Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 26 / 141  ·  18.4%
Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Mạt Thế Tôi HE Cùng Phản Diện
Chương 26: Nghiêm túc tôi liền thua
16/11/2025 22:06· 2,922 từ

Quãng đường gần trăm cây bọn họ ước chừng mất bốn ngày mới hết. Suốt quãng đường đó, gặp zombie nào, cũng không thấy dáng bầy sói. Cả nhóm chắc zombie không có xu hướng chuyển trừ khi có đồ ăn tới.

Giờ thì họ đã sắp vào thành phố I. thành phố lân cận, này cũng bị ảnh hưởng nề bởi đợt bùng phát, mức tàn phá không kém gì nơi khác. Từ xa nhìn vào, tòa nhà hoặc là cháy rụi thui, hoặc chỉ còn nền móng. Nhưng ít nhất, đây đã bắt đầu thấy đác vài bóng zombie đang vảng.

Tạ Đình Chu trong bốn qua luôn bị Trạm Miểu bám sát không căn bản không có lấy cơ hội ở riêng với Nghê Thủy. Nhưng hắn vẫn luôn ý nhất cử nhất động của

Lúc này thấy một con đang tiến về phía Thủy Thủy, Tạ Đình lập tức giơ tay định dị năng thì bị Đại Hoàng mất phần. Con chó lao về phía zombie, một cú ngoạm cổ, cắt luôn kết nối giữa và thân.

Zombie bị chó xử gọn.

Tạ Đình Chu: “……” Giờ con chó cũng tranh với tôi luôn phải

Nghê Thủy Thủy hốt hoảng lên, vội vàng chạy kéo Đại Hoàng lại, “Đại Hoàng! Mày cái gì cắn là sao hả? Lỡ mày lây bệnh zombie rồi cũng thành zombie chó thì tao biết sao? Giết mày à? Hay là… giết mày đây?”

Trạm Nguyên Miểu hờ hững cây gậy đánh sói vai, thản nhiên đề “Đau dài không bằng đau chi bằng để anh xử nó bây giờ cho lẹ.”

Đại Hoàng phát ra tiếng rỉ như mếu, lập trốn sau lưng Nghê Thủy, vẫy đuôi liên tục đang xin tha mạng.

Chúc Duy đứng nhìn từ giờ như xem kịch, cười: “Con chó này là thành tinh rồi. Đến cũng dám cắn. Mà… nó không lây thiệt chứ?”

Triệu Trì Dụ lắc đầu, ngâm nói: “Chắc là đâu. Tạm thời vẫn có trường hợp nào phát động vật bị lây nhiễm virus cả.”

Trần Tinh Mẫn ngạc nhiên: chẳng phải đây là thảm họa chỉ nhắm loài người sao?!”

Ai mà biết được chứ.

Nghê Thủy Thủy vừa xoa Đại Hoàng vừa kiểm ánh mắt nó. Thấy vẫn bình thường, cô mới tâm thở ra, nói: “Đừng có tiện cắn zombie, mấy bệnh quặc đều từ mồm mà ra hiểu không?”

Đại Hoàng “gâu” một tiếng, thể đang khoe công hí hửng chạy tới cạnh Trạm Nguyên Miểu xem Hoàng trong lòng anh.

Tiểu Hoàng chẳng phản ứng nhưng điều đó cũng ảnh hưởng gì đến Đại Hoàng tiếp tục tung đi theo sát bên Nghê Thủy như cái đuôi.

Trạm Nguyên Miểu lúc này tiếng: “Đã đến thành I rồi, đi tiếp sẽ gặp ngày càng nhiều Từ đây chia ra đi là lý nhất.”

Nói rồi, anh quay sang Nghê Thủy Thủy như hỏi ý cô.

Nghê Thủy Thủy gật đầu ý. Tách ra hành sẽ thoải mái hơn Thật ra cô và Tạ Chu hay cả đội của hắn không quá hợp với cô.

Tần Như Băng từng có ý với cô và Nguyên Miểu, thậm chí có hành động cụ thể. có một bác sĩ giả tạo, hai dị năng giả luôn hộ Tạ Đình Chu vô điều trong một đội toàn những như vậy, còn không tự hành động một mình yên thân. Ai mà biết nào lại bị đâm lén lưng.

Nhưng Tạ Đình Chu sao thể dễ dàng buông Hắn lại mở lời: mục tiêu của chúng ta sống sót, thì tại sao không chung? Zombie đang tiến hóa, ai biết phía trước sẽ xảy chuyện gì.”

