Sáng / Tối
Ngồi trên ghế chờ kết quả, Mạnh Tri vẫn rất thấp thỏm, thỉnh thoảng lại tán gẫu với hệ thống: "Chắc là tôi không có vấn đề gì đâu nhỉ?"
[Yên tâm đi, tôi đã thay cậu kiểm tra cơ thể rồi. Ngoài việc cơ thể cậu hơi kháng thuốc, những thứ khác đều bình thường. Cho dù có kiểm tra ra vấn đề gì thì chẳng phải Hoắc Tư Ngôn còn có dị năng chữa trị sao? Nhờ anh ta chữa giúp là xong, vừa tiện vừa đỡ phiền.]
"Được rồi, có kết quả rồi." Hoắc Tư Ngôn nhìn hình ảnh hiện ra trong thiết bị cùng các chỉ số xét nghiệm máu, khẽ nhíu mày.
Mạnh Tri hoàn toàn không hiểu mấy thứ này, chỉ có thể căng thẳng hỏi: "Sao vậy? Tôi có ổn không?"
Hoắc Tư Ngôn nhìn cậu với ánh mắt trấn an: "Em không có vấn đề gì lớn, chỉ là..."
"Giá trị pheromone Omega trong máu của em hơi quá cao. Không loại trừ khả năng là do lần phát dục thứ hai khiến tuyến thể phát triển chưa hoàn chỉnh. Nhưng anh đã xem hình ảnh kiểm tra rồi, các cơ quan trong cơ thể em phát triển rất hoàn chỉnh, không khác Omega bình thường là bao."
Mạnh Tri đoán có lẽ là do cơ thể mình kháng thuốc: "Nếu nồng độ pheromone quá cao thì sẽ có vấn đề gì không?"
"Em sẽ bước vào kỳ phát tình sớm hơn." Hoắc Tư Ngôn khẽ thở dài: "Tri Tri, em hỏi anh xin thuốc ức chế là vì nhận ra cơ thể mình có gì đó không ổn, đúng không?"
"Đúng vậy. Thuốc ức chế anh đưa tôi đã dùng rồi, nhưng hiệu quả không lớn." Mạnh Tri mím môi.
Có lẽ vì vẻ mặt cậu trông quá cô đơn, giọng Hoắc Tư Ngôn dịu lại: "Có lẽ thuốc ức chế thông thường không có tác dụng mạnh với em."
Hoắc Tư Ngôn mở tủ, lấy ra một hộp thuốc ức chế nhỏ, đặt vào tay Mạnh Tri: "Loại thuốc ức chế này có cấp bậc cao hơn, chắc là đủ cho em dùng trong một thời gian. Nếu vẫn cảm thấy không thoải mái, nhất định phải nói cho anh biết. Tốt nhất là mỗi ba ngày tới chỗ anh kiểm tra một lần."
"Đến lúc đó xem tình hình thế nào. Nếu vẫn còn vấn đề, anh sẽ phải nghiên cứu riêng cho em một loại thuốc ức chế đặc biệt."
Mạnh Tri bĩu môi, thật ra cậu không vui lắm.
Trong hộp nhỏ này chỉ có 6 ống thuốc ức chế, căn bản không đủ dùng. Với tần suất của cậu hiện giờ, gần như hai ba ngày phải dùng một ống, làm sao có thể chống đỡ tới khi rời khỏi thế giới này.
Đã lấy được đồ rồi, Mạnh Tri muốn nhanh chóng rời đi. Nhưng động tác tiếp theo của Hoắc Tư Ngôn lại thu hút sự chú ý của cậu.
Mạnh Tri nhận ra cái tủ Hoắc Tư Ngôn vừa lấy thuốc ức chế vẫn đang mở, bên trong vậy mà chất đầy thuốc ức chế.
Trời ơi, nhiều thế này!
Hoắc Tư Ngôn phát hiện cậu đang nhìn về phía tủ, liền đưa tay khóa lại, đồng thời giải thích: "Những thuốc ức chế đó là anh dùng, loại của chúng ta không giống nhau."
Vừa nghe vậy, mắt Mạnh Tri lập tức sáng lên.
Thuốc ức chế Hoắc Tư Ngôn dùng, chẳng phải cũng là thuốc ức chế của Omega sao?
Nếu nói không dùng được thì không đúng, thứ này quá dùng được là đằng khác!
Nhân lúc Hoắc Tư Ngôn đi rửa dụng cụ, Mạnh Tri lén đi tới cạnh cái tủ kia, nghĩ đủ mọi cách nhờ hệ thống mở tủ, rồi biến toàn bộ thuốc ức chế bên trong thành hư không.
May mà có hệ thống làm túi đồ gian lận, sau khi khóa lại cửa tủ như cũ, Mạnh Tri ôm đồ, lén lút rời đi.
Ngoài cửa vẫn có vệ sĩ Beta đứng đó. Thấy bộ dạng của cậu, anh ta cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ đi theo phía sau, hộ tống cậu về nhà.
Đi tới viện nghiên cứu một chuyến, giá trị pháo hôi lại tăng thêm 10 điểm.
Mạnh Tri vẫn rất khó hiểu, rõ ràng mình đâu có làm chuyện xấu.
Khi cậu trở về phòng mình, lại thấy Lục Cạnh Xuyên vẫn đứng trước cửa. Có lẽ hắn đã đợi khá lâu, đứng đó gần như sắp hóa thành một khối đá.
"Tri Tri, tôi muốn nói chuyện với cậu một chút, được không?" Lục Cạnh Xuyên gọi Mạnh Tri lại.
Mạnh Tri biết hắn có việc tìm mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-my-nhan-c-oc-roi-vao-tu-la-trang&chuong=36]
Dù sao Lục Cạnh Xuyên đối với cậu cũng không tệ, cậu cũng không thể tỏ ra quá lạnh nhạt, liền mở cửa nói: "Được thôi, vào trong nói."
Vệ sĩ Beta bên cạnh lộ vẻ do dự, không biết có nên ngăn lại hay không.
Mạnh Tri sợ anh ta làm hỏng chuyện, vội nói: "Nếu Lục Cạnh Xuyên muốn ra tay với tôi thì đã làm từ lâu rồi, sao phải đợi tới bây giờ."
Nghe vậy, vệ sĩ cũng không ngăn cản nữa.
Mạnh Tri vui vẻ kéo người vào phòng.
Hơn nữa, cho hắn vào xoát thêm chút giá trị pháo hôi, có khi chẳng bao lâu nữa là đầy luôn.
"Anh Cạnh Xuyên, anh tìm tôi có chuyện gì vậy?" Ngồi trên ghế sofa, Mạnh Tri đưa cho Lục Cạnh Xuyên một ly đồ uống. Cậu chớp chớp mắt, đôi mắt tròn trông hơi non nớt, đầy vẻ vô tội.
Lục Cạnh Xuyên trông không còn tinh thần như trước, gương mặt đầy vẻ sa sút. Hắn đưa năm ngón tay luồn vào tóc, xoa xoa thái dương: "Chuyện của Giang Yếm... tôi vẫn luôn suy nghĩ không biết có nên nói cho cậu hay không."
Trong lòng Mạnh Tri nghĩ: chẳng lẽ Lục Cạnh Xuyên phát hiện ra bộ mặt thật của Hoắc Tư Ngôn rồi nên mới trở mặt thành thù?
Chắc là tới chỗ mình để tố cáo.
Dù đến lúc này, Mạnh Tri vẫn cảm thấy sức mạnh của cốt truyện rất lớn, nên Lục Cạnh Xuyên và Hoắc Tư Ngôn cuối cùng vẫn sẽ ở bên nhau.
Còn chuyện bỏ thuốc lần trước, Mạnh Tri cảm thấy hoàn toàn là lỗi của mình. Nếu cậu không xen vào, hai người họ đã sớm lăn lên giường rồi, sao tới phần của cậu.
"Cậu nên tránh xa Hoắc Tư Ngôn một chút. Cậu ta rất nguy hiểm, không đơn giản như bề ngoài." Lục Cạnh Xuyên chậm rãi nói.
Đây không phải lần đầu hắn nói những lời như vậy với Mạnh Tri.
Nhưng rõ ràng lần này hắn thật sự rất lo lắng.
Hắn bắt đầu nhớ lại cảnh tượng lúc đó và kể lại cho Mạnh Tri nghe.
Hắn chắc chắn Hoắc Tư Ngôn đã rắc thứ gì đó lên người mình, nên mới khiến bầy xác sống phát cuồng. Mà Giang Yếm lại thu hút phần lớn xác sống về phía mình, nên khi đó hắn mới có đủ sức ngăn cản những con xác sống còn lại.
Sau khi Giang Yếm bị xác sống cắn rồi dị hóa, Hoắc Tư Ngôn đề nghị mang hắn ta về làm nghiên cứu. Vì thế các đội viên vội vàng khống chế Giang Yếm, lúc đó xác sống xung quanh hắn cũng gần như đã bị dọn sạch.
Đúng lúc ấy, Hoắc Tư Ngôn đẩy hắn một cái.
Lục Cạnh Xuyên suýt nữa rơi vào giữa bầy xác sống. May mà phản ứng nhanh, hắn lập tức dùng dây leo bắt lấy khung sắt của cầu thang. Nhưng cánh tay lại bị những thanh thép đặt lộn xộn trên bệ cào rách một vết thương rất dài.
Hắn dùng lửa ép lùi đám xác sống phía dưới, rồi mới trèo được lên.
Hắn không nghe nhầm.
Hắn thật sự đã nghe thấy tiếng cười của Hoắc Tư Ngôn.
Một tiếng cười không hề che giấu.
Hoắc Tư Ngôn dùng giọng chỉ hai người nghe được nói với hắn: "Lục Cạnh Xuyên, vận khí của cậu đúng là tốt thật."
"Không biết lần sau, cậu còn có mạng sống sót hay không."
Nghe Lục Cạnh Xuyên tự mình kể lại cảnh tượng lúc đó, Mạnh Tri mới thật sự cảm nhận được khi ấy nguy hiểm đến mức nào.
Dù trước đó hệ thống cũng đã nói qua, nhưng lời của người trong cuộc vẫn hoàn toàn khác.
Mạnh Tri còn giả vờ ngạc nhiên một chút: "A, không thể nào. Có khi nào là hiểu lầm gì không?"
Lục Cạnh Xuyên lắc đầu: "Tri Tri, chuyện này tôi không lừa cậu, tôi sợ cậu ta sẽ gây bất lợi cho cậu."
"Cậu ta hận tôi không phải ngày một ngày hai, nhưng chưa lần nào giống lần đó, muốn dồn tôi vào chỗ chết như vậy."
Mạnh Tri trợn to mắt: "Anh ta hận anh?"
Không phải chứ, hệ thống, sao cậu không nói kịch bản là như vậy?
"Ừ." Có lẽ là lần đầu tiên Lục Cạnh Xuyên nói chuyện này với người khác, trong giọng nói không tránh khỏi mang theo chút thành thật.
"Thật ra... Hoắc thủ lĩnh vẫn luôn bồi dưỡng tôi như người kế thừa."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận