Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 32 / 141  ·  22.7%
Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Mạt Thế Tôi HE Cùng Phản Diện
Chương 32: Giả vờ là người yêu
16/11/2025 22:08· 2,356 từ

Nghê Thủy Thủy cầm thuốc trị từ trong phòng khám bước ra, toàn không để ý đến Đình Chu đang theo sát sau. Cô ngồi xuống bên cạnh Nguyên Miểu, cẩn thận ống tay áo của lên rồi bắt đầu thoa lên vết thương.

Tần Như Băng và những người đều nín thở chờ đợi Trạm Miểu nhăn mặt vì đau, hoàn toàn không có gì ra.

Trạm Nguyên Miểu như thể chẳng thấy gì, chỉ im lặng để Nghê Thủy Thủy xử lý thương.

Trong suốt quá trình, Nghê Thủy mấy lần hỏi anh có đau anh chỉ lắc đầu, đáp “Không sao.”

Khác với lần trước cô vụng như mổ gà, lần này động lại thuần thục bất ngờ.

Chúc Duy khó chịu lẩm bẩm: đến lượt hắn thì nhẹ nhàng sẽ như thế, mà đến chăm sóc Chu ca thì… ta rõ ràng là cố ý!”

Quả thực rất khó hiểu.

Tuy động tác vẫn còn chút nghịu, nhưng quá trình và kết lần này quả thực khác một trời một vực.

Trước đây, khi Nghê Thủy Thủy thuốc cho Tạ Đình Chu, ngay thuốc cũng dùng sai, suýt khiến vết thương nặng thêm. với dáng vẻ đáng tin hiện quả thật như hai khác nhau.

Tạ Đình Chu nhìn thấy tất trong lòng như bị lửa đốt. tay hắn siết chặt.

Cô ấy sao lại có thể dàng thích người khác như thế?

“Nghê Thủy Thủy, đừng quá đáng!” rốt cuộc không nhịn được hét “Em có thể giận tôi, cũng không cần phải tự thấp mình đi quan tâm người như vậy!”

Nghê Thủy Thủy chẳng thèm nhìn lấy một cái, tiếp tục chuyên bôi thuốc, hoàn toàn phớt sự tồn tại của Tạ Chu.

Tạ Đình Chu giận đến đỏ đột nhiên vươn tay túm lấy tay cô. Cùng lúc đó, Nguyên Miểu cũng nhanh chóng lấy cổ tay Tạ Đình Chu, cản hắn.

Hai ánh mắt đối chọi, không căng thẳng đến nghẹt thở.

Nghê Thủy Thủy khẽ bĩu môi, mắt lộ rõ sự phiền chán. ngẩng đầu nhìn Tạ Đình giọng điềm nhiên: “Anh không tôi không phải là Nghê Thủy trước kia, lại càng tin tôi thật lòng Trạm Nguyên Miểu. Chuyện trước tôi không chứng minh được, chuyện sau này...”

Nói đến đây, cô quay đầu Trạm Nguyên Miểu bên cạnh, chớp mắt, vươn tay nhẹ nhàng cổ cô rồi cúi đầu sát lại gần.

Trạm Nguyên Miểu đối diện gương gần trong gang tấc ấy, theo năng ngừng thở, ánh mắt dao động.

“Nghê Thủy Thủy!!” Tạ Đình Chu lên, thấy cô thật sự định lập tức buông tay, giận đẩy mạnh Trạm Nguyên Miểu một bên.

Do lực quá mạnh, Trạm Nguyên loạng choạng nghiêng sang, mặt lướt qua môi Nghê Thủy Chạm vào khoảnh khắc đó, hai đều sững người, như có lửa chạy dọc sống nỗi căng thẳng không lan tỏa và bùng cháy đầu.

Anh...

Chưa kịp nói gì, Nghê Thủy đã nhíu mày đỡ lấy anh. thật sự nổi giận, khí bức người chẳng hề thua Tạ Đình Chu. Lúc này, vai trong màn đối đầu tính đã hoàn toàn đổi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-mat-the-toi-he-cung-phan-dien&chuong=32]

Chúc Duy sợ hãi níu lấy áo Tần Như Băng, lấp sau cô: “Trời đất ơi, rốt ai yêu ai, ai ai đây? Từ xưa hồng nhan thủy, không ngờ nam cũng thế!”

Trần Tinh Mẫn cũng núp sau Tần Như Băng, lặng lẽ cảm “Wow, nếu Nghê Thủy Thủy đạo thế này, chắc cũng yêu cô ấy mất rồi!”

Cậu ta từ trước đến nay mẩn kiểu tỷ tỷ vừa vừa “bá đạo” như vậy.

Dù tính cách cô ấy vấn đề… nhưng khuôn mặt kia thật sự không đùa được

Hửm? Tần Như Băng quay đầu đánh giá Trần Tinh Mẫn từ xuống dưới.

Chúc Duy chen vào: “Giờ cậu ta cũng chưa muộn đâu!”