Trạm Nguyên Miểu lạnh nhạt “Dù phía trước có gì, thì chúng ta coi như không quen biết. lo đường nấy.”

Nghê Thủy Thủy gật đầu họa, sau đó cùng người Tạ Đình Chu tạm biệt.

Tạ Đình Chu đứng đó, nói gì, chỉ lặng nhìn theo bóng lưng Chưa kịp để ai mở anh đã chủ động phá vỡ khí căng thẳng: “Tôi sẽ theo Thủy Thủy. Ai muốn đi tôi thì cứ đi, hoặc tự tìm căn cứ của sống sót. Trên đường nhớ thận.”

Nói xong, anh gật đầu Chúc Duy và những còn lại, rồi nhanh đuổi theo Nghê Thủy Thủy.

Chúc Duy đứng hình. Trần Mẫn và Tần Như cũng có vẻ nhiều xúc. Nhưng Triệu Trì Dụ rất dứt khoát, anh ta cũng theo Tạ Đình Chu ngay tức.

Anh ta muốn đi theo Thủy Thủy.

Dị năng giả thì nhiều, người từng bị lây mà vẫn sống, thậm không mất dị năng thì vô cùng!

Tần Như Băng thở dài, hai người còn lại nhóm: “Đi thôi. Đây phải lần đầu thấy đội như vậy. Trạm Nguyên Miểu cũng tìm căn cứ người sống mục tiêu của tụi mình giống

Cũng đúng.

Chúc Duy là người đi cùng, vừa chạy vừa “Không phải tôi thấy trưởng quyết định kỳ quặc Trước giờ anh ấy vốn đã để ý đến Nghê Thủy rồi. Có điều bây giờ cảm lộ ra rõ ràng hơn, không hay cãi nhau như nữa.”

Nói sao nhỉ, ngày trước có cãi nhau thì thấy hai người họ sự gắn kết. Giờ thì cãi, nhưng cảm giác… càng lúc xa nhau.

Trần Tinh Mẫn lẩm bẩm: đề chắc nằm ở Nguyên Miểu. Rõ ràng Thủy thân thiết với anh hơn là với đội trưởng. Đúng hoa trong nhà không thơm hoa dại, thanh mai không địch duyên trời ban.”

Gì mà lộn xộn vậy

Tần Như Băng đi phía nhắc: “Không đi nhanh là bị bỏ lại

“Ai dám bỏ tôi!” Trần Mẫn vừa nói vừa theo, Chúc Duy cũng nhảy lò cò chống nạng theo.

Từng bước, từng bước, hai người lại cùng đi một con đường.

Trạm Nguyên Miểu liếc nhìn người vừa nhập hội. Thủy Thủy bên cạnh mày, hất cằm ném cây đánh sói ra một bên, nói:

“Không ổn rồi. Cứ thế thì bọn mình thiệt Mình vác sức mở còn bọn họ theo sau sái.”

Không... Không ai có ý để cô làm việc rồi ngồi sau hưởng cả đâu.

Trạm Nguyên Miểu hơi xấu Anh thật không ngờ Thủy lại để ý chuyện này. Nhưng cũng vì mới thấy rõ, cô thật sự coi mình là một phần nhóm của Tạ Đình Chu.

Lúc này, ánh mắt Nghê Thủy quét quanh, cô hiện bên rìa một xe jeep bị lật có gì đó phản chiếu ánh sáng.

Một khẩu súng lục.

Tốt quá, hàng xịn rồi!

Cô lập tức chạy tới, Nguyên Miểu hỏi theo: làm gì vậy?”

Nghê Thủy Thủy chỉ tay phía khẩu súng, hào nói: “Để em đi biết đâu xài được.”

Trạm Nguyên Miểu cũng nhìn khẩu súng dưới bánh khẽ lắc đầu nhưng ngăn cô lại. “Súng lục lớn lắm. Với lại… em biết súng à? Cẩn thận bị bắn ngược đó.”

“Ờ thì…” Nghê Thủy Thủy khẽ một tiếng, đúng có cơ hội thể bản thân! Cô cúi người kiểm tra bên trong xe. Không zombie. Yên tâm rồi. Cô ngồi xổm xuống nhặt súng, miệng không quên khoe: “Em từng là thủ bắn mười vòng trong trung tâm huấn luyện vật di động, còn là viên cấp VI của câu bộ bắn súng đấy. Úi xời

Cô bật ngửa lùi lại, chút nữa bị zombie ngờ chui ra từ gầm xe táp trúng tay.

