Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 24 / 141  ·  17%
Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Mạt Thế Tôi HE Cùng Phản Diện
Chương 24: Gác đêm cùng chó
16/11/2025 22:05· 1,937 từ

Tần Như Băng không vào mấy chuyện tà môn. trước ở mạt thế, cô ta vùng vẫy suốt năm từng tham gia xây dựng cứ, từng lẩn trốn giữa huyệt zombie, cũng từng thấy vô số người nhiễm Người nhiễm rồi sốt cao kích hoạt dị năng, cuối cùng biến thành zombie.

Nếu Nghê Thủy Thủy sự là thể miễn dịch, số một phần trăm triệu đó, cô đã chẳng nên cao đến độ chảy cả mũi như vậy.

Nhưng... nhìn Nghê Thủy cô ấy lại chẳng giống đang nói dối.

Tần Như Băng bước đứng thẳng trước mặt cô.

“Làm gì thế? Cô giết tôi à?” Nghê Thủy ngửa đầu nhìn cô ta, hỏi nhiên.

Vì không có vật nhóm lửa, bọn họ đành một cây đèn pin chiếu lên làm nguồn sáng.

Tần Như Băng ngồi xuống, ghé sát, hạ giọng cho Nghê Thủy Thủy nghe những cô biết về các dị năng.

Trên đời này dị đủ kiểu đủ loại: nào hệ tinh thần, hệ ngũ hành mộc, thủy, hỏa, thổ), có hệ cảm giác… Nguyên thao túng, năng lượng… chắc Nghê Thủy Thủy phải hữu một dị năng đó trong số này.

Nghê Thủy Thủy càng càng lắc đầu, càng làm Như Băng tức đến nghiến răng, như “hận sắt không thép”, càng nói lại càng huyết.

Tần Như Băng càng hăng, gương mặt Nghê Thủy lại càng lộ vẻ mờ mịt. lòng cô ngược lại bắt đầu sinh nghi.

Cái cô gái họ này, biết nhiều thật đấy. lẽ là dị năng giả cấp

Nghê Thủy Thủy âm ghi nhớ những loại dị Tần Như Băng vừa kể, trong đối phương vẫn thao bất tuyệt, thì cô đã đầu... ngáp.

Tần Như Băng liếc trừng cô một cái, đều nào rồi mà còn dửng dưng vậy? Thật nghĩ chút mèo quyền cước là sống sót ở mạt thế sao?

Cô ta xoay người lại chỗ mình, đi được đường lại đột ngột ngoảnh đầu, hối hận vì lúc nói quá nhiều. Nhưng nghĩ với cái đầu óc như Thủy Thủy, chắc cũng không được sâu xa nhỉ?

Tần Như Băng liếc quả nhiên, Nghê Thủy Thủy giữ nguyên vẻ mặt "Cô phiền đi", "Tai tôi cuối cũng được yên rồi".

Tần Như Băng cuối cũng yên lòng.

Sau khi Tần Như rời đi, Nghê Thủy Thủy rén lại gần Trạm Nguyên Miểu, mắt dừng lại nhìn đang ôm cậu nhóc trong đang ngủ ngon lành, khóe cong lên một nụ nhẹ.

Thật là một bí thú vị.

Phải không?

Triệu Trì Dụ tưởng đang cười với đứa trẻ, ai để ý đến ý cười xa của cô.

Chỉ có Trạm Nguyên liếc cô một cái, rồi giọng, chỉ đủ cho hai người “Cô ta nói gì em vậy?”

Nghê Thủy Thủy ngẩng chớp chớp mắt, cũng lặng đáp: “Đợi lúc chỉ có hai em sẽ kể cho

Trạm Nguyên Miểu liền đầu cô ra, không để "phóng điện lung tung".

Đúng là phiền chết được.

Nghê Thủy Thủy theo đạo từ ngón tay anh khẽ ngẩng đầu, sau đó lại vào, nghiêng người tựa vai anh rồi nói nhỏ:

“Để em gác đêm, ngủ trước đi. Khi nào thì thay ca.”

