Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 25 / 141  ·  17.7%
Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Mạt Thế Tôi HE Cùng Phản Diện
Chương 25: Kết bạn với Tiểu Hoàng
16/11/2025 22:05· 1,904 từ

Tiếng chó sủa chứa giận dữ vang vọng trong tĩnh, không chỉ đánh thức bệnh nhân đang ngủ say mà phá tan lớp hắc bao phủ họ suốt nhiều giờ

Tầm khoảng 5 giờ mặt đất yên lặng, sương lững lờ kéo theo ánh mờ của bình minh, soi rõ dáng những người sống còn lại.

Sau sáu tiếng nghỉ thể lực của nhóm Tạ Chu đã hồi phục hơn Sự bất an do hoàn cảnh nghiệt khiến họ khi mắt ra thấy trời đã sáng, nấy đều như không tin nổi.

Đã bao lâu rồi chưa có một giấc ngủ mạch đến tận hừng đông? kia, đêm nào cũng phải thay canh gác, mỗi hai lại đổi lượt, chẳng ai dám sâu. Lần này, biết canh đêm là Nghê Thủy, họ dù nằm xuống vẫn thỏm, lo lắng không

Chúc Duy mang theo áy náy, nhìn Nghê Thủy và Trạm Nguyên Miểu, thấp hỏi: “Là hai người... đã thay tôi canh suốt đêm

Nghê Thủy Thủy tươi thân thiện, đáp: “Đúng vậy Chứ chẳng lẽ cậu tưởng lưng có linh hồn nào đang thầm che chở cho

Mọi người đã tỉnh cả, Trạm Nguyên Miểu cũng tiện tiếp tục ôm giữ nhỏ trước mặt bao người. Nhưng không để Nghê Thủy ôm lại đứa bé, mà tự buộc nó trước ngực

Trước khi rõ ràng phận đứa trẻ này, anh tự mình trông chừng.

Nghê Thủy Thủy nhìn đôi mắt long lanh ướt của đứa nhỏ, có chút xử đưa tay gãi gãi thái cúi người nhỏ giọng “Con ngoan chút nha, chờ mặt lên, phơi nước cho rồi cô sẽ pha bột cho con. Nếu không... ngủ một lát nữa được

Nói xong, đứa nhỏ có phản ứng gì, vẫn nguyên vẻ mặt ngây thơ tà. Nó thậm chí tưởng Nghê Thủy đang đùa giỡn mình, liền vui vẻ vươn đôi mũm mĩm về phía ý muốn được ôm.

Trạm Nguyên Miểu lập không nể tình, lạnh lùng tay nó trở lại vào

Chó thì trước kia người như tránh tà, giờ vừa thấy là đòi ôm? động vào nó." Anh xoay người, tầm nhìn của đứa với Nghê Thủy Thủy.

Anh vốn nghĩ đứa sẽ khóc, ai ngờ vừa thấy Nghê Thủy Thủy, nó lập tức quay qua nhìn anh, mắt như thể đã thuộc từ lâu, sau đó ngoan tựa đầu vào ngực bình thản mà ngủ

Khuôn mặt nhỏ mềm phúng phính thịt, đáng yêu mức khiến Trạm Nguyên Miểu nghiêm mặt cũng không nghiêm nổi.

Nghê Thủy Thủy thì xổm xuống xoa đầu chú vừa vỗ vừa trò chuyện bạn cũ: “Đại Hoàng, mày giỏi nha, một con chó đuổi theo bọn ta được cả đường dài như vậy, mũi thiệt xài được á.”

Trạm Nguyên Miểu còn kịp giải thích đây chính con chó từng ngậm đứa đến gõ cửa biệt thự thì Tinh Mẫn đã đi cũng muốn sờ tai nó một cười nói: “Oa, hóa lúc trước là cô bộ à? Tôi còn tưởng cô chó thật đấy!”

“Ừm?” Nghê Thủy Thủy đầu nhìn cậu ta một không hiểu đang nói chuyện

Còn chưa kịp để Tinh Mẫn chạm vào, Đại đã lui lại hai bước, răng, lông trên vai dựng đứng, ra tiếng gầm gừ cảnh cáo.

