Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 30 / 141  ·  21.3%
Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Mạt Thế Tôi HE Cùng Phản Diện
Chương 30: Sự hấp dẫn phản nhân loại
16/11/2025 22:08· 3,569 từ

Trạm Nguyên Miểu cõng Nghê Thủy chạy băng băng qua năm con phía sau là một đám đuổi sát. Đúng lúc anh gặp được Tạ Đình cùng nhóm người đến viện từ hướng Đại Hoàng. Nhưng Nguyên Miểu chẳng buồn liếc họ một cái, chỉ cúi đầu cắm chạy, mãi đến khi dị năng kiệt mới chịu dừng lại, không gắng gượng được nữa.

Cơ thể anh gần như kiệt hoàn toàn.

Khi Nghê Thủy Thủy nhảy khỏi anh, cô nhanh tay đỡ lấy Nguyên Miểu đang lảo đảo về phía mặt đất.

Cô cố gắng dìu anh đến góc tường, để anh ngồi dựa rồi lấy khăn thấm nước mồ hôi trên trán mắt vẫn cảnh giác quan xung quanh. “Anh ổn Có thấy khó chịu ở đâu Chỗ này chắc đã ra khỏi vi dị năng của hắn rồi. sao đâu, anh cứ thả lỏng một chút.”

Trạm Nguyên Miểu chỉ khẽ “ừ” tiếng, ngẩng đầu nhìn cô xác rằng cô vẫn bình an, dựa lưng vào tường nói gì thêm.

Có vài con zombie lần theo mà lảng vảng tiến lại gần. Thủy Thủy lập tức nhặt viên gạch bên đường, ra nghênh chiến.

Trạm Nguyên Miểu định đứng dậy cô, nhưng năng lượng trong cơ đã cạn sạch, đến cả sức để đứng lên không còn. Anh chỉ có ngồi đó, nửa thân rút sâu vào bóng râm, cả uể oải. Nhưng vì lo cho Thủy, anh vẫn nghiêng đầu sang cô, dõi theo từng cử động.

Dưới ánh mặt trời chói chang, Thủy Thủy ra tay gọn gàng khoát. Mỗi cú đánh vào zombie đều trúng chuẩn thân hình mảnh mai ấy chứa đựng một sức kinh người, làm người ta nhìn cũng cảm thấy an tâm.

Nhưng khi cô cúi người chuẩn kết liễu con zombie cuối cùng, con khác bất ngờ xuất sau lưng cô.

Trạm Nguyên Miểu hoảng hốt hét “Nghê Thủy Thủy!” rồi theo phản đứng phắt dậy, quên bẵng mệt đang hành hạ thể. Nhưng trớ trêu thay, zombie kia chẳng thèm ngàng gì đến Thủy Thủy, mà lập tức chuyển hướng lao về anh.

Anh khựng lại, thở phào nhẹ nhưng toàn thân cũng đồng thời bị rút sạch sức lực, chống nổi nữa mà khuỵu xuống đất.

Nghe tiếng anh hét, Thủy Thủy đầu lại, vừa lúc thấy cảnh ngã sấp xuống. Trong lòng như bốc hỏa, tức lao tới, nhanh như chớp tay chụp lấy cổ của con zombie kia, dùng một xoay người mượn lực quật nó lưng chổng lên trời. Cô giẫm lên lưng nó, cúi người, cầm nện liên tục vào đầu con vừa đánh vừa mắng:

“Bộ tao trông khó ăn lắm Gần thì không cắn, lại chạy mà cắn, không trách được chỉ là zombie thường không đột biến nổi – óc chậm như rùa kia mà!”

Trạm Nguyên Miểu: “…” Em hẳn cảm thấy may mắn vì vừa nó bỏ gần tìm xa

Sau khi xử lý đám zombie rải rác quanh đó, Nghê Thủy rửa sạch tay, cảm nhận gió, rồi kéo xác bọn chúng đến các vị khác nhau để che mùi của cô và Trạm Nguyên

Xong xuôi mọi việc, cô ném gạch đi, chạy về chỗ Trạm Miểu, ngồi xổm xuống trước anh, lo lắng hỏi: sao rồi? Vẫn không nói hả? Hay để em tiệm thuốc gần đây tìm glucose, C, canxi gì đó thử xem?”

Cô vừa đứng lên thì cổ đã bị anh giữ lại.

