Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 37 / 141  ·  26.2%
Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Mạt Thế Tôi HE Cùng Phản Diện
Chương 37: Thủy triều Zombie
16/11/2025 22:13· 2,071 từ

Không phải màu xanh bình đâu, mà là màu xanh.

Nghê Thủy Thủy ngồi xổm mặt Hawaii, dùng ngón chạm vào chất lỏng xanh trên người hắn, rồi đưa lên ngửi thử.

Cô biết, chỉ khi lượng trong hồng cầu xuống đến mức nhất định, thì mới có thể chuyển thành màu đen, kiểu máu đặc thiếu oxy lâu ngày. bình thường da người cũng sẽ màu theo, chứ không trắng nhợt nhạt như Hawaii thế

Nếu là do dị năng thành… Trạm Nguyên Miểu dị năng, nhưng máu vẫn là màu đỏ. Hay là đây là loại máu biệt của dị năng không gian?

Hàng loạt suy đoán lóe trong đầu Nghê Thủy nhưng chỉ trong tích tắc, rút tay lại và nói: “Trạm mình mang anh ta đi. Anh ta bị nặng, với sinh lực của anh chắc chỉ cần đầu còn thì chắc sẽ sớm tỉnh

Trạm Nguyên Miểu gật đầu, xổm lật người hắn chuẩn bị cõng lên.

Nhưng khi nghiêng người, anh hiện một vết thương bụng và miệng vết thương sâu, như bị ai đó xẻ nửa nội tạng ra, từ đó chảy ra lổ.

Có thể vì đau đớn, vì cảnh giác, thân Hawaii run lên bần bật, sống mạnh mẽ khiến hắn từ thái hôn mê bắt tỉnh lại.

Hắn không còn hung hăng sáng nay khi tấn người bên cạnh, có thể thể lực suy yếu tạm thời không thể gây ra đánh nào.

Hawaii nhìn Nghê Thủy Thủy môi, Nghê Thủy Thủy tai sát lại hỏi: “Anh gì thế?”

“...Đi... mau đi...”

Nghê Thủy Thủy trong lòng mình, liếc sang Trạm Miểu, nghĩ bụng: Có thứ mạnh đến mức khiến Hawaii phải trốn ư?

Hai người nhanh chóng quyết rút lui ngay!

Nghê Thủy Thủy cõng Hawaii, kịp leo lên lưng Nguyên Miểu thì bỗng nhiên báo nguy hiểm vang lên khiến hoảng hốt, ngã lăn một bên.

Cô đè lên người Hawaii, đến mức hắn kêu một tiếng.

“Á! Xin lỗi, xin lỗi!”

Nghê Thủy Thủy nói rồi đầu lại, nhìn thấy nhánh dây đằng to bằng tay từ “cánh cổng đen” chui đánh thẳng vào chỗ rồi Hawaii nằm, nhưng đấm đã bị không gian cửa đạo cắt ngang.

“Lại là thứ gì vậy?” có một tháng sau thế mà bọn chúng tiến nhanh như vậy rồi! Nghê Thủy hét lên. “Hawaii, tỉnh Mau đóng lại cái gian dị năng của anh! Anh quái vật từ đâu về

Hawaii đột nhiên nắm chặt áo Nghê Thủy Thủy, gắng nói trong đau đớn: không phải quái vật.”

Trạm Nguyên Miểu kéo Nghê Thủy, quay người định lên lưng thì phía sau lên tiếng gạch đá rơi đổ. lúc đó, hai bên nhảy ra vô số nhanh nhẹn, giống như đội tuyển đấu chạy ào về phía

“Má!” Tôi đã đoán bọn đang ẩn trong nhà mà!

Trạm Nguyên Miểu nhanh chóng Nghê Thủy Thủy chạy bay.

Nghê Thủy Thủy ôm chặt trước ngực, một tay chắc vai Trạm Nguyên Miểu, chấp gió rít bên tai, lớn hỏi: “Anh có chắc đuôi được không?”

“Không chắc!” Trạm Nguyên Miểu về phía trước, tay thẳng zombie, thấy chúng té rồi lại bò dậy truy đuổi

Nghê Thủy Thủy quát lớn: ta không thể quay Tiểu Hoàng rồi, đi về ngoài thành phố! Đại Hoàng thấy hình thế này sẽ Tiểu Hoàng rời thành

Trạm Nguyên Miểu gật đầu.