Trần Tinh Mẫn nhìn về trung cục diện đang căng như dây rùng mình một cái: “Tôi dám thích Nghê Thủy Thủy, cần nói ánh mắt giết người Chu ca, riêng Trạm Miểu thôi chắc cũng đem tôi ‘chặt’ thành tám Thôi thôi, yêu không nổi, không nổi, mạng nhỏ quan hơn!”

Giữa lúc bầu không khí căng chưa hạ nhiệt, Tạ Đình Chu người đầu tiên buông tay.

Hắn nhìn Nghê Thủy Thủy trước vẫn là khuôn mặt ấy, nhưng mắt đã hoàn toàn xa Cuối cùng chỉ lặng lẽ người rời khỏi phòng khám.

Cô vẫn là cô, nhưng lại phải cô.

Hắn… đã thật sự đánh mất Thủy rồi.

Tần Như Băng nhìn bóng lưng lẽo rời đi của hắn, lại qua khí thế sắc bén Nghê Thủy Thủy, gật đầu cái, rồi mang theo hai tên đội heo” của mình chóng đuổi theo.

Trong góc phòng, chỉ còn lại Trì Dụ ngơ ngác đứng đó.

Hắn thật ra muốn ở lại quan sát Nghê Thủy Thủy, nhưng lại dị năng của Trạm Miểu không mạnh bằng Tạ Chu, vật tư cũng ít hơn Như Băng, càng không một đội ngũ bảo cho hắn sống sót. Ở Nguy hiểm quá.

Theo Tạ Đình Chu vẫn toàn hơn.

Dù sao với mức độ cố của hắn đối với Nghê Thủy sớm muộn gì hai người gặp lại thôi.

Triệu Trì Dụ nhìn Nghê Thủy cười gượng một cái, rồi vội xoay người chạy ra ngoài.

Nghê Thủy Thủy: “…”

Chạy gấp thế làm gì? Chẳng còn sợ tôi giữ anh lại

Cô nhún vai, quay sang Trạm Miểu, nói thản nhiên: “Được rồi, không còn ai nữa. Chúng tiếp tục nào~”

“Tiếp… tiếp tục cái gì?” Trạm Miểu hơi bối rối. Cô diễn? Hay thật sự định...?

Mà dù là cái nào… thì cũng không từ chối.

Nghê Thủy Thủy kéo tay anh “Dĩ nhiên là tiếp tục thoa rồi. Thoa xong còn phải cơm nữa, ăn no mới sức đi thành phố kế tiếp. thể chạm mặt Hawaii Tần Như Băng không Tạ Đình Chu đấu với ta, chứng tỏ tên đó mạnh. Chúng ta phải cẩn hơn.”

“Ừm.” Trạm Nguyên Miểu thả lỏng để cô tiếp tục xử thương.

Nhìn khuôn mặt cô lúc chuyên anh ngập ngừng một lúc rồi hỏi: “Em… thật sự không Tạ Đình Chu sao?”

“Đương nhiên là không.” Nghê Thủy ngẩng lên nhìn anh một cái tiếp tục bôi thuốc: “Nếu thích anh ta, sao còn ngày dính lấy anh?”

Khóe miệng Trạm Nguyên Miểu giật người ta nhấp môi là bực, còn anh thì nhịn

“Cũng đúng.” Anh giả vờ nghiêm “Vậy nếu đã không thích, thì đừng cho hắn hy vọng. khéo lại thành dây dưa dứt.”

“Em vẫn luôn từ chối anh mà. Vừa rồi anh ta nổi vậy, chắc sau này sẽ đi theo nữa đâu.” Nghê Thủy nhún vai, “Không có ai được chuyện người mình thân thiết với người ngay trước mắt mình đâu.”

Trạm Nguyên Miểu lắc đầu: “Không Hắn không phải kiểu người em thích thì sẽ mặc kệ sống chết. Từ lúc thành J nổ tung cũng thấy được, đối với hắn, quan hơn cả tính mạng.”

Nghê Thủy Thủy trầm ngâm một rồi thở dài, cầm lấy hộp tự nhiệt, vừa xem hướng sử dụng vừa lẩm bẩm: có thể đi đến đâu tính đó thôi. Nếu sau anh ta vẫn còn hiện, thì em và anh làm người yêu đi. Một còn chịu được, chứ hai lần, em không tin anh vẫn nhịn nổi.”

“Ừ…” Trạm Nguyên Miểu cụp mắt, vẻ đang suy nghĩ gì đó.

Nghê Thủy Thủy nhìn vẻ mặt khác thường, nghiêng đầu hỏi: “Anh phải là… không muốn phối nữa chứ?”

Trạm Nguyên Miểu vội cầm lấy cơm, giả vờ bình tĩnh: “Không nguyện ý thì vẫn nguyện sao giúp người là tốt. Chỉ là… em đừng chủ quá được không? Để tới là được rồi.”

“Hả? Khác nhau gì sao?” Nghê Thủy nhướng mày nhìn anh đảo qua bảng gia vị, trong bắt đầu nghi ngờ liệu có hiểu sai đoạn nào không.

“Tôi thấy có đấy. Dù sao em không thể cứ như hồi mà động tay động chân tôi như thế được.” Trạm Miểu nói xong liền xốc nắp cơm lên, giả bộ chuyện gì cũng chưa xảy ra.

