Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 2 / 231  ·  0.9%
Tiểu Mỹ Nhân Ác Độc Rơi Vào Tu La Tràng
Chương 2
13/03/2026 13:49· 2,974 từ

Giọng đàn ông từ bên kia tường truyền vào tai cậu không ràng lắm. Tim Mạnh đập dồn dập, cậu nín cứ thế chăm chăm khe cửa kho hàng bị kẹt, mắt lắng nghe động tĩnh bên chỉ cảm thấy trái như sắp nhảy vọt lên cổ họng.

Cậu nghe thấy tiếng ô tô, rằng lần này không chỉ có chiếc xe đến.

Có lẽ giống như trước đây, người này phát hiện siêu thị còn đồ gì thì rời đi.

Nhưng khi nghe thấy tiếng xích của cửa cuốn bị kéo mạnh lên rầm rầm, Mạnh vẫn lập tức ngừng thở. trừng to mắt, gương nhỏ chỉ bằng bàn tay nháy trở nên trắng bệch.

Những người đó... bọn họ đã rồi.

Lại thêm vài tiếng súng nổ. gào rống khó nghe của lũ sống lang thang bên siêu thị biến mất. Những này đã dọn sạch sống ở bên ngoài. Họ đi cao cổ, gót giày nặng nề xuống mặt đất phát âm thanh trầm đục.

Vừa bước vào, những người đó chửi rủa ầm ĩ.

"Vãi, chỗ này còn sạch hơn túi quần của lão tử nữa, còn lại mấy thùng chẳng ai thèm lấy. Thôi còn hơn không."

Sau đó là tiếng lục lọi hàng. Khi nhận ra trên những đó thật sự chỉ vài gói đồ đóng sẵn, họ bực bội trực đổ kệ xuống đất.

Trong lòng Mạnh Tri thấp thỏm an.

Cậu sợ bọn họ phát hiện cửa kho phía sau kệ hàng.

Khi nghe thấy tiếng động ngày tiến gần về phía mình, Mạnh đầy cảnh giác, cắn răng, cả cơ thể run

Những người kia vẫn chưa rời dường như đang đứng trong siêu nói chuyện gì đó. Tri lấy hết can đảm lại gần. Cậu áp vào khe cửa kho, mơ hồ thấy vài bóng người lờ mờ.

Những người bước vào đều ông cao lớn, mặc đồng phục chiến thống nhất, trên cầm vũ khí. Nhìn dáng đều là Alpha, bọn đang chuyển mấy thùng nước và ăn liền rải rác trong siêu ra chiếc xe đậu ngoài. Cánh cửa kho nhỏ cậu nằm sau kệ hàng, nếu cố tình kiểm tra rất khó phát hiện.

Cậu nhìn thấy bên ngoài đỗ chiếc xe tải nhỏ. Bên cạnh có không ít Alpha súng đứng gác, vừa hút vừa tán gẫu.

"Đúng là đi một chuyến chỉ có tí đồ rách này. mì ăn liền thì là mì ăn liền, ăn mức miệng nhạt như rồi, thật muốn nếm chút ngon ngon."

Giọng người đàn ông đầy bực Vừa dứt lời, đồng bạn bên đã cắt ngang, cười ám muội.

"Thứ mày muốn nếm là cái chứ gì, tưởng tao không biết

Người đàn ông bật ra tiếng đầy ẩn ý: "Hê hê hê, là mày hiểu tao."

"Phiền chết đi được. Mẹ nó, lắm rồi lão tử chưa được trai. Đừng nói Omega, cũng được. Lát nữa lục kỹ thêm đi. Chẳng gần đây có mấy tòa nhà cư sao, biết đâu trong đó trốn mấy món hàng

"Sao? Lần trước thằng Beta đó đủ cho mày chơi à? Mặt bình thường thôi, nhưng người cũng được đấy, khóc hăng lắm." Đồng bạn chọc ghẹo.

"Thì nó chết rồi." Người đàn cắn đầu thuốc, chán chường nói: chưa chơi được mấy đã chết, lần sau không tìm hàng chất lượng à."

"Hê hê..."

Hai người nhìn nhau cười, nụ có phần hạ lưu.

Đột nhiên, một người trong số đảo mắt nhìn về phía chỗ đang ẩn nấp, ánh khựng lại một chút.

Tim Mạnh Tri giật thót.

Một linh cảm xấu lập tức lên.

Quả nhiên, giây tiếp theo Alpha nghi hoặc nói: "Này lão tam, có phải bị hoa không? Mày xem phía sau kệ kia có phải cửa không? Không phải là kho

Alpha còn lại cũng ngạc nhiên: đúng thật. Đi xem thử đi, đâu bên trong lá."

