Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 16 / 141  ·  11.3%
Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Mạt Thế Tôi HE Cùng Phản Diện
Chương 16: Lao vào đánh nhau
16/11/2025 22:00· 1,949 từ

Trạm Nguyên Miểu hai tay dao, nhảy khỏi thang từ vòng ngoài vung chém từng con zombie, ra một con đường máu. Có vì lúc trước trên người dính máu tươi nên lũ zombie ra hứng thú với anh hơn với Nghê Thủy Thủy.

Đây là chuyện tốt.

Cách chừng ba đến năm anh nhìn thấy Nghê Thủy đang cong lưng, gối chống tay ở trong một chiếc xe đẩy hàng. tay cô bấu chặt hai bên xe, lấy khung xe làm chắn, cố thủ trong không gian hẹp. Đám zombie ùn ùn kéo chen lấn xô đẩy ra rìa.

Chúng vẫn chưa phát hiện cô.

Chỉ cần diệt sạch đám Nghê Thủy Thủy có sống sót ra khỏi

“Cố lên, kiên trì thêm chút nữa thôi.” Trạm Miểu vừa dốc sức những con zombie chặn vừa không tiếc tiêu hao chút năng vừa mới khôi phục để ủi Nghê Thủy Thủy: “Tôi qua đến nơi rồi, ngay lập

Vào lúc Trạm Nguyên Miểu đến mức cánh tay rời không còn sức, Đình Chu xuất hiện đầu thang cuốn.

Không rõ giữa chừng anh đã đi đâu, lúc lại bên cạnh còn thêm bốn người.

Vừa thấy Trạm Nguyên Miểu lâm vào hiểm cảnh, ta lập tức lao thang cuốn, dùng dị hệ lôi đánh tan lũ zombie vây quanh Trạm Nguyên Miểu, vội “Nghê Thủy Thủy đâu? đâu rồi?!”

Cô ấy tại sao lại cùng cậu?!

Trạm Nguyên Miểu không có gian cãi nhau với Đình Chu, chỉ nhanh nói: “Nghê Thủy Thủy bên trong! Mau dùng dị năng cậu đánh tan lũ zombie chết này đi!”

Nghê Thủy Thủy… đang ở đám zombie?

Vậy thì… liệu còn có sống sót không?!

Tạ Đình Chu vừa kinh vừa giận dữ, coi zombie trước mặt như Nguyên Miểu mà dồn bộ dị năng, giáng xuống một sét dữ dội.

Tia điện kèm theo tiếng lách tách liên hồi lên giữa đám zombie, bao lâu sau, hàng tiên của bầy zombie lần lượt gục, mùi khét đặc quánh bốc từ xác bọn chúng.

Trạm Nguyên Miểu chẳng mảy quan tâm dị năng Tạ Đình Chu mạnh mức nào, tay chân hợp leo qua đống xác cao hông, nhắm thẳng về phía xe

“Nghê Thủy Thủy?” Nghê Thủy

Trạm Nguyên Miểu hất mạnh xe đẩy đang đè người cô, ôm lấy vào lòng, lập tức tra tình trạng. Anh vỗ nhẹ má cô, nhưng ngay khi chạm nhiệt độ bỏng rát khiến giật bắn, lập tức rụt tay

Không thể nào…

Anh không dám tin, đưa lên kiểm tra trán Thủy Thủy. Cả cơ cô nóng hầm hập, độ vượt xa người bình thường, luồng nhiệt truyền đến ngón tay đều đang gào lên với Nguyên Miểu rằng, Nghê Thủy Thủy sự bị sốt rồi.

Một dự cảm chẳng lành lên trong lòng anh. Nguyên Miểu lúng túng tra những vùng da ra ngoài của cô, động tác gáp.

