Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 13 / 141  ·  9.2%
Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Mạt Thế Tôi HE Cùng Phản Diện
Chương 13: Lấy thân làm mồi nhử
16/11/2025 21:58· 2,095 từ

Trạm Nguyên Miểu đã dụng dị năng đến giới thoát khỏi đám zombie nhóm của Tạ Đình là người đầu tiên đưa Nghê Thủy vào tòa nhà Vạn

Đây là một tòa cao 66 tầng, tích hợp khu giải trí và phòng, là một biểu của thành phố.

Lý do họ chọn đây là vì tòa nhà có một tầng hầm, như khu dầu mỏ Tây xảy ra vụ nổ lớn, dưới tầng hầm có thể họ tránh được một họa.

Trùng hợp Tạ Đình cũng nghĩ như vậy.

Đó là lý do càng phải tìm bằng được Thủy Thủy, vì anh biết Trạm Nguyên Miểu nhận thức được mức độ nguy của khu dầu mỏ phía hay không!

Đó là khu dầu lớn nhất tỉnh, chứa không bao nhiêu tấn dầu. khi xảy ra nổ chỉ trong chớp mắt có thể phá hủy cả thành phố! đường duy nhất dẫn thành phố kế tiếp đã zombie đột biến chặn lại, dựa vào ba, bốn họ thì không thể được. Họ chỉ còn cách vào hầm để ẩn nấp.

Thế nhưng, trên đường các con hẻm nối tiếp phương tiện giao thông ùn tắc đủ kiểu. lúc anh phải giảm tốc để mồi nhử, Nghê Thủy Thủy hoàn toàn biến mất tầm mắt anh.

Cô ấy chạy đi rồi?

Tạ Đình Chu hoàn không có chút manh mối đứng cô độc giữa trường Nhân Dân, thở

Anh quay nhìn xung cố gắng gào lớn hai gọi Nghê Thủy Thủy.

Cảm xúc dâng trào ngực anh phập phồng dữ

Thế nhưng, đáp lại chỉ là tiếng gào thét đám zombie gần đó tiếng nổ của khu mỏ vọng từ xa.

Con mẹ nó!

Tạ Đình Chu quay nhìn thấy đám zombie chật các khe hở trên phố, chúng không hề ý định buông tha cho anh, phải tiếp tục chạy về trước để dẫn chúng xa hơn.

Nếu anh không thể khỏi chúng và chạy vào nhà Vạn Phúc, bọn có thể lần lượt lên tầng thượng, hoặc tràn đầy các tầng bên trong tòa

Bên này Tạ Đình đang gặp khó khăn, thì phía bên kia Trạm Miểu vừa bước vào tòa nhà, cũng không khá hơn nào.

Anh tưởng rằng tiếng từ khu dầu mỏ phía đã dẫn dụ phần zombie trong thành phố mất, không ngờ trong tòa nhà vẫn còn rất nhiều zombie náu.

Anh vừa mới bước thì đám zombie trong tòa đã đuổi kịp và anh phải ra ngoài. mà trong tòa nhà chỉ toàn bình thường, chúng chạy không như bọn anh, nếu thì giờ này có lẽ đã không còn.

“Cố thêm chút nữa!” Nguyên Miểu nắm chặt tay Thủy Thủy, gấp gáp “Phải nghĩ cách dẫn đám zombie trong tòa nhà ra nếu không chúng ta không vào được tầng hầm. xem cách hơn nửa thành mà vẫn cảm nhận được nhiệt, vụ nổ dầu mỏ chắc chắn còn xa nữa.”

Ngay khi lời anh dứt, tiếng nổ ầm ầm khu dầu mỏ phía vang lên.

Vô số khối dầu cháy theo sóng xung kích ra khắp thành phố, như ngọn đuốc truyền thiêu rụi từng tòa nhà.

Ánh lửa bùng lên dội, kèm theo khói độc người, lan ra khắp gian trên thành phố.

Không xong rồi...

Trạm Nguyên Miểu quay nhìn Nghê Thủy Thủy, còn kịp nói gì, thì đã bị vết máu mặt cô làm cho khựng người.

