiểm.

"Cô có thể?" Trạm Nguyên vừa hỏi vừa đá con zombie đang lao về mình.

"Ừm...!" Giọng điệu của Nghê Thủy chuyển từ do sang kiên quyết.

Cô phải có khả năng được điều đó, cô thể vì một mình mà cả đội xuống được.

Cô rời khỏi vòng tay Trạm Nguyên Miểu đứng ổn định cơ thể. Trước Trạm Nguyên Miểu kịp rút về, Nghê Thủy Thủy ngồi xổm xuống nôn ọe.

Không... Tôi không thể... Tôi thấy như mình sắp

Trạm Nguyên Miểu khom lưng cùng cô, anh nâng lên còn chưa chạm vào Nghê Thủy Thủy, đã nhìn đám zombie lao ra trong bóng tối. Anh đứng rút ​​đường đao từ sau lưng chém về phía bọn nói: "Đừng cố chấp giao nhóc con này cho Tạ Chu, lên đây tôi cõng cô!"

Có một trung tâm mua lớn ở tầng một tòa nhà.

Hệ thống đèn điện rõ đã bị tê liệt, trong tối đen và tiếng rú của zombie vang vọng nơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-mat-the-toi-he-cung-phan-dien&chuong=15]

Nghê Thủy Thủy lau đi giọt nước mắt sinh đang trào ra vì nôn nắm lấy ngón tay của Nguyên Miểu nói: "Không cõng đâu, có xe đẩy ở đằng kia kìa!"

Trạm Nguyên Miểu: "..." Cô dám nghĩ như vậy.

Tạ Đình Chu từ phía đi tới, nhìn thấy Thủy Thủy đang ngồi xổm mặt đất nôn mửa. Anh không để ý đến nôn mửa bẩn thỉu, tiếp đưa tay ra nắm lấy tay cô, muốn cô dong dài mà nhanh chạy đi.

Nhưng mà, Nghê Thủy Thủy cả đứng dậy cũng nổi, làm sao có thể được?

Cô thực sự cảm giác Đình Chu đang cố làm khó người khác.

Nếu cô có thể chạy, còn ngồi xổm chờ làm gì?

Trạm Nguyên Miểu, anh mau lại đi...

Trạm Nguyên Miểu, người đang xe hàng chạy lại, thấy Tạ Đình Chu nhất kéo Nghê Thủy Thủy. Anh giận đi qua đá ta một cái: "Nếu cậu muốn cứu người thì đừng có trở. Cậu bị mù Kéo, kéo, kéo cái chết tiệt!" Phiền muốn chết!

Anh bế Nghê Thủy Thủy vào trong xe đẩy giật lấy thanh đường đao tay Tạ Đình Chu rồi xe đẩy hàng bỏ thậm chí không thèm nhìn ta một cái.

Tạ Đình Chu: “???” Trong người, rốt cuộc ai là người ngoài? Đã lúc rồi còn chơi xe đẩy sắm? Đường đao kia cậu ta trông có chút mắt!

Nghê Thủy Thủy dùng chân lưng xe đẩy để thẳng dậy, dùng địu cố lại đứa bé, tay cầm chảo rán mà Trạm Miểu đã lấy cho cô, gắng đọc rõ các biển báo trung tâm thương mại nói, "Đúng rồi, cứ dọc theo nơi có xe đẩy Nói chung, tầng hầm bán hàng tổng hợp sẽ có xe đẩy hoặc giỏ hàng được chuẩn lối vào để tiện cho khách hàng. Nhìn xuống của anh đi, vì tôi không lối dẫn xuống tầng hầm thang cuốn hay lối di động."

Trạm Nguyên Miểu nói: "Sao biết tầng hầm ở bán hàng tạp hóa? Có là khu ẩm thực?" Tầng thứ hai của tòa thương mại ở thành phố không phải là khu ẩm thực

Nghê Thủy Thủy nói: "Hầu tất cả các trung mua sắm lớn đều có đồ mặt bằng của trung mua sắm và phân tầng tương ứng được đánh ở lối vào và lối ra ở thang cuốn và máy. Anh không biết Sơ đồ tầng nằm cạnh chỗ vừa nôn."

Trạm Nguyên Miểu: "..." Vậy cô rất giỏi trong chọn chỗ nôn đấy.