Ngay khi Tạ Đình Chu nhóm người sống sót qua đống xác, ngẩng lên liền trông thấy Nguyên Miểu đang luống cuống sờ khắp người Nghê Thủy Thủy. Tạ Chu giận đến không chịu xông tới đấm thẳng một mặt Trạm Nguyên Miểu, suýt nữa muốn giết anh luôn. ta giật ôm lấy Nghê Thủy đang hôn mê, gào lên phẫn nộ: “Cậu mẹ đang làm cái quái gì đấy?!”

Trạm Nguyên Miểu bị đấm lệch về một phía, lưỡi lướt một vòng má, nếm thấy vị tanh đến ghê người. Anh nhớ khoảnh khắc bản thân đã không được chiếc xe đẩy, liền một ngụm nước bọt, vung tay trả một cú, túm lấy cổ Tạ Đình Chu kéo lại, gằn từng chữ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-mat-the-toi-he-cung-phan-dien&chuong=16]

“Cậu hỏi tôi đang làm Cậu nên hỏi lại cậu, suốt đoạn đường đến đây, cậu mẹ đang làm cái quái gì! Nếu Thủy Thủy biến thành zombie, tôi sẽ để cô ấy cắn cậu! Một thằng khốn như cậu, xứng làm người! Bố cô ấy nấng cậu hơn chục cho cậu ăn, cho cậu cho cậu đi học, cho cậu chơi đồ xa xỉ, cậu dám để con gái ông rơi vào cảnh này?! Bố cô nuôi một con chó ích hơn là cậu đấy!”

Căn phòng ngủ kia rộng kém gì đại sảnh, bức ảnh tràn đầy tin, từng món bài đắt đỏ, quần áo hàng hiệu kín phòng thay đồ, cả những vũ khí lạnh quý giá cùng, nếu không có bố của Thủy Thủy, Tạ Đình Chu liệu được sống thoải mái thế?

Anh không nhìn ra được họ Nghê đã bạc anh ta ở điểm Từ tinh thần đến chất, Tạ Đình Chu sống đều cả ngàn người. Vậy mà anh lại đối xử với Nghê Thủy như vậy, coi mấy kẻ đường không quen biết còn quan hơn cô.

“Cậu có bệnh à? Tôi nào thì bỏ mặc ấy?! Với cái tính thư của cô ấy, đời này chỉ có mình tôi chịu đựng được! Đổi lại nếu cậu, cậu...”

Trạm Nguyên Miểu không nhịn nữa.

Tính tình Nghê Thủy Thủy sao?

Cô ấy khó ở chỗ

Chỉ có cậu ta mới đựng nổi?

Sao cậu ta không leo thánh giá mà làm Giê-su luôn đi?!

Cả hai đều bị những nói của đối phương giận đến choáng váng óc, cơn giận bốc thiêu rụi lý trí, liền lao nhau đánh nhau túi bụi.

Chu Duy và Trần Tinh trong đội của Tạ Chu cuống đến mức kiến bò trên chảo đứng hai bên can ngăn:

“Đừng đánh nữa, đừng đánh Bên ngoài có thể bất cứ lúc nào, nổ rồi thì chỗ sẽ sập mất! Đến lúc đó ai cũng không sống nổi đâu! tìm chỗ an toàn trước

Trần Tinh Mẫn cũng gật lia lịa: “Đúng thế! an toàn các người đánh thì đánh, lúc cầm dao chém nhau cũng chẳng cản!”

Vừa dứt lời, một chuỗi nổ liên hoàn đã qua hơn nửa khu tâm thành phố. Sàn và tường tầng hầm thứ nhất một trận sóng xung kích chấn đến mức rung lắc dữ

Tiếng nổ như sấm động thức Trạm Nguyên Miểu. lập tức quay người Nghê Thủy Thủy lên, thẳng xuống tầng hầm thứ hai. nổ có thể khiến các tòa trên mặt đất đổ sụp, chí ảnh hưởng đến tầng hầm nhất, nhưng tuyệt đối không thể đến tầng hầm thứ

Cấu trúc đặc biệt của cao ốc này, chính hy vọng sống sót cùng của bọn họ.