“Cô sao vậy?!”

Hả?

Nghê Thủy Thủy thở hển, mỗi nhịp thở đều nên căng thẳng và gáp.

Chiếc vải cô dùng chặn máu mũi đã rơi trên đường chạy, và đây, máu mũi đỏ vấy đầy trên mặt cô.

Cô chạm vào mũi, không thèm nhìn những vết trên ngón tay, trực kéo cao cổ áo lau đi, cố gắng nuốt nước khó khăn nói: “Tôi không Lửa càng lúc càng nghe nói vụ nổ ở dầu mỏ có thể phá cả thành phố, ngoài nhà Vạn Phúc ra, nơi nào có tầng hầm không?”

Trạm Nguyên Miểu nhíu không tài nào nhớ ra bị thương như thế

Trong lúc nguy cấp, quay lại, cảnh giác nhìn quanh và nói: “Còn nơi khác tôi không nhưng tôi biết tòa nhà Vạn có tầng hầm, vì nó một công trình biểu của thành phố này. Cô... tại đừng chết, ít nhất cố gắng sống sót khi rời khỏi đây!”

“Ha, tôi... chút này lực vẫn còn mà,” Nghê Thủy khẽ cười yếu “Nhưng thực sự... tôi thể chạy được nữa, xin lỗi.” buông tay khỏi Trạm Nguyên khom người, dùng tay lên đầu gối, rồi tiếp nói: “Anh đi đi, mang bé cưng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-mat-the-toi-he-cung-phan-dien&chuong=13]

Cô đã nghĩ rằng có thể dần dần rèn cơ thể, thích nghi thế giới hậu tận này.

Nhưng bây giờ, ra, suy nghĩ ấy quá thơ.

Không có đủ sức và khả năng, cô không sống lâu hơn.

Cô không biết liệu khi chết ở đây có quay lại thế giới đầu của mình hay dù thế giới đó cũng không sống nổi, nhưng có lẽ, vẫn có thể gặp cha mình ở một thế khác.

Cô vẫn rất nhớ

Trạm Nguyên Miểu bị nói của Nghê Thủy Thủy tổn thương, nắm chặt cánh tay cô, hỏi: muốn tôi bỏ cô lại sao?”

“Đúng vậy, tôi không nữa, anh cứ đi đi.” Thủy Thủy liếc nhìn chỉ đường bên trái, tưởng lại bản đồ và tỷ kích thước mà cô đã lại trước đó, nói Trạm Nguyên Miểu: “Cửa ra thành phố tiếp theo không qua được nữa, anh thể quay lại đường cũ, ra khỏi thành phố nơi chúng ta vào.”

“Với tốc độ dị của anh, cố gắng một vẫn có thể cứu

“Đi thẳng dọc theo lộ ven sông 1 km, rẽ phải, tiếp tục trên đường Kinh Tinh 2,5 km, đến đó anh sẽ lại con đường vào thành Nếu không được, thì...” Thủy Thủy ngẩng đầu nhìn Vạn Phúc Quốc Tế, nói: cứ đi theo hướng lại với phía sau tòa nhà.”

Đi cái rắm!

Trạm Nguyên Miểu chịu những lời vô nghĩa của vì anh cũng quá cần một chút thời để điều chỉnh và suy nghĩ.

Anh nắm chặt cổ Nghê Thủy Thủy, tuyên bố thừng: “Đừng hy vọng dị năng của tôi cả đoạn đường chạy vừa rồi, đã dùng hết tất cả năng rồi. Nếu chết, thì chúng ta cùng đi.”

Nghê Thủy Thủy nhìn anh dưới ánh nắng chói không hỏi tại sao, đưa tay nắm lấy tay anh để đứng dậy bằng mượn lực: “Thôi được rồi, cùng nhau thì dễ, ta vẫn nên thử thách làm thế nào để sống đi.”

Cô cố gắng điều hơi thở, quan sát các rẽ phía trước sau, “Anh dẫn tôi chạy không thể dụ được đám xác đâu, tôi cũng không chạy nữa. Đường ở đây nghẽn, chúng ta không thể dụng phương tiện giao thông. những vụ nổ liên khu dầu mỏ Tây, việc dùng tiếng ồn để chúng đi cũng không hiệu quả, nên chúng ta chỉ có thể chính mình làm mồi nhử.”

