Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 29 / 141  ·  20.6%
Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Mạt Thế Tôi HE Cùng Phản Diện
Chương 29: Để bạn gái tôi rời đi
16/11/2025 22:07· 2,744 từ

"Giao cô ấy cho tôi, có thể lựa chọn lại hoặc rời đi." Người đàn tóc xoăn mất hứng với diễn ăn ý giữa Trạm Nguyên Nghê Thủy Thủy, bộ dạng hai người khiến hắn cảm thấy vô cùng phức.

Nghê Thủy Thủy khẽ dụi vào vai Trạm Nguyên

Trạm Nguyên Miểu đáp, giọng tĩnh: "Không được. Tôi lại."

Người đàn ông tóc xoăn anh, im lặng một rồi thầm nghĩ: Cậu ở lại có ích gì?

"Tôi muốn cô ấy. Cậu có quyền lựa chọn."

"Tôi nói rồi, không được."

"Tôi nói là tôi muốn ấy!"

Trạm Nguyên Miểu nhìn thẳng mắt hắn một lúc cuối cùng lạnh nhạt đáp: "Cô không cần cậu."

Tuy rằng thời điểm không hợp, nhưng Nghê Thủy vẫn không nhịn được mà cười khích, mặt vùi trong vai Nguyên Miểu. Người đàn ông tóc gần như muốn bốc hỏa tại còn anh thì vẫn túc đáp lời, thật không ai làm được như

Trạm Nguyên Miểu cảm nhận sự rung nhẹ sau liền dùng ngón tay chọc nhẹ gối Nghê Thủy Thủy, ra cho cô kiềm chế lại một

Nghê Thủy Thủy nén cười, đầu nghiêm túc hỏi: muốn tôi làm gì? Tôi còn biết anh là ai nữa."

Thấy cô chủ động nói sắc mặt người đàn tóc xoăn lập tức dịu lại.

Hắn ta mỉm cười, tỏ thân thiện: "Chúng ta trẻ, bây giờ quen biết cũng muộn. Tôi họ Trương, tên Lương Chung. Dị năng hệ hỗn khá hiếm đấy. Còn cô?"

Trương Lương Chung?

Nghê Thủy Thủy ngẫm nghĩ… sự chưa từng nghe

Cô cười nhẹ, lịch sự "Tôi là Nghê Thủy dị năng hệ linh cảm. Mà… chúng ta cũng không oán gì sâu sắc, anh có tha cho bọn tôi được không?"

Trạm Nguyên Miểu khẽ cúi âm thầm thở dài. rồi cô còn suýt bẻ gãy người ta, giờ lại hỏi thể tha không… Thật nghĩ xinh có thể muốn gì làm à?

Trương Lương Chung như thể tát một cái vào bởi sự thật, nhưng vẫn tươi nói: "Được thôi. Miễn đồng ý ở bên tôi, tôi tha cho cậu bạn trai nhỏ cô."

Trạm Nguyên Miểu: "?" Cậu trai nhỏ? Ai cho cái quyền gọi tôi như thế? còn thấp hơn cả Thủy đấy.

Trương Lương Chung liếc nhìn phía, thở dài nói: xem đi, vì các người mà tôi đã chết bốn người, dị năng giả hệ kim loại thương, còn có một tên hệ thì nửa thân dưới nhúc nhích được… Tổn này lớn lắm. Tôi cần mối quan hệ để xoa nỗi đau trong lòng."

Nghê Thủy Thủy: "…" Vậy mấy người đó dưới vàng cũng không nhắm mắt nổi.

“Thế này đi, anh muốn năng giả hệ phong còn đòi yêu đương để an tâm hồn tổn thương à? bằng đổi cách khác đi, để anh ấy yêu nhau cho xem nhé?” Nghê Thủy chỉ tay về phía Nguyên Miểu.

Ai mà ngờ được Trạm Miểu bỗng nhiên ho rồi chợt nhìn thẳng vào Nghê Thủy với ánh mắt sắc đến lạnh người.

Cô tự tìm chết à?!

Trạm Nguyên Miểu không nghĩ Thủy Thủy lại dám vậy. Mặc dù không nói gì nhưng điều đó không là anh muốn lùi bước trong chiến này.