Lực nắm rất nhẹ, khác hoàn với sức mạnh anh dùng khi cô chạy trốn trước kia.

Cô lại ngồi xổm xuống, hỏi “Thế nào?”

Trạm Nguyên Miểu lúc này đã phục được một chút sức lực, cô ngồi xuống cạnh mình, giọng nói: “Đừng mạo Anh nghỉ ngơi một lúc ổn thôi.”

Nghê Thủy Thủy đang ngồi về tràn ngập ánh nắng mặt trời, bên cạnh cô, Trạm Nguyên bị bóng râm bao như thể họ đang ở thế giới khác nhau.

Cô khẽ cau mày, đứng dậy qua bên kia ngồi xuống cạnh làu bàu: “Nóng muốn chết ấy.”

Anh không nói gì thêm.

Nghê Thủy Thủy cũng im lặng, một mình nhìn trời, rồi nhìn tường, cô rất muốn hát bài nhưng lại sợ zombie đến nghe ké, đành

Trong lúc nhìn ngang ngó dọc, phát hiện đứa bé đang nằm lòng Trạm Nguyên Miểu đã Mắt cô sáng rỡ đưa tay bế thằng bé vui vẻ nói: “Này! tử nhỏ của chúng ta tỉnh Sao ngủ kỹ thế hả? Có là heo con không đấy? Nãy suýt nữa bọn cô đi đời con có biết không? Cũng may Trạm ca đưa cô cháu chạy thoát, còn sống sót. Sau lớn lên phải nhớ báo đáp ấy đó, nghe chưa?”

Thằng bé cười với cô, ánh ngây thơ vô tội.

Nghê Thủy Thủy đặt thằng bé trên đầu gối, hướng về phía Nguyên Miểu, vừa đung đưa vừa giả giọng em nói: “Trạm ca ơi, Trạm ơi~ Trạm ca vất quá chừng! Sau này cháu lớn nhất định sẽ báo đáp chú tốt, cho chú ăn thịt, cho ăn ngon, tuyệt đối không rút thở của chú đâu nha~”

Trạm Nguyên Miểu không nhịn được, cười khẽ, quay đầu sang chỗ che giấu nụ cười.

Nghê Thủy Thủy thò đầu ra phía sau đứa bé, thấy rõ cong ở khóe môi anh, cũng khẽ mỉm cười, đứa nhỏ xuống rồi nói: mà cười? Em sai chỗ nào à? Đúng không, bối?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-mat-the-toi-he-cung-phan-dien&chuong=30]

Trạm Nguyên Miểu lúc này mới đầu nhìn thẳng vào cô. Gió thổi qua, tiếng lá xào cũng tan đi, anh khẽ hỏi: “Em… không cảm tôi đáng sợ sao?”

Nghê Thủy Thủy mở to mắt, thẳng vào mặt anh, nghiêm túc buồn cười: “Thật hả? Vậy em xem thử nào. tiên, anh có cặp mắt đẹp khỏi chê. Tiếp là sống mũi cao thẳng chuẩn Rồi đến đôi môi kia, nhìn khá gợi cảm đấy chứ. Ừm… hơi khô, nhớ uống nước nhiều nha. Anh cũng đâu có dư cái mũi nào hay mọc cái miệng nào, vậy anh đáng chỗ nào?”

Trạm Nguyên Miểu: “…”

“Đừng giả ngu. Chuyện tôi nói là việc tôi đem cha ruột ném vào trong đám zombie.” không cảm thấy tôi nhẫn sao?

“À… Anh nói chuyện đó hả.” Thủy Thủy gãi đầu, nhìn thẳng mắt anh: “Thế bây giờ cảm thấy áy nay, chỉ vì bị em phát mật nên muốn thái độ của em?”

Trạm Nguyên Miểu lắc đầu, ánh xa xăm nhìn xác zombie nằm liệt phía xa: “Không áy cũng không hối hận. ta lừa mẹ anh, hại ông ngoại anh, khiến từ một đứa con chính thức con riêng, tất cả chỉ để ‘danh chính ngôn thuận’ mà thâu công ty. Ông ta chết còn đủ để chuộc tội.”

Nghê Thủy Thủy: “!” Quả nhiên nào có quyền lợi, nơi đó có người bán rẻ nhân

Cô chống tay lên đầu gối, mặt như đang nghiêm túc đề một kế hoạch chiến lược: anh để ông bị zombie ăn mất vậy phí. Phải để ông bị lây nhiễm, rồi giữ lại em, để em tự tay đập cái đầu ông ta nát như viên mới hả dạ.”

