Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 1 / 141  ·  0.7%
Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Mạt Thế Tôi HE Cùng Phản Diện
Chương 1: Ngày đầu ở mạt
15/11/2025 23:08· 1,848 từ

“Được rồi, ba gói mì tôm đều cho cô hết. Từ giờ cầu phúc đi!” Một thanh cao ráo, đẹp trai, vóc chuẩn như siêu mẫu, mặt như tiền đứng trước Nghê Thủy Thủy, lạnh lùng buông

Nghê Thủy Thủy sững người.

Cô vừa mới còn ở hiện tai nạn xe cơ mà? Chớp cái đã lạc vào cái… nhà rách nát này Còn ba gói mì là gì?

Cô là Nghê Thủy Thủy đấy Cô chưa từng ăn mì gói mặt người khác, càng chưa giờ bị ai lấy ra để dằn mặt!

Thấy cô không hề tỏ vẻ năn, ánh mắt thanh niên kia thêm lạnh lùng, rõ ràng đã mất kiên nhẫn. Anh nhét ba gói mì vào cô, không nói thêm lời rồi xoay người bỏ đi.

Cửa phòng mở ra rồi đóng Không lâu sau, bên ngoài vang tiếng động cơ xe khởi

Nghê Thủy Thủy vội lao ra sổ, chỉ kịp thấy hai chiếc LX dính máu đang chở một đám người rời đi. một khung cửa sổ xe về phía cô, có cô gái trông yếu ớt như trợn mắt liếc cô?

Cô quay sang nhìn xuống con xe cộ đỗ loạn xạ, các tiệm thì bị đập phá tan nát, khắp nơi người không đầu và những thi thể rải rác máu.

Đây là thật sao?!

Nghê Thủy Thủy thấy mọi thứ như ảo mộng, nhưng khi đang loạn, đầu cô đột nhiên nhói, một cơn đau như óc khiến cô ôm đầu rạp xuống đất.

Mười phút sau, Nghê Thủy Thủy còn đang co rúm, cô bật

Chết rồi mà còn bị hành thế này ư? Đây là mạt Mạt thế thật sự đấy! xuyên tới thời tận thế, tin nổi không?!

Từ một thời đại yên bình, tai nạn chết rồi bị ném cái thế giới quỷ quái

Thật sự quá ác độc! Cô nếu quay về được cô sẽ chết cái đứa trợ lý đưa cô cuốn tiểu thuyết

Là con gái duy nhất của tài phiệt giàu nhất nước, cô cả một sản nghiệp khổng chờ thừa kế, đúng nghĩa gia đình có "ngai vàng".

Vì vậy, từ bé đến lớn, phải học vô số thứ, lịch mỗi ngày đều kín đặc.

Trợ lý của cô từng cảm cuộc sống của một thiên kim giàu ngoài đời chẳng khác địa ngục, chả giống truyện. Sau nhiều lần bị truy hỏi, người đó lén đưa cho cô cuốn tiểu tên “Virus tung hoành”, kể về tiểu thư trùng tên cô sống trong tận thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-mat-the-toi-he-cung-phan-dien&chuong=1]

Cô tranh thủ đọc khi đang chuyển bằng xe, vừa xem đến nhân vật pháo hôi kia chơi hưởng thụ trong tận thì bất ngờ xảy ra nạn liên hoàn.

Cô bắt đầu thấy ghen tị, thầm nghĩ: “Làm pháo hôi mà thế này thì cũng đáng…”

Ai ngờ, chưa kịp mơ màng cô đã bị tai nạn xe hoàn đâm chết…

Và cô - chết - rồi vào truyện luôn.

Nghê Thủy Thủy tức tối bóp gói mì tôm trong tay. Cô tị là ghen tị với sống ăn chơi nhàn nhã nguyên chủ trước tận thế, không phải sau tận Huống hồ cái thời điểm vào lại đúng lúc nguyên chủ chết đến nơi rồi, vào đây thì có ích gì

Mà cha của nguyên chủ cũng nuông chiều con gái rồi! Muốn được nấy, đến mức còn cho cô ta một người học để mặc sức bắt Có ai nuôi con đó không? Đấy, bây giờ bạn cũng không cần thiên kim tiểu nữa rồi chứ gì?

Cho dù hai người là thanh trúc mã lớn lên cùng nhau, phải nói thật, tính cách nguyên chủ thực sự quá căng, ích kỷ và vô

Ví như mới nãy thôi, từ tận thế bắt đầu đến giờ, chủ chẳng làm gì ngoài trong xe, không động tay chân, chỉ biết đòi ăn lại còn kén cá canh, chê cái này chán cái vẫn giữ nguyên thói quen bắt các thành viên chủ của đội, bị đuổi khỏi nhóm đúng quá còn gì!

Môi trường đã thay đổi thì óc cũng phải chuyển theo đi chị gái ơi, tỉnh lại

Nghê Thủy Thủy lau nước mắt, nước mắt ép mãi mới ra rồi chống tay đứng dậy, bụi trên người.

Thật quá khó khăn, vừa xuyên đã bị nam chính, người đã tỉnh dị năng vứt bỏ tay. Cô phải tranh thủ lũ xác sống chưa tràn mà rời khỏi nơi càng sớm càng tốt.

Cô đảo quanh phòng hai vòng chẳng tìm được món vũ khí dùng tạm được.

Dựa vào tình trạng thi thể đường và kinh nghiệm đầu tư mấy bộ phim chủ đề thế trước đây, Nghê Thủy đoán rằng điểm chí mạng xác sống là phần tuy nhiên, đó chỉ là phỏng chưa chắc đã chính xác.

Hiện tại, ưu tiên hàng đầu tìm được nước và thức ăn đảm bảo có thể sống

Nhờ vào “nền giáo dục thép” cha mình, Nghê Thủy Thủy từ đã bị rèn ép thành phản xạ đầu tiên bình tĩnh khi gặp chuyện.

Cô đè nén nỗi căng thẳng lòng, thần kinh căng như dây từ từ vặn tay nắm mở ra một khe hẹp

Bên ngoài là hành lang, phía là siêu thị. Hình như trước rời đi nam chính đã dẹp sơ qua một lượt, thêm tiếng xe lúc nãy đã dẫn dụ phần đám xác sống đi chỗ khác. nên giờ chắc là vẫn còn an toàn.

Đã an toàn thì phải tranh tìm vũ khí phòng thân đã.

Không gian yên tĩnh đến mức ngạt.

Nghê Thủy Thủy đeo trên vai chiếc túi laptop nhét ba gói tôm, khuỷu tay vắt thêm cái khăn bẩn hôi rình, kia thì cầm một thanh dài tháo từ giá áo xuống, nhẹ nhàng lặng lẽ khỏi phòng.

Chỗ này trông giống như văn quản lý của siêu thị. Dựa sơ đồ bố trí siêu dán trên tường hành lang, Thủy Thủy nhanh chóng bước tầng một, đến khu dụng cụ nhà bếp.

Cửa cuốn của siêu thị đã kéo xuống, có lẽ là do chính hạ xuống trước khi đi. Vì ánh sáng không phần lớn khu vực tầng chìm trong bóng tối. điện hư hỏng chập chờn tóe bóng đèn duy nhất còn sót thì chớp tắt lập gần như biến cả siêu thị cảnh tượng trong một bộ phim dị.

Nhưng Nghê Thủy Thủy chẳng có trí đâu mà cảm thán, cô vũ khí phòng thân. Tốt có một con dao dụng sắc bén cắt sắt bùn, nhưng chuyện đó như hơi viển vông. Vậy thì một bước, cô muốn một con bổ dưa!

Nghê Thủy Thủy vừa quan sát cẩn thận di chuyển, tai căng nghe mọi âm thanh khả

Chảo?

Muỗng?

Chậu?

Bếp từ?!

Má nó chứ, dao đâu hết

Cô dùng điện thoại làm đèn lần mò đến tận dãy cuối cuối cùng cũng tìm thấy vực bày dao kéo!

Dao thái rau ngắn quá, không

Dao gọt trái cây thì đâm chết ai, càng không cần.

Dao bổ dưa, dao bổ dưa… rồi!

Nghê Thủy Thủy bước nhanh về trước, nắm chặt chuôi dao bổ và rút nó ra khỏi

Lưỡi dao lạnh lẽo phản chiếu sáng mờ mờ của đèn, phát ánh bạc lấp lánh khiến mừng rỡ trong lòng, nhưng khoảnh khắc đó, cô bất đối mặt với một mắt phía bên kia kệ hàng...

“A a a a!”

Nội tâm của Nghê Thủy Thủy thét điên cuồng, nhưng khuôn mặt không dám phát ra một động!

Một con zombie đực với đôi đục ngầu, con ngươi đen ngòm gao nhìn chằm chằm vào giơ tay định tóm cô, nhưng bị kệ hàng lại, chỉ có thể tục lấy thân thể đập mạnh vật cản.

...Ờm, trông có vẻ cũng không minh lắm.

Nghê Thủy Thủy siết chặt dao dưa, quay đầu bỏ chạy. Nhưng âm thanh va chạm ầm của con zombie kia quá ngày càng nhiều zombie từ bóng tối bị thu và kéo đến chỗ cô.

Tốc độ chậm thì không sao, tụi nó thắng ở số lượng!

Nghê Thủy Thủy hoàn toàn không bọn chúng trước đó ẩn nấp đâu, sao chỉ trong nháy đã túa ra một đống vậy!

Phía trước có, phía sau cũng hai bên cũng không chừa!

Tất cả đường lui đều bị hết!

Cô vớ lấy xoong nồi ném tục về phía xa để tạo động “keng keng”, dụ bớt phần zombie ở vòng ngoài đi. Nhưng... cô ném đến mỏi tay luôn!

Rất tuyệt, không hổ danh là kim tiểu thư được nuôi trong lụa!

Tiếng “hơ… hơ…” đặc trưng của zombie vang vọng từ bốn phía.

Nghê Thủy Thủy cúi đầu nhìn thoại trong tay, cô còn đang vọng cha nguyên chủ có dùng điện thoại để định và đón cô về, nhưng xem ra… khó rồi.

May mà zombie chậm chạp hơn nghĩ, con gần nhất cũng còn ít nhất năm sáu mét.

Nghê Thủy Thủy lập tức nằm xuống, kiểm tra khoảng trống phía kệ hàng.

Ngón tay thao tác nhanh chóng khóa màn hình, bật ứng dụng nhạc.

Không còn thời gian để chọn nữa, cô vặn âm lượng lên tối đa, trong lòng lầm đọc “Giá trị cốt lõi Chủ nghĩa Xã hội”…

Cầu trời đừng đụng trúng cái rồi bật ngược lại nha!

Cô nhấn nút phát nhạc, rồi mặt lưng điện thoại xuống sàn, tay trượt nó ra xa!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

4 Thảo luận