Chưa kịp để hai người ông bắt đầu “đấu Nghê Thủy Thủy đã hét to: hiểm!”

Trạm Nguyên Miểu nhanh chóng ứng, một cây băng lạnh lẽo sắc bén vụt ra tay, xuyên thẳng qua chỗ Thủy Thủy vừa đứng, rồi hướng về phía người đàn ông tóc

Người đàn ông tóc quăn tay bắt lấy cây trùy, nhìn một cách không vừa về phía Từ Lăng Duệ khom người che chắn, rồi nắm băng trùy, bẻ gãy nó rồi xuống đất nói: “Người tôi, không đến lượt động vào.”

Nghê Thủy Thủy oa một

Trạm Nguyên Miểu quay đầu cô.

“Em oa cái gì vậy?”

Nghê Thủy Thủy tiến lại nói nhỏ vào tai “Hắn nói mấy câu đó có rất khí phách không?”

Trạm Nguyên Miểu cười khẩy lòng, chỉ dựa vào nói thì chưa đủ đâu.

Nghê Thủy Thủy tiếp tục: tiếc là hắn chỉ hay thôi, nếu không phải anh ứng nhanh, em đã lạnh rồi, buồn nôn…”

Trạm Nguyên Miểu nghe cô đến “buồn nôn,” liền khóe môi rồi nhanh chóng nhấp “Đừng làm loạn, còn chưa khỏi nguy hiểm đâu.”

Từ đầu đến cuối, người rắc rối chủ yếu là Nghê Thủy Thủy.

Người đàn ông tóc quăn dị năng kỳ lạ mức xương gãy có thể liền tay không thể chặn được hệ dị năng, lại còn có bẻ cong không gian tưởng chừng thể. Mọi năng lực hắn đều rất khó hơn nữa quanh đây như dị năng giả rình rập, bảo vệ Nghê Thủy an toàn thoát đi không chuyện dễ dàng.

Nghê Thủy Thủy biết rất để chạy thoát, nhưng không cảm nhận được sát ý rõ ràng, nên còn cố dài thời gian để tìm cách phó, trừ Từ Lăng Duệ ra.

Cô không biết Từ Lăng đang nghĩ gì. Nhưng hắn muốn giết cô, cô có hiểu được.

Nếu không phải vì xem với Trạm Nguyên Miểu quan hệ huyết thống phức tạp, đã không chỉ đá cho một trận mà còn trực tiếp luôn cho gọn.

Từ Lăng Duệ ghét cay đắng nhìn Nghê Thủy rồi nói với Trương Lương Chung: quan trọng cô ta người ai, cô ta vốn ghét nhất con riêng, kiểu kiêu ngạo mà có năng lực thì chỉ có thể quấn Trạm Nguyên Miểu mà thôi. thẳng cho rồi! Mất chỗ náu, cô ta mới lòng theo cậu. Nếu không, ta tuyệt đối không nổi trong thế giới

Nghê Thủy Thủy thầm nghĩ: không kì thị anh nguyền, anh dám kì thị nhân con người tôi?!

Cô nghiêm túc nói với Lương Chung: “Hawaii đừng hắn nói, tôi hoàn toàn không hắn.”

“Hả? Hawaii?” Trương Lương Chung hiểu lắm, chỉ vào không biết có phải cô đang hắn không.

Nghê Thủy Thủy: “…”

“Ừm. Ý tôi là style cậu kiểu rất phong rất Hawaii đấy.”

Trạm Nguyên Miểu câm nín: Cô căn bản không nhớ tên hắn đi.

Trương Lương Chung hiểu ý của hai từ tiếng kia, sau khi nghe giải thích, mắt đã bị Nghê Thủy dỗ đến vui vẻ.

Đúng là con hươu ngố.

Nghê Thủy Thủy trong thầm đổng: một người hai đều không có ai bình thường.

Lừa dối người? Không, làm với họ mới mệt, họ không chơi theo kiểu thông Có thể bạn không hiểu đang vui gì, cũng có thể hiểu mà chọc giận họ rồi “GO DIE”.