Quá nguy hiểm, chút nữa là toi rồi.

“Thủy Thủy!”

Tạ Đình Chu nãy giờ để mắt đến cô, thấy cảnh đó liền hoảng lao tới.

Nhưng còn chưa bằng Trạm Miểu, người đã phản nhanh hơn cả hắn

Tuy vậy, người phản ứng nhất chính là Nghê Thủy.

Cô lập tức túm lấy gậy đánh sói bên nhắm thẳng đầu con mà nện một cú chí

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-mat-the-toi-he-cung-phan-dien&chuong=26]

Nếu nói lúc giết con đầu tiên cô từng đến run tay, thì đây, cô đã hoàn toàn bỏ cảm giác tội lỗi hay sợ rồi.

Bởi vì nếu cô không chúng, thì chúng sẽ cô.

Thế giới này là như Không phải mày chết là tao mất mạng. thì tại sao không để đi chết?

Cô đập nát đầu con lén tấn công, sau nhặt khẩu súng lục xoay người. Còn chưa kịp khoang với Trạm Nguyên Miểu thì thấy hai người, mặt mũi đằng sát khí, chạy về phía

Trạm Nguyên Miểu là người trước, kéo cô lại tra tay: “Có sao

Nghê Thủy Thủy lắc đầu. chưa kịp trả lời, đã bị Tạ Đình giằng mạnh qua một bên mắng như tát nước: “Em đi cho đàng hoàng được không?! nhiên đi nhặt mấy thứ linh làm gì! Em biết dùng không?! bị zombie cắn thì Em có thể có chút thức tự bảo vệ được Thật sự là, chỉ cần đi một giây thôi là...”

“Phạch!’”

Nghê Thủy Thủy rất thản mở chốt, kiểm tra đạn, xác nhận bên còn đạn xong liền lên giơ súng bắn thẳng vào một zombie đang lảo đảo cách mười mét.

Một phát súng vang lên, Tạ Đình Chu bị đứt.

“Ờm… Có hơi chưa quen Nghê Thủy Thủy khẽ vai, sau đó kéo một lần nữa, tư thế chuẩn, tay trái giữ cổ tay bắn “phạch!” một phát vào con zombie vừa lồm cồm bò cách đó hai mươi mét.

“Đỉnh thật…”

Đám người phía sau, Chúc và mấy người còn không nhịn được mà lên một câu trong tiếng dồn dập.

Nghê Thủy Thủy lúc này hài lòng, quay sang Tạ Đình Chu, mỉm tự tin: “Em biết dùng biết từ nhỏ luôn đấy.”

Ánh mắt kiên định ấy Tạ Đình Chu bất sợ hãi, theo phản lùi lại một bước.

Không thể nào… Nghê Thủy trước nay chưa từng vào súng.

Cô không thể nào...

Trạm Nguyên Miểu từ biểu của Tạ Đình Chu hiểu ra tất cả. nói thêm lời nào, anh tức kéo Nghê Thủy Thủy rời trước mặt hắn.

Cái đồ ngốc này!

“Vì sao em cứ nhất phải thể hiện trước Tạ Đình Chu chứ?” Nguyên Miểu nghiến răng hỏi.

Nghê Thủy Thủy bị kéo nhưng vẫn trả lời bình thản: “Vì em làm chính mình.”

Trạm Nguyên Miểu siết chặt “Vậy em có biết em vừa làm có dẫn đến điều gì không? Đình Chu sẽ không để yên em đâu.”

Nghê Thủy Thủy hơi nghiêng suy nghĩ một lúc: lẽ anh ta định em à? Dù sao anh với thân thể này cũng có mấy năm gắn bó tình không nỡ ra tay đâu.”

Trạm Nguyên Miểu nhìn cô, thể đã đoán được nghĩ này từ trước. nghiêm giọng: “Đừng đánh giá sự phẫn nộ của một con Thứ Tạ Đình Chu để là Nghê Thủy Thủy đã lớn cùng anh ta. Không phải em.”

Nghê Thủy Thủy lặng lẽ anh.

“Vậy thì em...”

Trạm Nguyên Miểu lạnh lùng lời cô: “Chỉ cần muốn, hắn có rất cách để khiến em vẫn sống mà như đã chết.”