Trần Tinh Mẫn hoảng nơi này không có vaccine lỡ bị cắn thì chỉ nước chờ số. Cậu ta vội hai tay lên, tỏ mình không có ý định xâm

Nghê Thủy Thủy thì híp mắt. Loại đãi ngộ biệt thế này, cô thích

Tần Như Băng đứng nhìn mà không khỏi nghi cất tiếng hỏi: “Con chó là cô nuôi à?”

Nghê Thủy Thủy lắc “Không phải, tôi chưa từng chó.”

Ừm, quả nhiên.

Tần Như Băng cảm cổ họng mình nghẹn nghẹn, hỏi tiếp: "Vậy... giờ cô sợ chó nữa hả?"

Nghê Thủy Thủy vừa hộp sữa bột vào chiếc đeo chéo, vừa thản nhiên "Tôi xưa giờ có sợ chó

Tần Như Băng theo xạ nhìn về phía Tạ Chu – người từ nãy giờ vẫn không nói câu nào đã tỉnh lại.

Tạ Đình Chu vẫn chằm chằm vào Nghê Thủy không rời mắt. Vết thương bụng hắn đã được xử lý nhưng hắn vẫn chưa toàn phản ứng lại được, người gái từng sợ chó mức trốn sau lưng giờ lại đang... vuốt ve nó?

Cảm giác này với chẳng khác gì một người rắn lại chủ động quấn lên cổ rồi còn hôn nó tứ.

Ngay từ lúc Tạ Chu tỉnh dậy, Nghê Thủy đã nhận ra ánh nhìn hắn. Cô cũng không định giải gì, chỉ thản nhiên lại bằng ánh mắt thoải mái, khoát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-mat-the-toi-he-cung-phan-dien&chuong=25]

Cô muốn để Tạ Chu hiểu rõ — cô phải là “Nghê Thủy Thủy” ấn tượng của hắn. Đừng có lần gặp là diễn yêu hận tình thâm, cô thật chịu không nổi kiểu cảm đó.

Cô không ngại bị giá, nhưng Trạm Nguyên Miểu không thích điều đó.

Anh tiến lên một đứng chắn trước mặt Nghê Thủy như vô tình nhưng che chắn hoàn toàn ánh mắt Tạ Đình Chu, rồi sang hỏi cô: “Cả đêm không không mệt sao?”

Không nhắc thì thôi, nhắc Nghê Thủy Thủy liền thấy hai mắt chua xót mức muốn rớt nước.

Nhưng cô không dám mắt, vì tay còn đang

Thấy vậy, Trạm Nguyên không nói không rằng ngồi cõng Nghê Thủy Thủy lên rồi lạnh lùng quay đầu nói Tạ Đình Chu: “Xoá mọi chuyện đi.”

Tạ Đình Chu hiểu “xoá sạch” là nói về khứ giữa hai người họ, liên quan gì đến Nghê Thủy

Trạm Nguyên Miểu vừa người tính rời đi, thì tia sét lại bổ ngay chân anh. Anh nhíu mắt, khóe giật giật, thật sự muốn quay lại vả chết Tạ Chu một cái.

Tạ Đình Chu đứng lưng anh, lạnh nhạt nói: đây đến thành phố I hơn trăm cây số. Dù cậu dùng dị năng thì cũng không thể tới nơi khi trời tối. Trên lại không có chỗ tế vật tư.”

Trạm Nguyên Miểu hơi mắt: “Ý cậu là gì?”

Tạ Đình Chu chậm nói: “Ý tôi là cậu thể đi cùng bọn tôi. cũng phải tới thành phố I, tôi có đầy đủ tư, còn cậu có thực lực đấu. Trước khi tôi phục, chúng ta liên thì khả năng sống sót sẽ hơn.”