Nhìn Trương Lương Chung cười rói, Từ Lăng Duệ lòng chỉ muốn nôn ra máu. không phải dị năng của quá mạnh, ai chịu theo một lãnh đạo lúc nóng lúc lạnh, hứng khó đoán như

Hắn khó nhọc đứng lên “Nghê Thủy Thủy, bảo không quen tôi? Được, không Vậy Trạm Nguyên Miểu thì Cô cũng dám nói không quen quên hắn ta là con của nhà nào rồi

Nghê Thủy Thủy nghiến răng, mắt nhìn Từ Lăng rồi an ủi Trạm Nguyên Miểu: ca, không sao đâu. Anh xuất sắc nên bọn họ ganh thôi. Đừng để ý, xuất thân thứ không thể chọn. em vừa rồi không một phát súng bắn chết là đã nể mặt chút cảm gia đình hắn với anh lắm rồi.”

Giọng cô nhẹ nhàng, vừa nhu vừa rõ ràng hiện sự thiên vị.

Trước đây Trạm Nguyên Miểu quan tâm ai hiểu thân phận mình vì chẳng ai giải thích. Nhưng lúc này, chợt muốn nói cho Nghê Thủy biết, anh không phải con riêng.

Chưa bao giờ là vậy.

Từ Lăng Duệ thấy Trạm Miểu không nói gì, lại chọc đúng điểm đau, chưa nói thì Trạm Nguyên Miểu cười to, cố giấu cơn đau, chớp mắt lao tới trước mặt

Bất ngờ một cơn gió quét đến, khiến hắn thể mở mắt ra được.

Trạm Nguyên Miểu giơ tay tung một cú tả quyền, một chiếc răng hàm kèm máu loãng từ miệng Từ Duệ bắn ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-mat-the-toi-he-cung-phan-dien&chuong=29]

“Nói thật, tôi đã nhẫn anh đủ lâu rồi.” Nguyên Miểu bình tĩnh nhìn Từ Duệ, nói: “Điều tra qua đoàn Từ đời trước chưa, ba cầm gia sản ông ngoại đưa tôi nuôi lớn mẹ cùng cái thứ con anh, những ngày tháng sống cũng thoải mái quá không? Anh có biết, mẹ anh đã chết như nào không?”

“Mày...” Từ Lăng Duệ trợn mắt nhìn Trạm Nguyên ánh mắt như nhìn thấy quỷ

Trạm Nguyên Miểu giương mắt hắn, đồng tử đen thẳm như vực sâu vô tận người ta run sợ.

Anh nói: “Bọn họ bị kéo vào siêu thị, mấy trăm con zombie cắn chết Yên tâm, tôi không để biến thành quỷ không ra quỷ không ra người, dù sao lúc họ cũng rất diện. Dù sao gì, khi chết cũng không muốn người ta nhìn bằng ánh ghê tởm.”

“Mày điên rồi sao? Đó là ba mày! Sao có thể ra tay với ông Mày đang lừa tao à?” Lăng Duệ vẫn luôn tin ba mình còn sống, nghĩ rằng gia mình vẫn còn cách ba mình thông minh nào làm sao có thể được? Hắn giận dữ hét muốn Trạm Nguyên Miểu nhận mình đang nói dối.

Nhưng không có đáp lại.

Trạm Nguyên Miểu mỉm cười, người tránh né băng giam cầm của hắn, tiếp tục “Nếu không thì anh giải xem, tại sao có dị năng về nhà không thể tìm thấy

“Cũng như mấy đứa cùng ở trường đẩy tôi lầu, tôi cũng đã tiễn bọn đi rồi. Cùng là zombie mà, bọn chúng vận khí không bằng tôi, có thể đó là ứng,” Trạm Nguyên Miểu lùng nói.

Từ Lăng Duệ cuồng nộ dị năng truy sát, Trạm Nguyên Miểu liên tục thay vị trí nói: “Sau cùng, bị zombie cắn chết sẽ chính anh.”

Từ Lăng Duệ vừa tức kinh ngạc, không thể nổi những lời của Trạm Nguyên cảm xúc hỗn loạn khiến năng của hắn dần mất kiểm năng lượng phóng đi lung tung.

Những dị năng giả xung vẫn chưa nhận thức mức độ nghiêm trọng, đến khi khí trở lạnh đến mức nấy đều rùng mình, họ mới hỏa phát hiện dị năng của Lăng Duệ đã mất soát!