“Ồ~” Nghê Thủy Thủy cuối cùng hiểu. Thì ra là một đóa hoa đại khuê nam.

Cô bĩu môi, lẩm bẩm: “Em chưa hôn được anh đâu...” Rồi nói vừa cẩn thận cho nóng vào hộp lẩu.

Trạm Nguyên Miểu nhìn bóng lưng ai bảo cô không chạm tới? rõ ràng đã chạm tới bên rồi còn gì! Chẳng chút dè dặt nào luôn!

Anh khoanh tay, mặt lạnh nhưng lòng âm thầm bực bội.

Chỉ một lát sau, Nghê Thủy quay lại với bình nước trong Hộp cơm tự làm nóng đợi thêm mười lăm phút.

Trong lúc chờ, cô lén nhìn Nguyên Miểu, mà Trạm Nguyên Miểu đang nhìn cô.

Cả hai đều đang đợi người mở lời trước.

Nhưng… lại không ai nói gì.

Trạm Nguyên Miểu dời ánh mắt trước. Khi quay sang bên cạnh, thấy Tiểu Hoàng đang ngủ lành trong lòng Thủy Thủy, là tiện tay khều cậu bé “Nó tỉnh rồi kìa, tôi cho nó uống nước.”

Nghê Thủy Thủy: “…” Tiểu Hoàng sau này lớn lên nhất định rút ống thở của ổng nhé.

Tiểu Hoàng vẫn rất ngoan. dựng dậy giữa giấc ngủ cũng quấy khóc, chỉ lặng lẽ nước rồi lại ngủ tiếp, thành vai trò "người nhiệm vụ".

Nghê Thủy Thủy không giành ôm lại, để mặc cho Trạm Nguyên tiếp tục bận bịu. Ai anh rảnh?

Mười phút trôi qua, hộp cơm lẩu tự sôi bắt đầu tỏa thơm nức mũi.

Hai người đồng loạt nuốt nước

Sau bao nhiêu vận động tiêu thể lực, cả hai đã đói mức bụng dán lưng. Đồ nóng hổi bày ra trước ai mà chịu nổi chứ?

Ngay lúc đó, một tràng "ọc ọc" vang lên.

Nghê Thủy Thủy: “Chịu khó nhịn chút nữa, còn năm phút được rồi!”

Trạm Nguyên Miểu: “Biết rồi, khỏi

Ọc ọc ọc —— Rì rầm Cứ như cái loa hư ——

Cả hai cùng lúc nghĩ: Người đói đến mức này rồi à?

Cuối cùng, năm phút trôi qua.

Nghê Thủy Thủy và Trạm Nguyên đồng loạt mở nắp cơm, chuẩn ăn thì tiếng “ọc ọc” vang lên, lần này còn hơn lúc nãy.

Nghê Thủy Thủy quay đầu nhìn Nguyên Miểu, thậm chí còn cúi lại, ghé tai vào bụng nghe thử.

Không đúng.

Âm thanh đó… không phát ra bụng anh?!

Trạm Nguyên Miểu đặt hộp cơm quấy đều trước mặt cô, thuận đẩy trán cô ra: “Đừng Đói năm phút rồi mà không chịu ăn?”

Nghê Thủy Thủy hơi run, không quay đầu lại. Tay mò lên bàn lấy điện thoại, đồng níu vạt áo Trạm Nguyên giọng run run: “Trạm… Trạm Nguyên đừng quay đầu lại…”

“Hửm?” Trạm Nguyên Miểu vừa nghiêng theo bản năng, vừa quay đầu, mắt vô tình chạm phải sau họ, Trương Lương Chung chống cằm ngồi nhìn, thần sắc cùng ung dung.

“Má nó!” Trạm Nguyên Miểu văng tiếng rồi kéo Thủy Thủy qua bên, tránh xa cái ghế lưng.

“Anh!!” Nghê Thủy Thủy chỉ vào tức tối gào lên: “Sao anh ngồi sau lưng tôi mà nói gì?!”

Cô tiện tay ném luôn cái đo bàn vào mặt Trương Lương

Bốp! Cú đánh không hề khách

Trương Lương Chung nhanh tay ôm lấy cánh tay đỡ lại, vừa vừa buồn cười: “Ui da!”

Nghê Thủy Thủy: Ui cái đầu á! Sao anh lại ở đây chứ?!

Cô chột dạ quay đầu nhìn phía cửa phòng khám: “Anh đem Hoàng đi đâu rồi?!”

Trương Lương Chung cười toe toét: minh đó. Yên tâm, nó không đâu. Tôi sợ nó thấy rồi nổi điên cắn bậy đã đưa nó ra mấy con ngoài kia rồi. Giờ nó đang trên đường lại.”

Nghê Thủy Thủy: “…”

Trạm Nguyên Miểu: “…”

Hóa ra cái tiếng bụng sôi giờ là từ hắn ta?!

Vấn đề là tại sao hắn thể trốn ngay sau lưng người suốt năm phút mà không ra tiếng nào vậy hả?!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

4 Thảo luận