Trạm Nguyên Miểu nhăn mặt: “Đừng nghe ghê quá vậy…” Về sau còn dám đối mặt với viên kiểu gì?

Nghê Thủy Thủy cười khúc khích, cằm ngước nhìn ánh nắng rọi từ mái hiên.

Cô không muốn đào sâu vết trong lòng anh. Lúc đó, cô tình chọc tức Từ Lăng để ép hắn dị năng, mở đường cho bọn chạy thoát. Nhưng ngờ hắn lại mất kiểm soát mức dị năng phát nổ. Xem hắn vẫn còn rất nặng tình với gia đình mình.

Càng nặng tình, càng dễ tổn

Nếu cô đến sớm hơn chút, chắn đã ra tay từ trước thế. Có gì thú vị việc cướp đi thứ người khác dốc lòng mới được? Hắn càng quý gì, mình càng phải giật lấy đó, để hắn sống dở chết còn hơn là chết nhanh gọn tận thế. Trong mạt thế, tan rã rồi, người ta dễ bỏ mọi thứ. Phải khiến mất tất cả trước đó, để tuyệt vọng trước cả khi chết.

Nghê Thủy Thủy đưa tay xoa bất chợt đổi chủ đề: “Á… đói rồi.”

Cô vừa dứt lời, bụng Trạm Miểu cũng đồng thời “rộp rộp” ứng.

Hai người ăn ý đưa mắt nhau.

Nghê Thủy Thủy bất ngờ phá cười, tiếng cười giòn tan như nắng xuyên qua tầng mây, rỡ hơn cả mặt rực rỡ hơn cả ngân Nụ cười ấy bị Nguyên Miểu thu hết vào mắt, sâu vào trong trí nhớ, xếp những ký ức hiếm hoi mà từng có với gia đình, hiếm và quý giá như nhau.

Tiểu Hoàng đang ngồi trên đầu Nghê Thủy Thủy cũng bị hai lớn truyền cảm xúc, không chuyện nhưng vẫn vui đá đá chân nhỏ, hai bụ bẫm vỗ vỗ điệu.

Nắng chiều nghiêng nghiêng chiếu tới, qua mái hiên, rọi lên vai Nguyên Miểu. Bóng râm dần lui.

Anh hít sâu một hơi, cảm sức lực dần trở lại, chống gối đứng dậy: “Đi thôi, ăn đã. Tiểu chắc đói rồi, phải cho con này no bụng đã.”

Nghê Thủy Thủy cũng đứng lên, dây móc buộc chắc bé lại ngực, nâng nhẹ mông bé chỉnh vị trí cho mái: “Nhưng mà anh đừng nhóc là Tiểu Hoàng được không? Có Đại Hoàng rồi, y như gọi chó mèo. Gọi Tiểu Hoàng Tử đi, nghe còn người một chút.”

Trạm Nguyên Miểu gật đầu: “Ừ nếu nhóc là Tiểu Hoàng Tử… chẳng phải anh là Hoàng à? Mà em thấy Hoàng Đế nào bận bù cổ, không được đàng hoàng, còn phải trông Tiểu Tử ăn uống vệ sinh không?”

Nghê Thủy Thủy liếc xéo anh, nhiên đáp: “Không có đâu, nhưng thái giám sống thì có.”

Lời vừa dứt, đổi lấy ánh chết trân của Trạm Nguyên Miểu. phì cười, cúi nhặt một gạch mới ở góc “Ha ha, nếu anh là Đế thì em là Thượng Hoàng rồi. Em chăm con vì trách nhiệm với giang sơn tắc, chứ không phải tật xấu đâu nha.”

Trạm Nguyên Miểu bật cười, bước sau cô, thầm nghĩ: Cùng lắm cũng chỉ ngồi được lên ghế Hoàng Hậu thôi, gì tới mức Thái Thượng

Anh cúi người xuống nhặt một gạch khác để phòng thân, bởi dị năng vẫn chưa hồi ít nhất cũng cần gì đó để tự vệ. khi vừa cầm lên, tay chợt đau buốt, co rút khiến viên gạch rơi lạch cạch đất.