“Lão đại!!”

Chân họ bị băng nhanh đóng cứng trên sàn do không còn sức lực, chỉ biết trông cậy vào thể cơ bản để chống đỡ.

Đội ngũ dị năng giả Hỏa vốn không bằng Lăng Duệ, nay hắn mất kiểm dị năng, hỏa hệ của họ còn không tan được lớp ngày một dày thêm trên người

Dị năng giả hệ Thổ vàng sử dụng năng thao túng đất dưới chân để thoát, nhưng bị dị năng hệ áp đảo. Dù có thoát được, cũng chỉ giống như nhổ cây đại thụ, rễ bùn đất vây chặt, hắn vẫn bị đóng băng ngắc. Hơn nữa, do dùng sức để thoát ra, ngã xuống đất, càng khiến tuyết bám chặt hơn, hơn lúc đứng.

“Lão đại cứu tôi! Lão cứu tôi với!!”

Tiếng cầu cứu hoảng loạn lên liên tục, nhưng được gọi lại ngồi khoanh chân quầy trên cao, chăm chú dõi màn truy sát giữa băng Trạm Nguyên Miểu.

Bạn gái hắn đâu rồi Nếu cô ấy bị thì sao bây giờ?

Phạm vi đóng băng ngày rộng hơn, băng trụ phá hủy không gian ngày một

Tường bị đâm thủng, pha vỡ tan tành.

Nghê Thủy Thủy run rẩy chọi với cái lạnh, nhỏ: “Có, có… chỗ hổng đủ

Trạm Nguyên Miểu đáp: “Ừm, khó chịu đựng chút, nhanh thôi không còn lạnh nữa.”

Anh cõng Nghê Thủy Thủy, đạp vào tường bật tới đỉnh băng trụ, lợi dụng gió để giữ thăng bằng lao về phía đầu băng trụ.

Từ Lăng Duệ lúc này man che kín mắt, còn để ý thân thể, tụ một điều băng trụ hướng Trạm Nguyên Miểu mà tiến sát

Hai cột băng trụ trên trường lao đến cạnh va chạm mạnh khiến băng tinh tan từ trên cao rơi khiến những người ở dưới một hoảng hốt, thậm chí có người đánh trúng chảy máu

“Ê! Từ Lăng Duệ, cậu à? Đồ điên! Dừng đi! Cậu tưởng cậu có thể lạnh chết hết tụi tôi đây sao?!” Dị năng giả hệ mệt mỏi kêu to, có vẻ tiếng hét của hắn gây phiền cho Trương Chung đang xem thử nghiệm, là cách để bớt căng

Trương Lương Chung tạm thời đầu nhìn hắn, rồi dị năng điều khiển một tảng tinh lớn rơi xuống ngay mặt, đúng lúc Thổ hệ dị giả chuẩn bị bị ngã.

Thổ hệ dị năng giả động tác này chạm khóc thút thít: “Cảm ơn lão Lão đại thật tốt!”

Trương Lương Chung khống chế băng tinh, xoay tạo góc sắc nhọn rồi dồn phía Thổ hệ dị năng

“Ồn ào,” hắn nói, phớt băng tinh.

Tảng băng va vào khiến Thổ hệ dị năng ứa nước, chỉ một lúc sau ngất lịm.

Ngay khi hắn ngã xuống, tiếng nổ lớn vang từ phía trên đầu.

Pha lê vỡ vụn cùng phần mái kim loại tòa nhà từ trên cao rơi khiến tầng ba phía tây thủng một lỗ lớn.

Băng trụ im lặng đứng còn Trạm Nguyên Miểu Nghê Thủy Thủy thì không thấy tích đâu.

“Bạn gái tao đâu rồi?!”

Trương Lương Chung bỗng đứng dậy từ quầy trên xé rách không gian bước ra thương trường.

Trước mắt hắn hiện ra bóng người nhỏ nhắn con bướm đáp xuống bên kia sông, nhảy lên nhảy xuống nhanh chóng biến mất. Ánh mặt loé sáng rực rỡ.

Đụ má!

Bạn gái tao bị người đi rồi!!

Trương Lương Chung tức giận một con zombie bên đá đến nó bị chia năm bảy mảnh.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

4 Thảo luận