Trạm Nguyên Miểu cười Chưa kịp từ chối thì Đình Chu đã nói tiếp: năng của cậu không thể khiến địch chết lập tức, không? Nếu Thủy Thủy bị người bắt, hoặc lọt vào vây zombie, cậu có đảm bảo mình phản ứng kịp để cứu cô ấy

Nghê Thủy Thủy giơ lên cắt ngang: “Ơ... có tôi tự cứu được mà? không làm gì thì tại sao bị bắt hay rơi tay zombie chứ?”

Trạm Nguyên Miểu không gì, nhưng trong lòng đã lay.

Thức ăn và nước đúng là vấn đề lớn.

Anh không thể dùng năng liên tục suốt cả trình, cũng không thể không không uống suốt mấy ngày liền.

Dù anh chịu được, Nghê Thủy Thủy và đứa kia cũng không chịu nổi.

Tạ Đình Chu tiếp “Cậu nghĩ kỹ đi. Tôi muốn đảm bảo Thủy Thủy an toàn.”

Trạm Nguyên Miểu nghiêng nhìn người đang nằm trên mình.

Nghê Thủy Thủy thấy cũng phớt lờ lời mình thì bèn nghiêng đầu ghé tai anh thì thầm: “Đi chung thật ra chúng ta không còn cái gì cả. biết thế tối qua cùng Tần Như Băng đồ ăn rồi tính sau.”

Trạm Nguyên Miểu cong nhưng rồi lại mím chặt Sau đó lạnh nhạt đáp Đình Chu: “Được, tụi tôi có đi chung. Nhưng cậu đảm bảo đừng làm phiền đến bên tôi.”

Thái dương Tạ Đình giật lên một cái, nghiến nghiến lợi mà gật đầu ý.

Hắn vẫn đang muốn vì sao đột nhiên Nghê Thủy lại… hết sợ chó!

Tần Như Băng chia bữa sáng cho cả nhóm, đó mười lăm phút, mọi cùng xuất phát, hướng về thành I.

Nghê Thủy Thủy tự khỏi lưng Trạm Nguyên Miểu tự mình đi bộ. Không sao, dù gần như thức trắng cô lại không cảm quá mệt.

Con Đại Hoàng vẫn lẽ đi bên cạnh cô, ngoãn nghe lời, thỉnh thoảng đầu ngửi ngửi mặt đất. Thoạt chẳng khác gì một chó cưng cô nuôi từ lâu.

Trời bắt đầu ấm lên. Nghê Thủy Thủy dùng khoáng để phơi nắng cho rồi pha sữa cho em bé.

Cô dừng lại, Trạm Miểu đương nhiên cũng dừng kéo theo cả nhóm Tạ Chu cũng dừng bước.

Trần Tinh Mẫn đi nhìn cô pha sữa, kinh nói: “Không ngờ cô còn chăm em bé đấy.”

Nghê Thủy Thủy gật qua loa.

Chúc Duy cũng bước gần, tò mò hỏi: “Mà này vẫn chưa biết tên con là gì nữa?”

Câu này...

Nghê Thủy Thủy vừa lắc bình sữa, vừa quay nhìn Trạm Nguyên Miểu: “Hay mình đặt cho thằng bé một tên đi? Chứ cứ ‘vật nhỏ’, ‘tiểu gia hỏa’ hoài kỳ lắm.”

Trạm Nguyên Miểu nhìn chó vàng bên chân, lại đầu nhìn nhóc con đang ngủ trong lòng, rồi thản nhiên “Gọi là Tiểu Hoàng.”

Nghê Thủy Thủy: “…”

“Con chó tên Đại rồi thằng bé tên Tiểu Anh nghiêm túc à?”

Trạm Nguyên Miểu giải rất đàng hoàng: “Đại Hoàng màu vàng đất, còn Tiểu là vàng hoàng kim, khác nhau ràng.”

Nghê Thủy Thủy thở một tiếng, thành thật mà thì cô chẳng nghe ra biệt gì mấy.

Đại Hoàng, Tiểu Hoàng.

Tiểu Hoàng, Đại Hoàng.

Nghe xong chỉ thấy não thêm thôi.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

4 Thảo luận