Nghê Thủy Thủy vừa bước ra phố thì ngoảnh lại, vừa hay thấy ngón tay anh đang lên không kiểm soát.

Nghê Thủy Thủy lập tức chạy về phía Trạm Nguyên Miểu, nắm cánh tay anh, lo lắng “Tay anh làm sao Nói rồi cô kéo tay anh lên, dưới lớp từng vệt đỏ như máu loang trên làn da, xung quanh là mảng bầm tím đen sì.

“Chuyện này là sao?” Nghê Thủy cau mày nhìn kỹ, trong đầu chóng lục lại ký ức những tổn thương mà từng chịu.

Trạm Nguyên Miểu ấn nhẹ lên vệt đỏ, xác nhận không chảy thêm, rồi kéo tay áo bình tĩnh nói: “Không chắc là lúc nãy bị năng hệ kim loại chặt nên để lại dấu.”

“Nhưng mà… nếu bị siết kiểu dấu phải là một vòng tròn đúng chứ...” Nghê Thủy Thủy nói chợt khựng lại, đầu nhìn về phía nhóc đang ngủ say.

Cô hiểu rồi.

Lúc Trạm Nguyên Miểu bị khống anh đã dùng hai tay che cho Tiểu Hoàng Tử trong gian sống sót, chính thế mà hai cánh tay mới bị thương nghiêm như vậy.

“Con nha con.” Cô khẽ chạm chóp mũi nhóc con như trách rồi kéo tay Trạm Nguyên đi tiếp: “Đi, đến thuốc trước bôi thuốc rồi kiếm đồ ăn. Lúc đi ngang qua, em thấy phía có một phòng khám nhỏ.”

Trạm Nguyên Miểu cụp mắt nhìn mình đang bị cô nắm lấy, ngước lên nhìn bóng lưng kiên quyết bước đi trước. Anh khẽ mím môi, yên nắm chặt lấy.

Nghê Thủy Thủy cảm nhận được, rằng anh đang đau, nên càng chặt hơn, như truyền cho thêm chút sức mạnh.

Ở một góc phố khác, Đại sau một hồi chạy trối chết mệt cuối cùng cũng đánh được mùi của chủ Khi nó dẫn theo cứu tìm được Trạm Nguyên cảnh đầu tiên nó thấy là: Thủy Thủy một tay kéo Trạm Miểu, một tay vung gạch, vừa vừa đập vỡ đầu lũ zombie đường.

Đại Hoàng sủa “uông” một tiếng trời, lao tới như tên bắn, phốc lên đè bẹp một zombie vừa lao ra lưng Nghê Thủy Thủy. Chỉ cắn, nó đã đứt cổ zombie, rồi lại vẫy quay về bên cô, mừng rỡ mức nhảy nhót không ngừng, vừa tay vừa dụi đầu như phát

“Đại Hoàng à~” Nghê Thủy Thủy xuống xoa đầu nó, rồi liếc Tạ Đình Chu cùng nhóm đang tiến đến phía Cô cười tán thưởng: “Hóa mày đi tìm cứu hả? Giỏi lắm!”

Tạ Đình Chu cùng mọi người:

“Sao lại thế này?” Tạ Đình bước nhanh đến, giành lấy viên trong tay Nghê Thủy Thủy, nhận cô không bị nặng mới yên tâm. Nhưng ngẩng đầu nhìn Trạm Miểu đang được cô che chắn sau, ánh mắt hắn ta liền xuống.

Chính hắn còn chưa từng được Thủy Thủy bảo vệ như thế!

“Không sao đâu.” Nghê Thủy Thủy “Chỉ là đụng độ một đám kinh thôi. Nếu các anh đi về phía đông, trung tâm thương mại lớn nhớ cẩn thận, ở toàn dị năng giả.”

“Các người bị tấn công sao?” Như Băng bước tới hỏi.

Thấy cô, Nghê Thủy Thủy lập nhớ đến “bách khoa toàn thư dị năng giả”, gật đầu: bị phục kích. Ban là đạn uy hiếp, sau thì bị đóng băng, theo nữa là dị năng hệ loại, điện, đất, không gian… đủ Còn có một tên quái dị biệt.”

Cô nhìn Tần Như Băng, nghiêm nói: “Tụi tôi vốn có thể thân sớm hơn, nhưng tên lĩnh đám dị năng kia quá kỳ dị. Tôi gãy cổ hắn rồi hắn vẫn đứng dậy được. Rồi tay không bóp nát băng chùy bay tới, thậm chí có thể méo không gian, truyền tụi tôi tầng hai về lại tầng một. sự quá quỷ dị.”