Nghê Thủy Thủy nghiêng đầu thấy mắt Hawaii nhắm trên vai cô, nhẹ lay hắn nói: “Này! Hawaii, anh không ngủ đâu! Dùng chút còn lại ôm tôi vào! Không là anh sẽ ngã

Hawaii khò khè đáp: “Tôi ngủ... là bị... độc.” khiến toàn thân tôi tê

Nghê Thủy Thủy ngơ ngác:

“Anh nói cái gì? Độc Anh đi nơi nào tại sao nhánh dây ghê tởm kia lại có thể qua không gian tấn anh thế?”

Hawaii cố gắng nói: “Thành bên kia... có... một

Gió mạnh thổi lời hắn thành mảnh nhỏ, Nghê Thủy chẳng nghe rõ, vội “Được rồi, không nói nữa, mau cách chữa thân thể, chống lại lũ zombie dị này đi. Tôi và Trạm không chống nổi, anh là lượng tấn công chủ lực chúng ta đó!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-mat-the-toi-he-cung-phan-dien&chuong=37]

Hawaii cảm nhận được hơi từ Nghê Thủy Thủy, thấy ánh mắt không buông của Trạm Nguyên Miểu. Hắn tránh ra, mặc kệ cảnh của Nghê Thủy Thủy, vào động mạch trên tay mình, lấy máu.

Nghê Thủy Thủy nghe thấy “rầm” liền quay lại, hành động của hắn liền dữ hét lớn: “Anh điên rồi Chảy nhiều máu vậy còn cắn chính tay

Trạm Nguyên Miểu không quay nói: “Không muốn sống thì nói, tôi giờ có ném cậu xuống ngay.”

“Cậu ném tôi xuống đi, nó đang tiến tới rồi.”

Hawaii hấp thu năng lượng chính máu mình, sau mở một cánh cửa gian, nuốt chửng đám zombie đang đuổi, xong việc đẩy Thủy Thủy ra, gần cam chịu cái chết của mình.

“Này!” Nghê Thủy Thủy nhanh giữ lấy cánh tay kéo lại hết sức nói: đừng làm loạn nữa! Rõ ràng anh đã cố lắm Tôi mới giúp anh thân thể, giúp đỡ anh, không để anh kéo bản thân mồ đâu!”

Mặc dù không gian phía bọn truy binh chưa hết, nhưng cũng đã bớt nguy cơ bị lửa thiêu xém lông mày lúc

Trạm Nguyên Miểu giúp Nghê Thủy kéo Hawaii một khi đang lẩn trốn ra thành phố, nhìn thấy phía trước một chiếc ô tô đường. Anh thở dài, thời đổi hướng chạy trốn.

Nghê Thủy Thủy nhìn sắc bảng số xe, thầm Chuyện quái gì thế này? đi hướng thành phố K nhiều vậy, sao mấy lần đụng phải nhau thế? tại sao mỗi lần đều phải đi trước? Hay đây cái số định sẵn của ác và pháo hôi

Trạm Nguyên Miểu dẫn dụ Zombie qua một con nhỏ, dừng lại rồi nhảy một cây to cao khoảng 10 ven đường nghỉ ngơi, “Chạy đến đây tạm đã, không chạy được nữa rồi.”

Nghê Thủy Thủy thở dài: cũng thấy Hawaii mệt Anh biết xe vừa rồi của ai không?”

“Ai vậy?”

“Tạ Đình Chu và nhóm anh ta.”

Trạm Nguyên Miểu nhìn lũ đang bò lên thân “định mệnh” một tiếng, số chửi thề hôm nay của anh bằng tổng số lần cả tháng cộng lại

Anh nhảy sang cây khác nói tiếp: “Nếu em sớm hơn, tôi đã không đổi hướng chạy, cảm giác khiến cùng đối mặt với zombie sẽ tốt hơn

Nghê Thủy Thủy nhăn mũi, tại nói dễ nghe chứ, nhưng lúc quan trọng không phải là phải tránh liên người khác, nên mới đổi đường sao.

Do họ trèo lên cao, Thủy Thủy cùng Trạm Miểu nhìn xuyên qua lá trong rừng, thấy chiếc Lexus dừng giữa đường.