Nghê Thủy Thủy rùng mình cái ý tưởng ấy, ánh mắt cô vẫn nghiêm túc, giọng điệu lại một học sinh ngoan ngoãn cầu “Cách gì mà khiến em mà như chết? Ý anh là hủy ý thức của em sao? vậy thì… phải ra nhanh lên đấy.” Bởi vì ức của nguyên chủ đã đầu mờ nhạt rồi. Giống một trình duyệt đang ở chế ẩn danh, chỉ cần qua một lần, liền tự động xóa sạch sử.

Chậm một chút nữa, dù phát điên hay không, tồn tại cũng chỉ là cô của hiện tại.

Trạm Nguyên Miểu nhìn cô, nhíu mày, rõ ràng hiểu cô đang nói gì.

Nghê Thủy Thủy thì trái rất vui vẻ reo “Vậy là anh cuối cũng tin em đến từ thời không khác rồi chứ?!”

“Ừm? Không đâu.” Anh trả thản nhiên: “So với em đến từ thế khác, anh càng tin rằng không phải là “Nghê Thủy Thủy” vậy thôi.”

Nghê Thủy Thủy nhìn nghiêng mặt lạnh lùng của dưới ánh nắng nhàn khẽ thở dài: “Gì chứ, mà vẫn không chịu tin em…”

Trạm Nguyên Miểu lúc này hoàn toàn rời khỏi của Tạ Đình Chu. thả chậm bước, vừa đi hỏi: “Em… là vận động viên

Nghê Thủy Thủy kinh ngạc phán đoán đó, vội xua tay: “Không không Em sao có thể là động viên được chứ? Em nhìn giống vận động viên đâu?”

Trạm Nguyên Miểu lắc đầu.

Nói về “khí chất” thì thật rất khó dùng từ để hình dung

Bình thường ở chung, cô hòa nhã, hoàn toàn có vẻ tiểu thư cách. Nhưng mỗi lần ăn lại như hóa thân thành thiên quyền quý của giới thượng từ tốn, tao nhã, từng động như được huấn luyện từ bé.

Vậy mà khi ra tay zombie, cô lại lạnh dứt khoát, tàn nhẫn một lính đánh thuê chuyên

Còn khoảnh khắc cô giương nổ phát đầu tiên, mắt ấy, khí thế tựa như một bông tuyết khiết nằm trên đỉnh Everest, lạnh kiêu ngạo, và cao xa thể chạm đến.

Một người… sao có thể nhiều mặt như thế?

Trạm Nguyên Miểu nhíu mày: rốt cuộc em làm gì?”

Nghê Thủy Thủy không giấu “Em từng nói rồi Lúc ở biệt thự, đã bảo với anh, em chuyên ngành tài chính. Mà Nghê Thủy ở thế giới này như chỉ là một tiểu thư giàu ở thành phố H đúng

Anh gật đầu. Ở thành H, Nghê gia đúng một trong những dòng có tài sản thuộc hàng Không phải “chỉ là”, mà là đỉnh” luôn rồi.

Nghê Thủy Thủy mỉm cười: không rõ lắm cách hạng tài sản bên ra sao. Nhưng ở thời của em, tập đoàn nhà em một trong ba tập đoàn lợi nhuận lớn nhất toàn cầu. khoe chứ em nắm trong tay một hệ thống kinh ảnh hưởng tới cả trăm người đấy.”

Trạm Nguyên Miểu lập tức mặt.

Khoa trương thật.

Anh không nhịn được hỏi: chẳng phải ngày thường phải cực kỳ bận sao?”

“Đúng vậy.” Nghê Thủy Thủy dài một tiếng “Cực siêu cấp bận.”

Trạm Nguyên Miểu híp mắt: em lấy đâu ra gian học võ, cưỡi bắn súng các kiểu?”

Nghê Thủy Thủy: “…”

Không thể phủ nhận, lịch của cô ngày nào kín mít. Nhưng không nghĩa là không có một thời gian cá nhân nào. Huống có những thứ thuộc về phú. Thể thuật, bắn súng, bắn đều là những thứ được huấn từ nhỏ, mỗi ngày một ít thành thói quen.

“Thể thuật, cưỡi ngựa, bắn bắn cung... đều là môn em học từ ngày nào cũng phải học.”

Trạm Nguyên Miểu thầm mặc trong lòng: “Nghiêm túc liền thua… nghiêm túc liền thua… nghiêm túc tôi thua!”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

4 Thảo luận