Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 5 / 141  ·  3.5%
Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Mạt Thế Tôi HE Cùng Phản Diện
Chương 5: Ân cứu mạng
15/11/2025 23:12· 2,179 từ

Nghê Thủy Thủy cảm có chút khó hiểu, dao gọi người xuống ăn cơm? là... quá lố rồi. thầm suy đoán, chắc là phải có món đó tệ đến mức không ai đụng vào…

Vì lo lắng, cô chóng thay quần áo xuống lầu. Mùi cơm nóng bốc thơm lừng khiến bụng lập tức "biểu tình", ầm ĩ, chân bước hơn lúc nào không hay.

“Wow!”

Cô chạy nhanh đến bàn ăn, phát hiện bàn chỉ có một bộ chén Quay đầu nhìn người ngồi thẳng lưng trên sofa, cô hỏi:

“Anh không ăn sao?”

“Ăn rồi. Với lại, ơn gọi tên tôi.” là “anh” của cô chứ?

Trạm Nguyên Miểu một cầm điện thoại, một đang vặn điều chỉnh chiếc radio. họa bùng phát quá tín hiệu liên lạc như bị cắt đứt toàn. Anh chỉ miễn cưỡng bắt vài kênh radio, nhưng thanh lẫn sóng đều rất “rè rè” khó nghe.

Nghê Thủy Thủy “à” tiếng, đi rửa tay ngồi vào bàn ăn. Vừa ăn lẩm bẩm:

“Cơm hơi nguội rồi… thế rửa tay nhanh một chút.”

Trạm Nguyên Miểu nhướng liếc nhìn cô.

Cô ăn rất ngon động tác tao nhã, chỉ như thể là tiểu thư thân từ gia đình giá, tri thức đầy

Anh bất giác thấy mắn vì mình đã trước, tránh được cảnh mất mặt cô.

Thật là một cô kỳ lạ.

Trạm Nguyên Miểu thu ánh mắt, tiếp tục sóng đài. Anh cần biết tình ở các khu vực Thành phố H đã toàn thất thủ, không ở lại lâu được nữa.

Trong không gian sang của phòng khách, tiếng nhiễu sóng và tiếng nhai khẽ Nghê Thủy Thủy va nhau, tạo nên một yên lặng kỳ lạ.

Mười phút sau, Nghê Thủy đứng dậy, vươn một cái, vẻ thanh nhã ban phút chốc biến mất.

“Tôi ăn xong rồi! ơn anh đã chiêu Có gì cần tôi giúp không?” bước tới trước mặt Nguyên Miểu, giọng nói đầy sức sống. Vừa thấy anh cầm điện thoại, cô thức sờ vào túi

…Than ôi, vì để sót mà cô đã điện thoại đi từ lâu rồi.

Trạm Nguyên Miểu cúi nhìn cái bóng bên không ngẩng đầu, nói:

“Đồ ăn là của cô. Coi như mỗi có được thứ mình cần. Cô… làm gì tiếp theo?”

Nghê Thủy Thủy ngồi cạnh anh, đung đưa chân nhỏ, thành thật đáp:

“Tôi muốn đợi ba đón. Ba ngày trước tôi đã nói, tôi chỉ cần ngoãn ở nhà chờ ấy đến.”

Ba ngày trước…

Trạm Nguyên Miểu chẳng quan tâm đến cảm của cô, dứt khoát nói thẳng:

“Đã ba ngày mà ấy vẫn chưa đến, là đã bỏ rơi cô, hoặc xảy ra chuyện đường. Nếu còn chờ chỉ có nước… chờ

“...Không thể nào, có ông ấy chỉ bị lại đâu đó? Ba tôi sẽ bao giờ bỏ tôi đâu.” Nghê Thủy Thủy môi.

Trên đường trở về siêu thị, cô đã lần liều mạng, quá rõ ràng khả năng sống sót đến mức nào nếu dựa vào bản thân.

Cô không có dị cũng không có thể như một “sản phẩm lỗi” bị đại tận thế này thải.

Muốn mạnh lên cần gian khổ luyện, nhưng khoảng thời gian đó, người duy có thể bảo vệ chính là gia đình.

Trạm Nguyên Miểu còn nói gì đó, nhưng quay sang lại bắt gặp ánh tràn đầy hi vọng mong đợi của bên cạnh, những lời buông ra lại nghẹn lại nơi họng.

Anh không tin ba cô sẽ đến đón.