Chúng ta đều biết những hiển nhiên này, nhưng phải lúc nào chúng ta chú ý đến chúng, đặc là khi chúng ta chạy trốn để bảo toàn sống.

Anh nghĩ rằng Nghê Thủy sống trong nhung lụa cưng chiều chỉ biết mua và mua sắm, nhưng không cô lại có thể dụng đến vậy vào thời quan trọng.

Ừm...

Thị lực tốt đấy.

Trí nhớ có vẻ cũng

Bị đụng đầu, sau một một đêm mà vẫn thể nhớ được tấm bản thành phố đơn giản đã thấy trước khi vào phố.

Ngoại trừ thể lực không thì mọi thứ còn đều ổn!

Trạm Nguyên Miểu tiến về trước theo hướng cô đồng thời đánh ngã những chặn đường. Sợ rằng nếu ngừng nói thì ý của cô sẽ tan rã, tiếp tục trò chuyện với cô: chắc cô thường xuyên trung tâm thương mại

"Hả?" Nghê Thủy Thủy chú quan sát tình hình quanh nói, "Không, tôi rất khi đến trung tâm thương Ngoại trừ lúc phải thị sát, còn lại tôi không vào. Lịch trình hàng ngày tôi quá bận rộn, không có thời gian để đi mua sắm trong trung thương mại đâu. Tôi biết tất những điều này từ báo cáo quản lý bộ phận khi tôi đầu tư vào đất mới và quy hoạch thành trung tâm thương mại. Ông ta kiếm thêm tiền từ tôi."

Trạm Nguyên Miêu: "?" Cô bắt đầu rồi phải

Sau khi Nghê Thủy Thủy xong, cô nhìn thấy báo trên thang máy hai lớn tiếng nhắc nhở: "Trái, Bên trái là lối tự động!" Anh đừng tôi lên thang cuốn!

Lối đi tự động không bậc thang, giống như chuyền, giúp khách hàng lớn hoặc những người đẩy xe hàng lên xuống thuận hơn. Mà thang cuốn bậc thang và nếu đặt xe hàng lên đó, nó trực tiếp lật ngược

Trạm Nguyên Miểu kịp thời sang lối đi bên

Trung tâm mua sắm đã điện trong một thời dài. Chiếc xe đẩy hàng Nghê Thủy Thủy vừa chạy vỉa hè đã lao như xe đạp gặp dốc, Nguyên Miểu dù có muốn cũng thể dừng lại.

Nghê Thủy Thủy che mặt.

Thật xin lỗi vì tôi nặng!

"Phía trước có zombie!" Cô hiện những zombie đang về phía họ qua những tay xòe ra của mình.

Ôi trời ơi!

Cô cầm chiếc chảo rán tay để tự vệ. quá nhiều zombie ở bên

Quả thực đúng là đưa vào miệng cọp mà!

Trạm Nguyên Miểu nhảy lên can thang máy, lưỡi hướng ra ngoài một đường xuống. Trong khi đuổi theo đẩy hàng, anh đã hoạch được hai cái đầu

Nhưng không chờ anh kịp lại bắt lấy cô, xe đẩy hàng chở Nghê Thủy đã lao thẳng vào zombie bên dưới.

"Nghê Thủy Thủy!" Đáng chết!

Nghê Thủy Thủy nhìn đám đang "gào khóc đòi ở rất gần, lượng adrenaline cơ thể cô tăng vọt...

Không sao đâu, không sao

Cô cắn chặt răng, ngay chiếc xe đẩy sắp khỏi lối đi bộ, cô hết sức đá mạnh vào bên xe đẩy, đồng dồn trọng lượng cơ thể bên kia, lật đổ chiếc xe thành công.   Cô giữ đứa bé bằng một tay còn lại thì nắm lấy xe đẩy hàng bị lật úp nhốt mình bên trong.

Cô đã cố gắng hết hiện tại chỉ cố xem ý trời.

"Trạm Nguyên Miểu, cứu tôi!"

Trạm Nguyên Miểu tâm lạnh nửa, lại nghe thấy nói của cô, lập tức thấy tràn đầy sức mạnh.

"Tôi lập tức đến đây! hãy cố lên!" Đừng bị zombie cắn!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

4 Thảo luận