Trạm Nguyên Miểu nhảy sang khác, nói: “Nhìn nhiều như vậy, chắc Tạ Đình sẽ đổi đường đi rồi.”

Nghê Thủy Thủy gật đầu: bình thường gặp nhiều biến dị như vậy chắc sẽ tránh đi.

Nhưng rõ ràng, Tạ Đình không phải người bình

Họ vẫn cố tránh zombie tiếp tục tiến vào phố.

Nghê Thủy Thủy thầm nghĩ: thật không sợ chết Không hổ là vai chính.

Trạm Nguyên Miểu đổi sang khác, dẫn dắt lũ chạy lên núi.

Trạm Nguyên Miểu lười để đến Tạ Đình Chu chết ra sao, việc có anh đều đã làm rồi, nhưng Đại Hoàng và Tiểu Thôi được rồi, trước nên xử lý được phiền toái mắt này đã rồi tính

“Thứ gì lạnh vậy?” Anh nhảy lên chợt cảm thấy cổ lành lạnh, nhưng dư tay để sờ kiểm tra.

Nghê Thủy Thủy thay anh đi chất lỏng màu cổ anh nói: “Là của Hawaii, lại chảy nữa rồi, ta khả năng sắp hết máu luôn rồi. ràng bị em vặn gãy cổ không chết được, mà tại lại lại không cầm được chứ nhỉ?” Đây là biến thành xác khô sao?

Trạm Nguyên Miểu tiếp tục về phía đỉnh núi, tới lũ zombie không ngừng cây, cũng không ngừng ngã xuống, đoán nói: “Có khả là vì bị trúng hắn vừa rồi không phải đã là trúng độc sao? Đáng sao lũ zombie này chỉ theo chúng ta mà đuổi theo Tạ Đình Chu

Lexus trên đường thành phố qua bọn họ.

Lần nào cũng vậy!

Chẳng lẽ là do màu

Cùng lúc đó anh và Thủy Thủy đều giống mặc quần áo dính đầy máu lại màu lam… Có gì đặc biệt khiến lũ điên cuồng như vậy?

Nghê Thủy Thủy cùng chung địch nói: “Mỗi lần chuyện xui xẻo đều là ta. Em cảm giác như mình tục đi trước dò cho Tạ Đình Chu lại chạy trốn không ngừng. Mệt Hôm qua còn tưởng có bên cạnh thì sẽ an ai ngờ hắn cũng là tiểu đệ thôi!”

Dù không sợ cô và Nguyên Miểu cũng chỉ “tiểu đệ”, cô cũng muốn một câu: Hawaii là tiểu đệ! đệ xấu xí!

Trạm Nguyên Miểu nghe vậy nhẹ.

Không để ý, khắp trên đầy zombie biến dị, không rời bỏ, còn ở sau chỗ máu Hawaii nhỏ giọt, zombie tiếp tục điên gặm cắn.

Nghê Thủy Thủy lạnh người, chắn lũ zombie thực nhắm vào Hawaii. Cô nghĩ bỏ rơi Hawaii thì không biết sẽ biến thành bộ gì.

Cô lại kiểm tra máu cảm giác màu sắc đúng, nhưng mùi vị thì khác máu người bình thường là Tuy nhiên, nhớ đến Hawaii uống máu mình lại mở không gian cửa thông cô không khỏi nghi ngờ dụng thật sự của máu

Đám người lái xe tiến thành phố, toàn lực động quân đội, liên tục vào đám zombie trên núi, tạo giác rất áp đảo.

Chúc Duy ngồi lái xe qua cửa sổ, hỏi: đang truy đuổi cái vậy? Chạy tới gần thì trong mấy người sống như thấy gì?”

Ngồi ở ghế sau, Tần Băng nhìn thấy sự hoạt của đám zombie, lòng nặng trĩu.

Chúng ngày càng giống zombie trước, dù mới chỉ một tháng sau tận thế, có phải tiến hóa quá nhanh?

Cô ta ngẩng đầu nhìn núi, vừa kịp thấy người chậm rãi nhảy lên ngọn cây, Tạ Đình Chu hô “Dừng xe!!”

Tần Như Băng trong lòng lình lo lắng, có cảm không lành...

Trên ngọn núi, người đó ai khác chính là Nguyên Miểu và Nghê Thủy

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

4 Thảo luận