Sáng / Tối
Mạnh Tri có chút tiếc nuối, xem ra lần này cậu không thể "cày điểm pháo hôi" cho đáng giá rồi.
Cậu thật sự không tình nguyện, mặt mày xám xịt rời khỏi người người đàn ông kia.
Lúc này chiếc xe chậm rãi chạy vào khu dịch vụ. Bên ngoài khu dịch vụ thoạt nhìn vô cùng yên ắng, không có người, thậm chí cũng không thấy xác sống. Có lẽ đoạn đường cao tốc này khá dài, lượng xe cộ ít qua lại, nên những xác sống ở đây không ngửi được hơi thở của người sống thì tự động tản đi.
Xe vừa dừng lại, Lục Cạnh Xuyên liền lập tức nhảy khỏi xe, giống như trên xe có thứ gì đó đáng sợ lắm vậy.
Mạnh Tri bĩu môi, vẻ mặt cạn lời. Cậu vừa mở cửa bước xuống xe thì thấy một sợi dây leo nhỏ xíu chui ra khỏi mặt đất, lắc lư trước mặt cậu, rồi nhanh như chớp quấn chặt hai tay cậu lại.
Mạnh Tri: "?"
"Lục Cạnh Xuyên! Tôi với anh có thù oán gì sao?"
Mạnh Tri gần như nghiến răng nói ra câu đó, khuôn mặt xinh đẹp nhăn lại thành một cục. Cậu nhìn người đàn ông cao lớn phía trước, trong lòng bắt đầu nguyền rủa lát nữa Lục Cạnh Xuyên sẽ vấp ngã sấp mặt!
Hóa ra nãy giờ cậu làm nhiều như vậy, cái tên khốn Lục Cạnh Xuyên này vẫn định trói cậu!
Người đàn ông này rốt cuộc có tim hay không vậy!
Đáng tiếc lời nguyền rủa trong lòng Mạnh Tri chẳng có tác dụng. Lục Cạnh Xuyên chậm rãi đi tới cửa cửa hàng trong khu dịch vụ, vẻ mặt lạnh nhạt rút một khẩu súng bên hông ra. Hắn làm động tác ra hiệu im lặng với Mạnh Tri, đồng thời ngăn cậu tiếp tục tiến lên.
Mạnh Tri mím môi.
Được rồi, tôi im miệng là được chứ gì.
Khu dịch vụ này đúng là vắng vẻ. Mạnh Tri đã chuẩn bị tinh thần rằng bên trong sẽ có rất nhiều xác sống, hoặc cảnh tượng máu me đáng sợ. Nhưng khi cánh cửa mở ra, cậu vẫn bị cảnh tượng bên trong làm cho sững sờ.
Bên trong cửa hàng rất sạch sẽ, hầu như chẳng còn gì. Hàng hóa trên kệ gần như đã bị dọn sạch, trên sàn chỉ còn vài túi bao bì rỗng. Có thể nhìn ra những người trước đó rời đi rất vội vàng. Tuy vậy, trên mặt đất vẫn có vài vết máu với số lượng không nhiều, rõ ràng là dấu vết của một trận đánh nhau. Nơi này hiển nhiên đã từng xảy ra chiến đấu, chỉ là không biết máu đó là của xác sống hay của con người.
Sắc mặt Lục Cạnh Xuyên rất khó coi. Vừa nhìn cảnh này hắn đã hiểu nơi đây đã bị người khác cướp sạch, nên lập tức quay đầu rời đi.
"A đừng, chờ chút!"
Sau khi lăn lộn lâu như vậy, bụng Mạnh Tri thật ra cũng đói meo rồi. Cậu vẫn muốn tìm thử thêm xem còn sót lại thứ gì ăn được không. Vì vậy cậu chạy lon ton, hai tay bị trói nên tư thế khá khó chịu, vừa mò mẫm vừa tìm kiếm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-my-nhan-c-oc-roi-vao-tu-la-trang&chuong=6]
Cuối cùng ở tầng kệ thấp nhất cậu lật ra được một túi bánh mì nhỏ, chắc là bị kẹt trong góc nên đám người đến cướp trước đó không phát hiện.