Trạm Nguyên Miểu hơi mày: “Em không buồn ngủ

“Ừm... cũng không đến buồn ngủ lắm, vẫn gắng được một lúc. Nếu không trụ thì em sẽ gọi dậy, chẳng lẽ lại mong mấy người kia à?” mắt về phía nhóm Trần Mẫn, mấy người đang đứng còn chẳng vững.

Nhóm Trần Tinh Mẫn: Cảm ơn nha, chúng tôi thấy bị sỉ nhục đấy.

Trạm Nguyên Miểu và Thủy Thủy nhìn nhau một thấy cô gật đầu chắc nịch, mới yên tâm giao bé cho cô, rồi đi nghỉ.

Cảm thấy nhiệt độ đêm hạ thấp, Tần Như tiện tay ném cho họ hai áo khoác lông vũ làm chăn đắp.

Đêm dài, đường mòn lẽo.

Nghê Thủy Thủy một gác đêm, lặng lẽ nghe xung quanh, cảnh giác với mọi động.

Sương đêm lạnh lẽo mưa bụi lấm tấm táp mặt, cô ngẩng đầu nhìn lên trời đen kịt, tay rãi xoay xoay cây lang bổng trong lòng bàn tay.

Thời gian trôi qua, tiếng đồng hồ, không một tỉnh lại. Kể cả Trạm Nguyên

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-mat-the-toi-he-cung-phan-dien&chuong=24]

Nghê Thủy Thủy nhìn người ngủ say như chết khi mình trơ trọi giữa trời khẽ ngáp một cái, bẩm:

“Một mình mình cũng thể bảo vệ hết tụi vậy mà ở ngoài trời còn say như heo… không chết chắc?”

Cô tiếp tục gác thỉnh thoảng dùng đèn pin quanh để kiểm tra động tĩnh.

Ngay khi vừa kiểm xong một vòng, tai chợt nghe thấy một âm thanh, thở gấp của một động vật.

Ở hướng ba giờ! Thủy Thủy lập tức siết cây gậy đánh sói, lia đèn chiếu tới.

Chỉ thấy cách đó mấy mét, một con chó nông thôn đứng im, ngậm một túi màu xanh lục như túi bảo vệ môi lặng lẽ nhìn cô chằm

…Hở?

Cô quay lại quét một vòng xung quanh. Địa trống trải, tầm nhìn rộng, trong vi chiếu sáng của pin cũng chẳng thấy

Thật sự... chỉ có một con chó?

Nhưng sao cảm giác... ổn lắm? Không rõ nào không đúng, chỉ là bản cho cô biết vậy.

Đúng lúc cô và chó đang giằng co bằng mắt, bé con trong lòng cô cựa quậy tỉnh dậy.

Có vẻ như thấy gì đó thú vị, nhiên giơ bàn tay bé xíu trong tã ra, khua trong không khí.

Nghê Thủy Thủy mặt dấu hỏi, vội vàng nhét bé vào lại trong áo.

Trời lạnh, đừng để lạnh chứ.

Cô cúi đầu dỗ bé, thì thấy con chó kia đã chầm chậm tiến về cô, vẻ mặt điềm như thể đang thể hiện không có ý tấn Đi được tầm ba mét nó dừng lại.

Nghê Thủy Thủy còn lưỡng lự không biết đánh thức mọi người không, thì chó bỗng thả chiếc xuống.

Một hộp sữa bột em từ trong túi lăn lộc cộc lăn đến tận chân

Nghê Thủy Thủy: “?”

Con chó này… thành rồi đúng không?!

Sau khi cẩn thận tra lại xung quanh một nữa, chắc chắn không còn nguy nào rình rập trong tối, Nghê Thủy Thủy mới đầu nhìn đứa bé đang lấy cổ mình, miệng như muốn ăn cơm.