Tạ Đình Chu vịn vào để giữ thăng bằng, thấy Trạm Nguyên Miểu Nghê Thủy Thủy rời thì lập tức đuổi theo sau.

Nói cái gì mà không tâm Nghê Thủy Thủy Trạm Nguyên Miểu mới cô ấy được mấy Cậu ta đã từng thấy anh sóc cô ấy chưa? Dựa vào mà bảo anh là đồ ân bội nghĩa?

Anh đâu có để Nghê Thủy xuống xe kiếm ăn, cũng chưa từng cô ấy tiếp xúc lũ zombie. Suốt dọc đường đều vệ cô ấy cẩn thận, đồ đồ uống ngon nhất đều phần cho cô ấy. Anh còn làm gì nữa mới đủ?!

Trần Tinh Mẫn vừa mới dậy khỏi mặt đất thấy hai đại ca ngưới nào người nấy còn nhanh hơn gió. Cậu bật một câu chửi thề từ đáy

“Định mệnh, đánh nhau thì hai người, mà chạy nhanh nhất cũng là người! Bảo sao dám

“Chạy chạy chạy! Mau theo bọn họ đi!”

Trần Tinh Mẫn vội vàng bác sĩ nhặt được đường, vừa kéo vừa mà chạy. Lúc lướt qua Chu Duy và Tần Như cậu còn không quên vẫy tay hiệu, ý bảo bọn họ chóng theo kịp.

Chu Duy cũng vội kéo Tần Như Băng chạy

Tần Như Băng đột ngột hồn, chậm nửa nhịp vội vàng chạy theo Chu Duy.

Cô vẫn không thể tin Nghê Thủy Thủy... vẫn sống sao? Chuyện này quá kỳ quái. Rõ cô ta phải chết trong cái thị đó mới đúng.

Ở kiếp trước, Tạ Đình cũng làm y như này: để Nghê Thủy lại trong siêu thị được dọn sạch, rồi dẫn cả vào trung tâm thành phố thu vật tư, chuẩn bị cho đi xa.

Vì số lượng tang thi khu trung tâm quá Tạ Đình Chu cho dù có “buộc Nghê Thủy vào thắt lưng” hay nhốt trong xe ngoài phố, cũng đều an toàn. Thế nên, anh đã chọn để cô tạm trú nơi được xem là an toàn định bụng xử mọi việc sẽ quay lại cô.

Y như kiếp trước, trước xuất phát, Tạ Đình và Nghê Thủy Thủy có một trận cãi long trời lở đất. Sau đó, họ mất hai người trong nhóm quay về với đầy ắp tư, thì siêu thị đã bị thi vây kín từ trong ra

Tạ Đình Chu cũng như trước, phát điên lên lao vào siêu thị cô.

Theo lẽ thường, khi anh lao vào bên trong, đập vào mắt đáng phải là một vũng to tướng, trong đó vứt lăn ba lô, điện thoại, mảnh vải từ áo quần của Nghê Thủy và cả một nửa cái chưa bị gặm sạch cùng vài xương trắng nhợt.

Nhưng đời này lại không thế. Tạ Đình Chu tìm thấy điện thoại Nghê Thủy Thủy.

Đúng vậy, chính tại điểm mọi chuyện bắt đầu đổi!

Không có cảnh tượng nào sức chứng minh Nghê Thủy đã chết, lần Tạ Đình Chu đã lại thành phố H những ba Nhờ đó, sự việc “giữa đường lại ‘chị em tốt’ rồi khỏi đội Tạ Đình Chu” trước từng xảy ra với cô, không còn tái diễn.

Chỉ bởi vì Nghê Thủy không chết, mọi thứ rẽ sang một hướng toàn khác với kiếp

Còn cái tên “Trạm Nguyên kia nữa… Cô luôn cảm giác mình từng thấy cái tên đó đâu rồi!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

4 Thảo luận