Sắc mặt Lục Cạnh Xuyên dịu đi không ít, hắn cất túi bánh mì vào.
Mạnh Tri cười hì hì, đưa hai cổ tay đang bị trói ra trước mặt hắn, liên tục nháy mắt ra hiệu, lại bắt đầu làm nũng kêu đau: "Anh nhìn xem! Dây leo của anh xấu quá! Nó siết tôi đau muốn chết!"
"Hơn nữa nếu anh thả tôi ra, tôi còn có thể tìm đồ ăn tốt hơn."
Lục Cạnh Xuyên thở dài, cuối cùng đành nhượng bộ: "Được, tôi biết rồi."
"Nhưng cậu phải đảm bảo không được đột nhiên chạm vào tôi nữa, giống như lúc ở trên xe!" Sắc mặt Lục Cạnh Xuyên trở nên nghiêm túc.
Bây giờ hắn thật sự sợ Mạnh Tri lại nhào tới, hắn cũng sợ bản thân không kiểm soát được. Từ sau khi phân hóa thành Alpha, rất hiếm khi hắn có cảm giác bồn chồn mất kiểm soát như vậy.
Mạnh Tri trợn trắng mắt, ai thèm anh chứ.
Lục Cạnh Xuyên tưởng mình là "bánh thơm" chắc, ai cũng muốn giành à!
[Không còn cách nào, dù sao cậu cũng là pháo hôi độc ác chuyên bám lấy công chính. Vì thụ chính, công chính sẽ từ chối tất cả loại "trà xanh".]
Công chính còn phải giữ mình trong sạch vì thụ chính nữa chứ. Haizz, thật là hết cách với hắn.
Nhưng ai bảo cậu là pháo hôi độc ác chứ, nhiệm vụ chính là chen chân phá hoại tình cảm của hai người kia.
Công chính không muốn cậu làm, cậu càng muốn làm!
Ý nghĩ xấu trong lòng Mạnh Tri lại ngoi lên, cậu luôn thích âm thầm giở trò.
Cho nên sau khi dây leo trên tay vừa buông ra, việc đầu tiên Mạnh Tri làm lại là đi nắm tay Lục Cạnh Xuyên.
Chỉ cần chọc công chính nổi giận, chứng tỏ cậu đang "tự tìm đường chết". Mà càng tìm đường chết thì điểm pháo hôi của cậu càng tăng vọt. Đừng nói thuốc ức chế, đến lúc đó muốn mua gì trong cửa hàng hệ thống cũng được!
"Anh Cạnh Xuyên." Mạnh Tri vui vẻ tiến lại gần, còn tự cho là khôn khéo nắm lấy ngón tay Lục Cạnh Xuyên, kéo hắn về phía tủ đông: "Ở đây chắc chắn có đồ ngon!"
"Cậu vừa gọi tôi là gì?" Lục Cạnh Xuyên vốn giữ vẻ lạnh nhạt suốt từ đầu, nhưng chỉ trong một ngày ngắn ngủi đã hoàn toàn không giữ nổi nữa. Hắn nhìn cậu với vẻ khó tin.
"Sao vậy?" Mạnh Tri chớp mắt, vẻ mặt vô tội: "Anh Cạnh Xuyên mà."
Trước khi Lục Cạnh Xuyên nổi nóng, Mạnh Tri kịp thời buông tay hắn ra, rồi chạy tới trước tủ đông. Từ bên trong cậu lấy ra vài hộp đồ hộp. Điện ở đây đã bị cắt từ lâu, nhưng đồ hộp được niêm phong kín nên bảo quản rất lâu, cũng không bị ảnh hưởng gì.
Nếu không nhờ hệ thống nhắc nhở, cậu còn không biết bên trong có đồ ăn.