Hai người dập thuốc, tùy tiện súng lên vai, bước chân lười đi về phía này.

Không được!

Đừng tới đây...

Mạnh Tri lùi về sau, cậu bọn họ phát hiện ra mình. ra hơi thở của có hơi lớn, cậu vội miệng lại, áp chặt tường, không dám nhúc nhích.

Ngay lúc người đàn ông chuẩn mở cửa kho, một Alpha tóc từ bên ngoài bước Hắn cao gần một mét mang theo cảm giác bức mạnh mẽ.

Alpha tóc đỏ có hốc mắt rõ ràng mang nét lai, bộ phục càng tôn lên vai rộng và đôi chân của hắn. Trang phục người hắn cũng khác với những khác, nhìn qua đã biết nhân vật đứng đầu.

Hắn khó chịu quát: "Tụ lại làm cái gì, đi nhanh lên, lề mề nữa."

"Anh Giang, chỗ đó có cái biết đâu bên trong có đồ Người đàn ông bĩu chỉ về phía kho của Tri.

Tim Mạnh Tri đập loạn.

Cậu nhận ra ánh mắt của tóc đỏ kia có trực giác dã thú, gần như nháy mắt đã khóa chặt phía sau cánh cửa.

Giống như xuyên qua cánh cửa...

Lột sạch cậu từ đầu đến

"Chờ đã..." Giang Yếm quát ngăn động mở cửa kho của người ông, ném khẩu súng trên vai cho hắn ta: đi lục soát tòa kia đi, chỗ này để tao."

Người đàn ông nhún vai. Đối cấp trên hắn ta không có kiến gì, huống hồ giờ hắn ta đang nóng chạy tới khu nhà để tìm "đồ chơi" lạc đàn, lười nghĩ đến cái kho này, vội vàng cùng mấy khác rời đi.

Mái tóc đỏ khoa trương của bị gió thổi rối tung. Hắn tiếng bước chân dần mất, khẽ ngửi không khí, được một tia pheromone kỳ nhạt.

Khóe môi hắn kéo lên, lộ hàm răng trắng lạnh.

Đuôi lông mày nhướng lên, gương kiêu ngạo ngang ngược mang theo máu nồng nặc. Hắn ý kéo dài giọng, từng tiến lại gần cửa

"Để tôi xem thử nào."

"Là con chuột nhỏ không ngoan đang trốn trong đó đây?"

Cánh cửa kho bị đá tung.

Tay chân Mạnh Tri mềm nhũn kéo ra khỏi không gian chật đó. Cậu đã cuộn quá lâu, tay chân đều dại. Khi bị nắm tay run rẩy kéo ra khỏi trú ẩn an toàn, vẻ hoảng trên mặt cậu vẫn tan.

Tiếng hét kinh hoàng nghẹn lại cổ họng.

Ngay sau đó cậu đã đáng bị người đàn ông túm tóc vào lòng.

"Chuột nhỏ, bắt được rồi."

Giang Yếm cười khẽ, giọng nói xuống.

Hắn ác liệt vô cùng, một dễ dàng siết chặt vòng eo rẩy của người trong Mềm mại đúng như dự mảnh đến mức một cũng có thể bóp gãy.

Một vật nhỏ như vậy, muốn sót trong tận thế thì còn thể dựa vào ai?

"Chậc, đáng thương thật."

Chân mày Giang Yếm khẽ động, vờ bình luận.

Hắn cúi đầu đánh giá con nhỏ" vừa bắt được trong lòng. mắt không hề kiêng quét từ đầu tới chân Tri, chậm rãi, ánh gần như có thực chất, như muốn lột sạch cậu.

Mạnh Tri sợ đến mức không ngẩng đầu.

Cả người cậu ướt đẫm mồ gió từ ngoài siêu thị thổi khiến cậu tỉnh táo Bị ánh mắt dính nhớp chằm chằm, cậu chỉ cúi đầu run rẩy.

Sau gáy trắng như tuyết lộ trong không khí, giống như một ngọc mềm thượng hạng, lên thứ ánh sáng dịu Bắp chân run rẩy, người nhìn mềm nhũn. Ngay cả mũi cũng đỏ hồng vì hơi giống hệt một quả mọng nước căng tròn, chỉ bóp nhẹ là chảy ra nước.

Trốn trong kho khiến "quả đào này trở nên lấm lem.

Nhưng khi lại gần...

Dường như còn thơm hơn.

"Ừm... em thơm thật đấy."

Giang Yếm thở dài một tiếng.

Hắn ôm chặt cậu thiếu niên đẹp trước mặt, vùi cả mặt chiếc cổ trắng mảnh cậu.

Chiếc mũi cao của Alpha cọ cổ Mạnh Tri, hít lấy mùi trên làn da mềm Hắn bá đạo bóp cằm buộc cậu ngẩng đầu không cho phép trốn tránh.

Ban nãy chỉ là cảm nhận chút dấu hiệu.

Nhưng bây giờ khi lại gần, hương mềm mại đó bám sát da, giống như thấm đường, từng chút từng chút ra ngoài, khiến người muốn không chú ý cũng khó.

Giang Yếm từ mùi hương đó ra một điều bất thường.

Đó dường như là mùi pheromone Omega.

Ánh mắt Giang Yếm lập tức đổi.

Trong thế giới này, Omega vốn cực kỳ hiếm.

Huống chi trong thời thế hỗn như tận thế hiện tại, Omega trở nên quý giá.

Chỉ cần hắn tiết lộ tin ra ngoài, bên ngoài sẽ có số quyền quý tranh giành giật.

Huống hồ...

Omega trước mặt này còn không mùi của Alpha nào khác.

Chưa từng bị đánh dấu.

Lại càng là món hàng cực được săn đón.

"Omega? Vậy sao đây, đang trong phát tình mà còn dám chạy ngoài. Nếu không phải rồi mấy tên kia đều tiêm thuốc ức chế, nghĩ em còn có thể an đứng ở đây sao."

Giang Yếm nghiến răng, đột nhiên sát Mạnh Tri. Hắn nhìn chằm cậu một lúc, rồi ngờ cúi xuống cắn mạnh cái vào lúm đồng trên má cậu. Mạnh Tri tuy nhưng má vẫn mềm, bị người ông ngậm cắn như cậu sợ tới mức lập bật khóc.

Người này là chó sao, lại cắn cậu chứ!

Đôi mắt trong veo sáng ngời Mạnh Tri rất nhanh đã ngập cậu thấy vô cùng chịu. Cho dù hiện tại đã tiêm thuốc ức nhưng pheromone của Alpha vẫn len khắp nơi.

Pheromone của Alpha mang tính xâm cực mạnh, khiến cậu chỉ cảm mùi đó vừa hôi khó chịu, nghẹn đến hoảng như thể bất lúc nào cũng có thể xuyên da cậu, giống như một tấm siết chặt lấy cậu. kể hiện tại má cậu bị hàm răng sắc nhọn kia giữ, đau đến dữ Ngoài việc run bần bật con mồi bị bắt, cậu thể làm được gì.

Nhìn Omega đáng thương trước mặt, nghĩ ác liệt trong lòng Giang trong khoảnh khắc đó kìm lại được. Hắn ghé tai cậu, ác ý dọa: "Uầy, chuột nhỏ, em nói nếu tôi đem em giao cho tên biến thái lúc thì thế nào?"

Đương nhiên Mạnh Tri đã nghe cuộc trò chuyện của những Alpha nãy. Cậu run lên, tức hiểu ý đồ của trước mặt. Cậu điên lắc đầu, sợ hãi tột độ mình bị kéo đi trở thành phần trong đó. Cậu có thể nhỏ giọng cầu người đàn ông trước mặt: "Cầu anh... đừng... đừng đem giao cho họ."

"Hơn nữa..."

Mạnh Tri dừng lại một chút, giọng biện minh: "Tôi không phải... chỉ là Beta thôi. nhận nhầm rồi, tôi thật không phải Omega, tôi người bình thường."

Giang Yếm theo lời cậu nhìn phần da sau cổ của Mạnh Sau khi hệ thống ý giúp cậu ngụy trang, thể sau cổ của tạm thời biến mất.

Từ bên ngoài nhìn vào, quả không hề có dấu hiệu nhô nào. Mùi hương ngọt khiến người ta mê muội trước dường như cũng biến mất. Hắn nhíu mày, không lòng đưa tay ấn thử một Da vẫn mềm mại cũ, hoàn toàn không có giác tồn tại của tuyến thể.

Hóa ra chỉ là một Beta.

Không hiểu vì sao, hắn lại thức thở phào nhẹ nhõm vì trước mặt.

Là Beta.

Điều này có nghĩa là ít sẽ không dễ mang thai.

Cũng có nghĩa là nếu rơi tay những kẻ kia, có lẽ chịu đựng được lâu một chút.

Mạnh Tri thấy Alpha trước mặt im lặng thì lập tức hoảng sợ hắn thật sự như vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-my-nhan-c-oc-roi-vao-tu-la-trang&chuong=2]

Cậu giống như mèo con thè ra, nở nụ cười lấy lòng, liếm đầu ngón tay đàn ông: "Đừng cho họ... cần... chỉ cần anh được."