Đã ba ngày rồi.

Nếu thật sự định ông ta đã đến lâu rồi.

Một tiểu thư yếu không có dị năng, thế giới tận thế này chỉ hai con đường: hoặc tựa vào kẻ mạnh, trở thành thức ăn xác sống.

Nhìn đôi tay trắng của cô là biết, chắn không biết nấu ăn, vậy dù trong nhà trữ thức ăn cũng đủ sống bao lâu.

Thật phiền phức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-mat-the-toi-he-cung-phan-dien&chuong=5]

Nghê Thủy Thủy thấy ca trầm mặc không gì, chủ động bắt chuyện:

“Còn anh thì sao? dự định gì chưa? là anh ở lại đợi cùng nhé? Nếu ba tôi thật, tôi sẽ bảo ấy đưa cả anh

“Không cần.” Ông ta không đến đón cô

Trạm Nguyên Miểu không sẻ kế hoạch của chỉ im lặng đứng dậy đi lầu.

Trời dần ngả tối. đóa hồng sau vườn ánh chiều tà nhuộm một tầng u buồn, cánh hoa rụng, hương thơm cũng gió tanh cuốn đi

Nghê Thủy Thủy ngồi ngác trong phòng khách, trí hoàn toàn trống rỗng.

Đúng như Trạm Nguyên nói, nếu ba cô đến thì đã đến rồi, đến bây giờ vẫn bặt âm tín, chỉ là gặp chuyện chẳng

Mà giờ đây, mất sự bảo hộ từ đình, cô nhất định phải nhanh mạnh mẽ lên, đồng tranh thủ tạo quan tốt với đại ca.

Cô chợt nhớ ra chuyện: Hình như Tạ Chu (nam chính) rất thích sưu vũ khí lạnh?

Nghê Thủy Thủy lập đứng bật dậy, “thình chạy lên lầu, rồi “cốc cốc gõ cửa phòng Trạm Miểu.

Vừa thấy cửa mở, lập tức lách người qua dưới cánh tay anh, lao vào trong phòng tìm tường có căn phòng mật mà cô nhớ truyện từng nhắc đến.

“Cô…” Trạm Nguyên Miểu định rút con dao bên người, nhưng rồi thả lỏng cầm, đóng cửa lại, “Cô đang tìm

“Ở đây!” Nghê Thủy vừa nói vừa nhanh nhập mã số trong trí nhớ.

"Beep" một tiếng khẽ lên, bức tường từ xoay chuyển, lộ ra một gian nhỏ bên trong, sáng sạch sẽ.

Một phòng trưng bày khí lạnh hiện ra mắt họ.

Mọi vật dụng được xếp ngăn nắp, bày có quy tắc. Dưới ánh đèn cam, từng lưỡi dao sáng, lạnh lẽo như

Trạm Nguyên Miểu nhìn cảnh trước mắt, trong chỉ có một suy nghĩ duy

Báo cảnh sát.

“Đây không phải… là của Tạ Đình Chu Trạm Nguyên Diệu bước theo Nghê Thủy vào căn phòng bày lạnh lẽo.

Nghê Thủy Thủy vừa qua các thanh đao lớp kính vừa trả lời: “Ừ, rồi, đây là phòng anh ta. Mấy món sưu tầm này có là ba tôi tặng, có cái anh ta tự mua.”

Trạm Nguyên Miểu nhìn dài bảng giá treo tường, khoé miệng khẽ giật, thế của người giàu thật không thể hiểu nổi.

Nghê Thủy Thủy cầm một thanh đao nhạn vung vẩy vài cái thì phát nó quá nặng, đành lại rồi tiếp tục kiếm.

Trạm Nguyên Miểu thì nhẹ thanh đường đao tay, ánh mắt liếc về phía “Cô với Tạ Đình có quan hệ gì?”

“Thanh mai trúc mã, lên cùng nhau đó. chắc ba tôi định để anh trở thành trợ thủ lực sau này.” Nghê Thủy nói mà mắt quét qua từng vũ khí, nhưng mãi vẫn không có nào vừa tay.

Mấy món này với thật sự đều quá

Ánh mắt cô vô lướt tới thanh đường mà Trạm Nguyên Miểu nãy giờ mãi không rời...

Cảnh giác lập tức lên, anh vội đưa đao ra sau lưng, lạnh giọng: định làm gì?”

“Anh cũng thấy rồi tôi đang tìm một vừa tay.” Nghê Thủy Thủy vừa vừa giơ tay làm tác “khoe cơ bắp” nhiên là không có cả, "Tôi yếu lắm, mấy món quá vung không nổi.”

“Với sức cô, chắc dao găm còn khó.” Nguyên Miêu cười khẩy, lời lẽ nể nang.

Nghê Thủy Thủy không nắm tay đánh “hự” cái vào vai anh.

Anh không nhúc nhích, cả tóc cũng chẳng động tí nào…

Không khí có hơi hổ. Nhưng cô nhanh chữa thẹn bằng một câu tự vũ:

“Có lẽ lúc nguy hoặc khi tôi thật tức giận thì sức mạnh tiềm sẽ bộc phát!”

Trạm Nguyên Miểu khẽ cười, nhưng rồi vẫn đao cho cô. Sau đó quay thử vài món khác, nhắc nhở:

“Cẩn thận đấy, trên đao có máu của sống, trầy da thôi là xác

“Ừm, cảm ơn anh Nghê Thủy Thủy xoay lại, hai tay giơ thanh đao múa thử vài đường bất chợt hỏi:

“Anh thật sự cho dùng hả? Không sợ cố tình chém anh à?”

Cô vừa quay đầu thì bắt gặp ánh của Trạm Nguyên Miểu đang chăm ngắm mũi đao dưới đèn, anh bình thản

“Cô không dám.”

Một người cả đường cũng run rẩy, tay dao giết xác sống mà run bẩy như cô, chắc không có can đảm hại đến một người thể bảo vệ mình.

Tuy nhiên, cô gái đúng là đơn giản mức, chỉ vì một lần cứu mà dám đưa anh nhà, còn kể cho nghe bao nhiêu chuyện

Mối quan hệ của cùng lắm cũng chỉ bạn học chung trường. Thậm chí từng chào hỏi lấy câu.

Nghê Thủy Thủy lập phản bác:

“Không phải không dám, là không muốn.”

Tôi đã thể hiện đơn thuần và vô đến mức này rồi, anh thật không định chọn tôi bạn đồng hành à?

“Cô không dám cũng muốn.”

Trạm Nguyên Miểu liếc nhìn đôi mắt sáng của cô, đầu mũi dao Miêu thẳng lên đỉnh đầu

“Những con dao này đã được mài bén, cái một đều sắc vô cùng. Đình Chu cất nhiều như vậy trong phòng, không sợ hắn nửa nổi lòng xấu xa sao?”

Nghê Thủy Thủy lắc

“Xã hội pháp trị anh ta có tức đi đánh bao cát phát tiết được, đánh tôi thì gì đâu.”

Trạm Nguyên Miểu bật cảm thấy lời cô thật ra cũng khá có lý. anh hỏi:

“Nhưng bây giờ không là xã hội pháp nữa rồi, thế còn hắn thì

Nghê Thủy Thủy bực vô cùng, nhún vai:

“Anh không thấy sao? vẫn sống ngon lành thôi.”

Trạm Nguyên Miểu không bỏ qua, tiếp tục

“Là hắn bỏ rơi đúng không?”

Nghê Thủy Thủy: “...”

Hỏi vậy thì giá của tôi giảm sút rồi!

“Cái này thì... anh chú ý dùng từ. thể nói là anh ta bỏ tôi, chỉ có thể là tôi và đội anh ta không hợp nên tôi chọn tách ra hoạt độc lập.”

Nói xong câu đó, vội “hây da” một nhanh chóng chuyển chủ đề, cố gần quan hệ với Nguyên Miểu:

“Đúng rồi, anh định lại đây mãi sao?”

“Không.”

Trạm Nguyên Miểu vẫn nghịch những thanh đao tiếng trước kia đến chạm vào không dám, lạnh nhạt

“Thành phố H đã thủ rồi, đợi tôi được thành phố còn người sống, sẽ đi.”

Nghê Thủy Thủy lập phấn khích:

“Tôi tôi tôi! Tôi đi! Anh dẫn tôi đi! Tôi không phiền phức đâu

Trạm Nguyên Miểu: “?”

“Không phải cô nói ở lại đây chờ cô tới đón sao?”

Nghê Thủy Thủy mặt đổi sắc, đáp:

“Tôi đã là người thành rồi, người lớn phải tự lực cánh sinh, không cứ ngồi đợi người tới cứu. Nên tôi định đi theo anh, thể trả ơn cứu mạng nữa!”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

4 Thảo luận