Cô khẽ hỏi: “...Nó chó của con à?” Giọng như gió thoảng, vừa hỏi đứa mặt mũi ngây thơ vừa quay sang hỏi con vàng. Rồi cô lại nhìn chó đang đứng nghiêm chỉnh đó vài mét, nửa nửa thật: “Đây là... cậu nhỏ của mày sao?” Thần linh

Dĩ nhiên Nghê Thủy chỉ buột miệng hỏi chơi, lại thật sự mong chờ một chó sẽ trả lời

Nhưng con chó vàng lại... gật đầu.

Nó. Gật. Đầu.

Nghê Thủy Thủy tại mở to mắt, làm ra hình “WTF” kinh điển, rồi lắp hỏi lại: “...Đây là củ nhỏ của mày thật

Chó vàng lại gật cái nữa.

Nghê Thủy Thủy trợn mắt, chớp liên tục để rằng mình chưa hoa mắt, hít một hơi cố trấn “Mày... mày lại gật thêm nữa cho ta xem?”

Hoàng cẩu: “……” Con có vấn đề thần kinh

Đúng lúc đó, đứa trong lòng cô quay đầu sang bên này, và như đáp ánh nhìn ấy, hoàng lại gật đầu.

Nghê Thủy Thủy không ra sự trao đổi ánh đầy ý vị kia giữa chó bé con, cô chỉ người vì một chuyện: Con này hiểu tiếng người thật!

Thế giới này... điên rồi.

Cô bước tới gần vàng, chuẩn bị hỏi thêm câu thì một giọng nói vang phía sau: “Em đang gì đó?” là Trạm Nguyên vừa bị gió lạnh thổi

Nghê Thủy Thủy quay để lộ ra con chó to đùng đang ngồi chễm chệ mặt mình.

Chó vàng vừa thấy Nguyên Miểu liền giật mình lại. Nó còn nhớ rõ cái này từng định giết khi nó tìm được cậu nhỏ, lúc ấy còn bị ngoài cửa kính xe.

Mà Trạm Nguyên Miểu lập tức nhận ra nó, là con chó đã cào cửa hôm đó.

Anh nhìn kỹ, xác con chó không có dấu dị biến, rồi mới liếc qua sữa bột bên chân Thủy Thủy, cuối cùng dừng mắt lại trên đứa trẻ lòng cô.

Nghê Thủy Thủy hào như phát hiện ra đại mới: “Oa Trạm Trạm! Con chó lợi hại lắm, nó được tiếng người đó! Thật á!”

Trạm Nguyên Miểu không gì, chỉ yên lặng bế trẻ lên từ tay cô, lần tiên cẩn thận quan nó.

Chó có thể bám từ xa tới tận đây, biết mang theo cả sữa bột... này nghe qua đã không hợp lý. Huống chi, này mấy ngày nay khóc không nháo, thậm chí chẳng cần ăn, bản nó đã là một dấu lớn rồi.

Nghê Thủy Thủy tuy khích, nhưng cũng dần nhận có gì đó... rất không bình

Trong khi Trạm Nguyên lo xem bé con, quay sang thẩm vấn chú chó, cầm chặt gậy đánh nở nụ cười thân thiện che giấu sát khí: “Hắc Hoàng à, mày thật sự nói tiếng người không?”

Chó vàng nhìn Trạm Miểu chằm chằm, ánh mắt vẻ cảnh giác như sẵn sàng nhưng lại bị kiềm Rồi nó lại liếc sang Thủy Thủy, người đang cười như hoa nhưng tay cầm khí không rời, cuối cũng không nhịn được nữa sủa to: “Uông! Gâu gâu gâu! gâu gâu gâu gâu gâu uông!!”

Một tràng sủa như giáng vang lên, khiến cả Tạ Đình Chu đang ngủ say bị đánh thức.

Nghê Thủy Thủy khẽ mày, mơ hồ có cảm hình như mình vừa bị con này chửi.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

4 Thảo luận