Cả nhóm Chúc Duy nghe xong choáng váng. Từ bao giờ dị lại ảo diệu đến thế? phải chỉ có lôi, thủy, thổ, hỏa thôi sao?

Trần Tinh Mẫn tiến lên, ngập hỏi: “Vặn vẹo không gian? Dị không gian không phải chỉ chứa đồ thôi sao?”

Tần Như Băng lắc đầu, giải “Dị năng không gian cũng phân Loại của tôi là dạng trữ, nhưng còn có loại khác, là loại tấn thể xé rách cắt không gian để tấn công chi tiết thế nào thì chỉ dị năng giả đó mới biết.”

Từ đó về sau, mọi người những kẻ như thế là — năng giả đặc thù.

Dị năng giả thuộc loại đặc vô cùng hiếm gặp, số lượng ỏi đến đáng ngạc nhiên. là vì quá để tiến giai, hay vì lớn đã bị giết mà trừ một kẻ điên khét hầu như không còn ai thuộc này nổi danh ở thời hậu thế. Nhưng cô biết rất lợi hại của bọn họ, dị giả đặc thù hoàn toàn thể dễ dàng đánh bại các năng giả cao cấp hơn họ, biệt là trong giai đoạn mạt thế khi mọi còn chưa phát triển hết mạnh.

Vấn đề là… tại sao cô đụng trúng loại người khó đối như vậy nhanh đến thế?

Hiện tại, bọn họ căn bản thể nào là đối thủ của đặc thù này!

Một luồng lạnh lẽo xẹt qua lòng Nghê Thủy Thủy, cô lập tỉnh ngộ, Tần Như Băng chắn biết chuyện này! với cái gọi là dị không gian công kích đó, thứ cô muốn biết hơn là thân phận của kẻ vừa

“Chẳng lẽ… người có dị năng gian như vậy không thể chết Tôi rõ ràng đã bẻ cổ hắn, hoàn toàn khỏi vị trí bình thường, chắn tổn thương đến sống rồi! Dù không chết lập thì ít nhất cũng phải liệt thân! Tủy sống nối liền với điều khiển mọi hoạt động sống bản như hô hấp, tim đập… đứt đoạn tất nhiên sẽ chứ?” Sao hắn vẫn có thể táo đứng dậy như chưa có gì?

Cô nhớ rõ, cú ra tay tuyệt đối là trí mạng.

Trạm Nguyên Miểu nhìn thẳng vào cô như xác nhận, gật đầu tình. Âm thanh xương gãy tan, cộng thêm góc bị vặn đến mức kinh như thế, người bình chắc chắn đã chết từ lâu.

Tần Như Băng thấy sắc mặt vực của Nghê Thủy Thủy thì “Cô có nhớ tên người không? Dị năng giả gian ấy.”

“Ừm… Ha...? À không, là Trương, Chung… Phải rồi! Hắn tên Trương Chung!” Nghê Thủy Thủy vỗ cái đét như sực ra.

Tần Như Băng cụp mắt xuống, lòng âm thầm hạ quyết tâm: này nhất định không thể chung đường với Nghê Thủy nữa.

Cái vận đen này đúng là ai địch nổi!

Nếu nói Trạm Nguyên Miểu là zombie Vương cấp 9 trong tương thì Trương Lương Chung chính “viên đạn lạc tâm kẻ loạn thần kinh có giết cả hai bên.

Hắn tuy là một dị năng nhân loại, nhưng lại chẳng hề mình là người. Mỗi khi người và quân đoàn của Trạm Nguyên Miểu giao hắn đều sẽ nhảy đánh cả hai. Nếu không có tranh, hắn lại tự khơi mào trước.

Nói thật… hắn chính là một điên đúng nghĩa.

Sở hữu dị năng không gian ảo khôn lường cùng khả năng chữa lành siêu cường, suốt năm tận thế sau vẫn không ai tìm ra điểm yếu thực sự hắn.

Vậy mà Nghê Thủy Thủy lại được hắn ở đây và còn sót trở về?

Chẳng lẽ… cô thật sự mang một loại “thể chất phản nhân có thể hấp dẫn mọi hung thần giáng thế gần?

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

4 Thảo luận