Trạm zombie vừa lao nói: “Tôi đi dụ chúng, tìm chỗ ẩn nấp. khi bọn chúng rời tòa nhà, cố gắng tìm cách tầng hầm.”

Nghê Thủy Thủy gật hiểu rõ năng lực của thân, không còn lựa nào khác.

Rõ ràng là anh thể không quan tâm đến

Đi qua giúp đỡ xông vào cứu người trong hoạn có ý nghĩa toàn khác nhau.

Một là vì lòng mà ra tay, một là quyết tâm phải cứu dù có chết.

Trạm Nguyên Miểu đã ra một điểm ẩn náu thời gần tòa nhà Phúc để Nghê Thủy trú ẩn.

Anh lấy chiếc áo đầy máu của cô, khoác người và dùng nó dụ đám xác sống tòa nhà.

Máu tươi có sức dẫn chết người đối với xác sống.

Rất nhanh, chúng không đến ánh nắng mặt trời gắt, chen chúc nhau trong tòa nhà lao

Trạm Nguyên Miểu siết con dao đầy vết máu tay, quay đầu nhìn qua Nghê Thủy Thủy nằm trên cửa sổ, rồi tiến giải quyết đám xác sống.

Một nhát dao chém đầu, từng bước tiến vào tòa nhà.

Anh không thể chỉ dao rồi bỏ đi ngay, phải ở lại lâu có thể để mùi lan tỏa vào trong tòa nhà, đó thu hút được nhiều sống hơn.

Nghê Thủy Thủy nhìn từng chút một bị đám sống bao vây.

Càng lúc càng nhiều sống từ cửa tòa nhà các cửa sổ lao

“Trạm Nguyên Miểu, đủ Nghê Thủy Thủy hét lên cửa sổ, cảnh báo đừng đứng lại nữa.

Nếu anh không rời thực sự sẽ bị đám sống ăn thịt!

Trạm Nguyên Miểu tức muốn hộc máu quay lại “Cô đừng nói chuyện!”

Ngốc muốn chết, la như vậy có phải muốn hút lũ xác sống không?

Trạm Nguyên Miểu liếc lũ xác sống đang tiến từ hai bên phía bắt đầu lùi dần phía sau.

Suy xét đến sự hoạt của những xác sống anh không thể lùi nhanh.

Lùi quá nhanh sẽ dàng thoát khỏi chiến đấu, nếu như vậy, tất những gì anh làm trở thành vô nghĩa.

Lúc đó, anh cùng Thủy Thủy, cùng đứa trẻ tay cô, tất cả sẽ xong đời.

Trạm Nguyên Miểu đang đấu dưới tầng, còn Nghê Thủy trên tầng trên lo lắng thấp thỏm.

Anh thật sự không phải làm đến mức này.

Cô chỉ có ý để anh mang theo mình, có ý tưởng nhờ giúp đỡ trong lúc cấp, nhưng cô tuyệt đối không sẽ để anh mạo hiểm mạng để cứu cô.

Sự tốt bụng này đi quá xa.

Quả thật, cô còn hiểu rõ anh, ngoài việc tên anh, cô không gì về xuất thân hoàn cảnh của anh. Nhưng chỉ cô có thể sống sót cơn đại họa này, nhất định! Nhất định sẽ mọi thứ có thể để đáp anh!

Trên thế giới này, dị năng, chắc chắn còn những thứ khác để hành, cô tuyệt đối phải vô dụng.

Trong lúc suy nghĩ, làn gió hôi thối từ đột ngột thổi vào cô.

Nghê Thủy Thủy nhăn bất ngờ quay đầu lại, thấy trên con đường của Trạm Nguyên Miểu, đám xác sống biến dị đang cuồng đuổi theo một người ông rách rưới, chạy

Trước mặt, những con chạy chậm đã bị đám sau giẫm nát, chỉ chớp mắt trở thành đống thịt vụn.

Cái quần quại

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

4 Thảo luận