Mạnh Tri biết nếu mình không được, cách tốt nhất là đặt vọng vào Alpha này. này trông rất khác thường, như trong số những kia hắn cũng có tiếng nói. với việc bị rất nhiều người... chọn một người, sau tìm cơ hội chạy trốn. 

Cậu chớp mắt, lập tức nghĩ cách đối phó.

"Được không?"

Mạnh Tri mím môi, trong mắt đầy mong đợi. Đôi mắt mèo vừa được nước rửa long lanh ướt át, mở tròn. Hàng mi ẩm hơi cong lên, mỗi khi nhìn khác đều mang theo cảm giác câu, khiến lòng người ngáy.

Yết hầu Giang Yếm khẽ chuyển Hắn cảm thấy cổ họng bỗng khốc, thậm chí nhịp cũng nhanh hơn.

"Em tên gì?"

Đôi đồng tử màu trà của Yếm chăm chú nhìn Mạnh Tri. ngón tay đeo găng siết chặt cằm cậu, nhẹ bóp nắn, mang theo vị phóng túng. Mạnh Tri lại dự đoán mà ngoan ngoãn thuận Hàng mi của cậu như cánh bướm, run run động.

"Mạnh... Mạnh Tri, tôi tên Mạnh

"Chi chi? Em tên Chi Chi? tên chuột nhỏ vậy. Ừm... Em Alpha không? Khi Alpha em làm em như vậy, cũng kêu chi chi sao?"

Người đàn ông bật ra một cười trầm thấp. Trong không gian hẹp này, tiếng cười hắn nghe có chút đột cả lồng ngực cũng lên theo.

Tên điên, đồ biến thái chết

Đi chết đi.

Trong lòng Mạnh Tri hung dữ rủa, còn hệ thống co rúm không gian tinh thần, rẩy không dám lên tiếng.

"Là Tri trong tri thức, không chi chi, tôi không có Alpha."

Mạnh Tri phồng má giải thích. người đàn ông bóp chặt mạch khống chế chiếc cổ ớt, cậu thậm chí không nói thêm gì, chỉ thể ấm ức xen vào giải

Trông như một cục tức nhỏ.

Ngón tay bọc găng da kẹt đôi môi mềm mại của Mạnh không có ý tốt ve cánh môi đầy đặn cậu. Hắn suy nghĩ lát, rồi hờ hững gọi tên trêu chọc: "Chi Chi, em thật yêu."

"Tôi tên Giang Yếm, em phải kỹ tên tôi."

Alpha giống như đang tuyên bố sở hữu. Hắn bóp cằm Mạnh cắn mạnh một cái đôi môi đỏ mềm mại nước của cậu, để một dấu răng rất sâu. Chỉ mạnh thêm chút nữa là sẽ máu.

"Được rồi, bây giờ em tôi."

Trong lòng Mạnh Tri hận không đấm vỡ đầu người này, nhưng chỉ có thể nước lưng tròng, trừng đôi mắt trắng rõ ràng tròn bị ép chấp nhận.

"Khụ... khụ."

Từ phía sau lưng Mạnh Tri, kho hàng vang lên giọng nói thấp của một người ông. Giọng nói rất nặng lại vô cùng suy

"Có người?"

Giang Yếm lập tức thu lại cười trêu chọc, vẻ mặt đầy giác. Một tay hắn eo Mạnh Tri, tay kia khẩu súng lục giắt đùi, chĩa thẳng vào kho hàng.

"Ai ở đó, lăn ra đây."

Vừa rồi Lục Cạnh Xuyên bị vội vào kho hàng, gần như đống thùng chất chồng che lấp. Hắn cứ thế trên mặt đất, nếu nhìn kỹ thì thật sự không hiện ở đó còn có một

Hiện giờ phát ra động tĩnh, Yếm tự nhiên cũng chú ý Alpha đang hôn kho. Hơn nửa khuôn mặt Alpha bị thùng giấy lấp, chỉ lộ ra một đoạn trắng bệch.

Mạnh Tri nhận ra ánh nhìn hắn thì bỗng thấy căng thẳng.

Nếu cậu nhớ không nhầm, hai này chắc là tình địch. Theo truyện hệ thống nói, Yếm là công số 2 thế giới này. Vai của hắn gần như giống với bề ngoài là chướng ngại vật con đường tình yêu cặp nhân vật chính, thực lại là chất xúc tác cho cảm của họ.

Tình địch gặp nhau đáng lẽ đỏ mắt mới đúng.

"Đây là Alpha của em sao?"

Khóe miệng Giang Yếm cong lên cười đầy ẩn ý. Ánh mắt nhìn Mạnh Tri giống đang nhìn một đứa trẻ ngoan.

"Kẻ nói dối."

"Không phải em nói... Em không Alpha sao?"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận