Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Tiểu Mỹ Nhân Ác Độc Rơi Vào Tu La Tràng

Chương 7

Ngày cập nhật : 2026-03-14 10:51:18

Sau khi rời khỏi khu phục vụ, Lục Cạnh Xuyên dọn toàn bộ đồ ăn thức uống ra ghế sau. Tuy đồ không nhiều lắm, nhưng ít nhất cũng đủ ăn vài bữa. Thịt bò hộp và trái cây đóng hộp cộng lại khoảng năm sáu lon, nước khoáng thì có ba thùng. Đáng tiếc là mấy chiếc bánh mì nhỏ vừa nãy đã bị Lục Cạnh Xuyên ăn sạch.


Xăng trong bình không còn nhiều, để tiết kiệm nhiên liệu, Lục Cạnh Xuyên tắt luôn điều hòa trong xe.


Mạnh Tri thấy hơi nóng nên uống khá nhiều nước. Nhưng mới uống được một lúc thì cái bụng trắng nõn của cậu đã căng lên, hơn nữa cậu bắt đầu muốn đi vệ sinh.


Nhưng cậu lại ngại mở miệng bảo Lục Cạnh Xuyên dừng xe. Dù sao bọn họ cũng mới rời khỏi khu phục vụ chưa bao lâu, nếu bây giờ bảo quay đầu lại, chắc chắn Lục Cạnh Xuyên sẽ cười nhạo cậu.


Hay là dừng xe ở đây luôn đi.


Mạnh Tri nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên ngoài đường cao tốc là một vùng hoang dã mênh mông không thấy điểm dừng, gần như không có chỗ che chắn nào. Chỉ có vài bụi cỏ khô đáng thương trơ trụi, cùng mấy cái cây thưa thớt miễn cưỡng có thể che được thân người.


Cậu muốn bảo Lục Cạnh Xuyên dừng xe, nhưng lại không biết nên lấy lý do gì, đành bịa ra một câu nói dối rất vụng về: "Khoan đã, dừng xe một chút! Lúc nãy hình như có đồ rơi ra ngoài, tôi muốn xuống nhặt."


"Cậu làm rơi cái gì?" Lục Cạnh Xuyên thuận miệng hỏi, vẫn chuyên tâm lái xe.


Tay chân hắn rất dài, ngồi trong ghế lái trông hơi chật chội. Một tay hắn cầm vô lăng, tay còn lại đặt lên hộp đựng đồ bên cạnh. Bàn tay có khớp xương rõ ràng, rất lớn, ngón tay dài và mạnh mẽ, trên mu bàn tay nổi lên những đường gân xanh nhạt rất rõ.


Mạnh Tri trực tiếp đưa tay nắm lấy tay hắn, lắc lắc một cách thân mật: "Là đồ rất quan trọng, anh dừng lại trước đi. Tôi xin anh đó, được không?"


Nhưng Lục Cạnh Xuyên lạnh lùng hất tay cậu ra. Ánh mắt hắn như xuyên thẳng qua người cậu, lạnh lẽo và thờ ơ cảnh cáo: "Tôi nói rồi! Đừng chạm vào tôi!"


Lục Cạnh Xuyên thật sự không muốn có bất kỳ dây dưa nào với Mạnh Tri. Không hiểu vì sao, mỗi khi Mạnh Tri vừa đến gần, máu trong cơ thể hắn liền sôi lên. Gene Alpha trong người hắn bắt đầu kích động.


Cảm giác đó khiến hắn chỉ muốn cắn xuyên cổ cái Beta trước mặt này, người chẳng biết trời cao đất dày là gì.


Hắn nghi ngờ thân phận của Mạnh Tri. Chính vì nghi ngờ nên hắn mới giữ cậu bên cạnh, đặt ngay trước mắt để quan sát, chờ xem khi nào cậu lộ sơ hở.


Nhưng hắn cũng không thể để cậu quá gần mình. Nếu không, có thứ gì đó trong hắn sẽ mất kiểm soát. Hắn cực kỳ ghét cảm giác mất kiểm soát đó.


"Không chạm thì không chạm! Anh hung dữ cái gì chứ. Không dừng thì thôi, tôi bỏ vậy."


Mạnh Tri tức đến chết, cậu ôm đầu gối, cố gắng ngồi xa Lục Cạnh Xuyên hết mức, cuộn mình ở ghế sau. Cậu hung hăng cào lên lớp da bọc ghế, tưởng tượng đó là mặt của Lục Cạnh Xuyên để xả giận.


Lại nữa rồi.


Lục Cạnh Xuyên thờ ơ đánh giá.


Người này vừa kiêu vừa khó tính.


Nếu không phải được cả một đội nuôi dưỡng, đào tạo thành một dạng "vật tư đặc biệt" để phục vụ nhu cầu nào đó, hắn thật sự không hiểu sao cậu có thể sống đến bây giờ.


Một lúc sau nữa, nhìn con đường cao tốc dài vô tận phía trước, Mạnh Tri chỉ cảm thấy mỗi phút trôi qua dài như cả năm, càng lúc càng khó chịu.


Trên trán cậu rịn ra những giọt mồ hôi nhỏ li ti.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-my-nhan-c-oc-roi-vao-tu-la-trang&chuong=7]

Cậu khép chặt hai chân lại, ngồi không yên.


"Cậu không khỏe à?" Lục Cạnh Xuyên liếc nhìn gương chiếu hậu rồi hỏi.


"Tôi... tôi không sao."


Tuy miệng nói không sao, nhưng hành động của cậu đã bán đứng cậu. Cậu kẹp chặt hai chân, không ngừng cựa quậy. Phần thịt mềm trắng trên đùi bị ép lại, mặt đỏ bừng. Cậu run run hai chân, ánh mắt liên tục liếc ra ngoài cửa sổ.


"Bao giờ mới tới khu phục vụ vậy? Biết đâu khu sau có đồ ăn ngon. Đến khu phục vụ tiếp theo thì dừng lại một chút đi."


"Chẳng phải vừa mới đi qua khu phục vụ sao? Chắc không cần ghé nữa đâu, mấy lon đồ hộp kia cũng đủ ăn rồi." Lục Cạnh Xuyên thu hồi ánh mắt, vẻ mặt như đã hiểu rõ.


Đôi khi Mạnh Tri rất dễ đoán. Trong lòng cậu đang nghĩ gì, gần như đều viết hết lên mặt.


Lục Cạnh Xuyên quyết định trêu cậu một chút: "Nếu cậu thật sự muốn đi thì... khu phục vụ tiếp theo còn khoảng 20 phút nữa."


20 phút!


Làm sao cậu chờ nổi.


"Vậy dừng xe trước đi." Mạnh Tri gần như tuyệt vọng.


"Dừng xe để làm gì?" Lục Cạnh Xuyên hỏi rất nghiêm túc, không chịu nhượng bộ. Như thể hắn hoàn toàn không thấy dáng vẻ gấp gáp của cậu, cứ nhất định phải hỏi cho ra nhẽ.


Mạnh Tri sắp khóc đến nơi, xấu hổ đến mức ngón chân cũng co quắp lại. Cuối cùng cậu không nhịn được nữa: "Tôi muốn đi tiểu được chưa! Mau dừng xe cho tôi xuống!"


Lục Cạnh Xuyên cũng không muốn ép cậu quá mức nên dừng xe ven đường. Hắn nhìn Mạnh Tri trèo qua hàng rào, chui vào phía mấy cái cây bên kia, nhưng không nói gì.


Hắn cũng không đến mức biến thái mà đứng nhìn người khác đi vệ sinh. Hắn quay đầu nhìn thẳng về phía trước.


Nhưng ngay sau đó lại nghe thấy giọng Mạnh Tri gần như sụp đổ: "Anh bịt tai lại!"


"Tại sao tôi phải bịt tai?" Lục Cạnh Xuyên thật sự tò mò. Hắn muốn biết cậu nhóc khó tính này lại định làm trò gì.


Mạnh Tri cắn cắn đôi môi đỏ bừng, mặt đỏ đến mức sắp bốc khói. Cậu nhỏ giọng giải thích: "Bởi vì... sẽ nghe thấy tiếng."


Lục Cạnh Xuyên khựng lại.


Hắn thật sự không ngờ lại là lý do này.


Hắn cũng không hỏi vì sao cậu không đi xa hơn một chút. Một lúc sau, hắn dời ánh mắt đi, dùng hai tay bịt chặt tai mình, rồi bình thản hỏi: "Như vậy được chưa? Em gái Mạnh Tri."


"Đúng là yếu ớt."


Trong lòng Mạnh Tri đã tưởng tượng đánh Lục Cạnh Xuyên một trận tơi bời. Sau đó cậu mới miễn cưỡng đi giải quyết. Chủ yếu là cậu không dám đi quá xa, sợ xảy ra chuyện nguy hiểm.


Cậu đã xem rất nhiều phim kinh dị. Toàn là kiểu nhân vật phụ tách đoàn đi vệ sinh một mình, cuối cùng bị quái vật hoặc ma quỷ giết chết.


Là một nhân vật pháo hôi, cậu nhất định phải cẩn thận!


Chỉ cần ở gần nhân vật chính một chút thì chắc chắn có thể sống đến cuối.


Sau khi giải quyết nhu cầu cá nhân xong, tâm trạng Mạnh Tri tốt hơn hẳn. Cậu còn dùng nước khoáng trong xe để rửa tay.


Ngồi lên xe, cậu bắt đầu càu nhàu: "Còn bao lâu nữa mới tới? Chẳng phải anh muốn đi gặp đồng đội sao? Sao lâu vậy."


"Chúng ta đổi sang tuyến đường khác nên mất thời gian hơn." Lục Cạnh Xuyên nhíu mày, không chắc lắm: "Hơn nữa chưa chắc họ vẫn còn ở đó."


Trạm xăng kia vốn là điểm tập kết của tổ chức bọn họ, bình thường mọi người đều gặp nhau ở đó. Từ ngày hắn bị tấn công rồi mất tích một cách khó hiểu, các đội viên của hắn chắc sẽ chờ ở đó.


Chỉ là không biết họ đã chờ bao lâu rồi.


Trời dần tối.


Mạnh Tri bắt đầu thấy mệt. Theo nhịp rung nhẹ của xe, cậu cuộn tròn trên ghế sau rồi ngủ thiếp đi.


Hàng mi của cậu vẫn còn ướt, đôi môi hồng đầy đặn hơi cong lên. Gò má có chút thịt mềm, mang theo vẻ trẻ con, làn da trắng sữa gần như phát sáng.


Cậu rất thích sạch sẽ, cả người lúc nào cũng gọn gàng. Giày được cậu đặt ngay ngắn dưới ghế, đôi tất trắng ôm lấy mắt cá chân nhỏ nhắn. Hai chân dài trắng muốt đan vào nhau, phần da lộ ra mịn màng như lụa.


Hệ thống ở bên cạnh vẫn cần mẫn quạt gió cho cậu.


Nhưng khi Lục Cạnh Xuyên đột nhiên nhìn sang phía này với ánh mắt sắc bén, chăm chú nhìn vào khoảng không như đang phát hiện thứ gì đó, hệ thống lập tức không dám động nữa.


Nhân vật công chính thật đáng sợ... hu hu.


Lúc này cuối cùng xe cũng đến nơi, chậm rãi dừng trước trạm xăng.


Nửa gương mặt Lục Cạnh Xuyên chìm trong bóng tối, ánh hoàng hôn chia gương mặt hắn thành hai mảng sáng tối. Hắn đã sớm chú ý thấy người ở ghế sau ngủ rồi, hơn nữa còn lén quan sát qua gương chiếu hậu suốt đường.


Vì một cảm xúc kỳ lạ nào đó, hắn không muốn đánh thức cậu.


Khi ngủ, cậu không còn dáng vẻ giương nanh múa vuốt nữa.


Nhìn lại còn... khá đáng yêu.


Sau khi đỗ xe xong, hắn hơi cúi người, nghiêng sang ghế sau.


Ngón tay dài của hắn luồn vào phần tóc mái đã ướt mồ hôi của Mạnh Tri, nhẹ nhàng vuốt tóc cậu ra sau.


Mạnh Tri ngủ rất sâu, hơi thở đều đặn.


Cậu hoàn toàn không phòng bị, để lộ ra mặt yếu đuối nhất của mình. Khoang miệng ẩm nóng hơi hé, từng luồng hơi ấm nhẹ nhàng thoát ra.


Nếu Alpha trước mặt có ý xấu, hoàn toàn có thể nhét ngón tay dài vào miệng cậu, tùy ý trêu chọc chiếc lưỡi mềm ướt đỏ hồng kia.


Thậm chí là hơn thế...


Làm những chuyện còn quá đáng hơn.


Ví dụ như đưa lưỡi vào, tùy ý nếm thử.


Cậu ngủ quá say, hoàn toàn có thể làm những việc đó. Dù giữa chừng cậu tỉnh lại cũng không sao.


Dù sao cậu cũng không thể phản kháng, cổ tay mảnh đến mức một tay có thể bẻ gãy. Cho dù lúc này cậu tỉnh dậy kêu cứu, cũng sẽ không có ai quan tâm.


Thật đáng thương.


Ánh mắt Lục Cạnh Xuyên dần tối lại.


Rồi hắn ném hết những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu ra ngoài.


Hắn không làm gì cả.


Chỉ đưa tay lau đi giọt nước mắt vô thức chảy xuống từ khóe mắt Mạnh Tri khi đang ngủ.


Bình Luận

0 Thảo luận