"Wow, còn có cả thịt bò đóng hộp!" Mạnh Tri giả vờ kinh ngạc, mở hộp đồ ra đưa trước mặt Lục Cạnh Xuyên, còn móc từ túi quần jean của mình ra một thanh chocolate: "Xin lỗi nha, anh Cạnh Xuyên. Tôi vừa nhớ ra trước đó mình lén nhét một thanh chocolate. Nếu anh đói thì ăn tạm cái này trước đi."
Mạnh Tri làm ra vẻ rất đau lòng, giống như vừa phải đem thứ mình yêu thích nhất ra vậy.
Thanh chocolate này là Mạnh Tri tìm được trong siêu thị lúc trước. Ban đầu cậu định để dành lúc đói ăn đỡ, nhưng nó đã quá hạn một thời gian rồi. Cậu do dự rất lâu, chỉ đành cất lại, tính để lúc thật đói thì ăn.
Không ngờ bây giờ lại có tác dụng. Dù sao cũng quá hạn rồi, vừa hay đem cho Lục Cạnh Xuyên xử lý.
Thái độ căng thẳng ban đầu của Lục Cạnh Xuyên dịu đi không ít. Hắn nhận thanh chocolate, nói một tiếng cảm ơn rồi nhanh chóng ăn hết. Sau đó hắn bóc thêm mấy túi bánh mì, nhanh chóng nhét vào miệng.
Hắn thật sự rất đói, nhưng cũng rất giỏi chịu đựng. Suốt dọc đường không hề kêu ca một tiếng.
May mà ở đây vẫn còn mấy thùng nước chưa bị lấy đi. Mạnh Tri mở một chai nước, rất chu đáo đưa tới miệng Lục Cạnh Xuyên. Hắn nhận lấy, yết hầu khẽ động, uống nước để nuốt hết mấy miếng bánh mì khô.
"Không được gọi tôi như vậy." Lục Cạnh Xuyên nhíu chặt mày, lại cảnh cáo Mạnh Tri: "Chỉ cần gọi tên tôi là được."
Mạnh Tri không chịu bỏ qua: "Gọi anh Cạnh Xuyên cũng không được sao?"
"Anh Cạnh Xuyên! Tôi cứ muốn gọi đó!"
Lục Cạnh Xuyên không biết nghĩ tới điều gì, cuối cùng lại nhượng bộ: "Thôi được rồi."
Nghe hệ thống thông báo +1 +1, Mạnh Tri vui đến nở hoa trong lòng.
Cậu thích nhất chính là kiểu công chính nhìn cậu không vừa mắt nhưng lại không làm gì được cậu.
Có lẽ vì Mạnh Tri đắc ý quá mức, nên Lục Cạnh Xuyên vốn định nuốt lại cách xưng hô kia, nhưng cuối cùng vẫn nói ra.
"Em gái Mạnh Tri..."
Mạnh Tri vừa mới gỡ lại được một ván, nụ cười trên mặt lập tức sụp đổ.
Mạnh Tri: "? Em gái?"
Lục Cạnh Xuyên lại chẳng thấy có gì sai, nhướng mày nói: "Không phải cậu gọi tôi là anh Cạnh Xuyên sao? Vậy cậu đương nhiên là em gái tôi."
"Ai là em gái của anh!" Mạnh Tri không nhịn được cãi lại, tức đến bốc khói: "Tôi chỗ nào không giống đàn ông?"
"Cậu giống chỗ nào?" Lục Cạnh Xuyên đầy khiêu khích liếc cậu từ trên xuống dưới, ném lại một câu rồi quay người rời đi. Chỉ có đôi tai hơi đỏ của hắn đã bán đứng hắn.
Sau lưng hắn, mấy sợi dây leo nhảy nhót theo, bắt đầu phát huy chức năng vận chuyển. Chúng cuốn lấy toàn bộ những thứ còn lại trong cửa hàng, giống như nuốt vào hư không, rồi chuyển hết lên xe.
A a a a! Tên công chính này đúng là quá đáng, Lục Cạnh Xuyên thật sự là hiếp người quá đáng.
Sao không để hắn chết đói luôn đi!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận