Sáng / Tối
"Tôi sợ quá."
Mạnh Tri chớp chớp mắt. Cậu bày ra bộ dạng như sắp khóc, nước mắt lưng tròng, nhìn qua quả thật rất đáng thương.
Chiếc trực thăng quay cánh quạt, gió từ cánh quạt thổi xuống ào ào. Mạnh Tri liếc xuống sân thượng một cái, nơi bên dưới là một đám xác sống chen chúc dày đặc đang gào thét kích động.
Cậu nuốt khan một ngụm nước bọt.
Hoắc Tư Ngôn cố gắng hết sức an ủi cậu, đưa tay che mắt cậu lại: "Đừng nhìn, cũng đừng vội. Cứ từ từ leo lên, được không? Anh sẽ ở phía sau bảo vệ em."
"Thôi, vẫn là anh lên trước đi."
Mạnh Tri tự âm thầm tính toán động tác của mình. Cậu cảm thấy nếu đang leo trên thang mà đẩy người xuống thì có hơi khó, tốt nhất là đợi lên được trực thăng rồi tính tiếp.
Hoắc Tư Ngôn nghe vậy thì nhanh chóng leo lên trước. Anh nửa quỳ trên cửa trực thăng, cúi người xuống đưa tay ra: "Mau lên, Tri Tri. Em chỉ cần nắm lấy anh, anh sẽ kéo em lên!"
Mạnh Tri gật đầu, đưa tay nắm lấy chiếc thang dây mà trực thăng thả xuống. Chiếc thang này rất không ổn định, cứ lắc lư qua lại. Hơn nữa trên sân thượng gió rất lớn, mưa nện xuống lộp bộp.
Những hạt mưa tạt thẳng vào mặt cậu, khiến toàn thân cậu ướt sũng. Mái tóc rối bết dính vào chiếc cổ trắng phía sau, trông như vừa được vớt lên khỏi nước.
Cậu gần như không nhìn rõ biểu cảm của những người trên trực thăng.
Chỉ nghe thấy giọng họ từ phía trên truyền xuống: "Mau lên!"
Lúc này cậu mới nắm chặt thang dây, cũng không dám nhìn cảnh tượng bên dưới sân thượng. Toàn thân run rẩy, bắp chân trắng muốt cũng run lên bần bật.
Đôi môi mềm bị cậu cắn chặt, khuôn mặt trắng trẻo xinh đẹp nhăn lại vì sợ hãi.
Nhút nhát như vậy, nhưng lại đáng thương đến thế.
Cậu nắm chặt thang dây, dùng sức leo lên. Không chỉ tay chân đều gồng sức, mà ngay cả biểu cảm trên mặt cũng nhăn nhúm lại vì cố gắng.
Cuối cùng khi cậu chạm được vào bàn tay Hoắc Tư Ngôn đang đưa ra, một lực kéo mạnh từ phía trên lập tức bùng phát, kéo cậu lên.
Mạnh Tri thành công leo lên trực thăng.
Khuôn mặt nhỏ bị mưa lớn dội ướt trông có chút tái nhợt. Hoắc Tư Ngôn cầm một chiếc khăn lông, trùm lên người cậu, kiên nhẫn lau mái tóc ướt sũng cho cậu.
Mạnh Tri đột nhiên nắm lấy cổ tay Hoắc Tư Ngôn.
Hoắc Tư Ngôn cũng đã ướt đẫm, nhưng vẫn vội vàng giúp cậu lau người, còn cười hỏi:
"Tri Tri sao vậy?"
Ngay khi cửa trực thăng sắp đóng lại.
Biến cố xảy ra.
Mạnh Tri dùng sức đẩy Hoắc Tư Ngôn một cái.
Hoắc Tư Ngôn đứng khá vững, lập tức nắm được tay cầm ở cửa.
Ngay giây tiếp theo, Mạnh Tri dùng sức, cả người đột nhiên ngửa ra phía sau.
Nước mưa tạt xuống như trút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-my-nhan-c-oc-roi-vao-tu-la-trang&chuong=46]
Mạnh Tri không nhìn rõ biểu cảm của Hoắc Tư Ngôn.
Có lẽ là kinh ngạc.
Có lẽ còn có sự sững sờ.
Cũng có thể còn mang theo nỗi thất vọng sau khi bị phản bội.
Mạnh Tri ngơ ngác nhìn cơ thể mình rơi xuống, chiếc trực thăng phía trên ngày càng xa dần.
Cậu gần như đã tưởng tượng xong kết cục của mình.
Xong rồi.
Lát nữa sẽ rơi vào giữa đám xác sống.
Cậu nhắm mắt lại, chuẩn bị cảm nhận cơn đau khi những con xác sống lao tới cắn xé da thịt.
Nhưng cậu không cảm nhận được gì cả.
Ngược lại, cả người rơi vào một vòng tay ấm áp.
Cậu mở mắt ra thì thấy Hoắc Tư Ngôn đang ôm cậu trong lòng.
Còn một tay khác của anh đã hoàn toàn đóng băng, một cột băng dài kéo thẳng lên phía trên.
Anh vậy mà đã đóng băng cổ tay mình với chiếc trực thăng.
Chỉ tiếc cột băng đó không thể chịu nổi trọng lượng của hai người, rất nhanh sẽ vỡ vụn.
Người trên trực thăng nhìn thấy cảnh này thì hoảng hốt, vội vàng thả thang dây xuống lần nữa.
Lục Cạnh Xuyên dùng một tay ôm lấy Mạnh Tri, tay kia nắm chặt thang dây.
Lúc này khoảng cách giữa họ với đám xác sống bên dưới còn chưa đến một mét. Chân Mạnh Tri vẫn lơ lửng phía dưới.
Một con xác sống nhảy bật lên, cắn mạnh vào mắt cá chân trần của cậu.
Mạnh Tri đau đến muốn chết.
Vốn tâm trạng đã không tốt, lúc này cậu lập tức duỗi chân đá thẳng vào mặt con xác sống.
Hoắc Tư Ngôn thì một tay ôm cậu, tay kia nắm thang dây.
Sức lực của anh rất lớn, cơ bắp trên cánh tay căng chặt.
Đám xác sống bên dưới dồn lại thành một đống. Vì thế trực thăng nhanh chóng bay cao lên, nâng lên độ cao an toàn hơn.
Những người trên trực thăng từ từ kéo thang dây lên.
Tiếng gió và tiếng mưa hòa lẫn vào nhau.
Mạnh Tri chỉ cảm thấy đầu óc hỗn loạn. Cậu nhìn Hoắc Tư Ngôn đang ôm mình trước mặt, môi anh lạnh đến mức hơi tái trắng.
Giọng cậu không nhịn được mà nghẹn lại, không biết là nước mưa hay nước mắt đang chảy xuống mặt.
"Tôi bị cắn rồi!"
Hoắc Tư Ngôn kéo khóe môi: "Anh biết, Tri Tri... có lẽ vẫn còn cách khác."
"Anh sẽ chữa khỏi cho em."
"Anh bị bệnh à! Chính tôi là người đẩy anh xuống!"
Mạnh Tri lau nước mưa trên mặt.
Cánh tay ôm ngang eo cậu giống như thép, siết chặt cậu vào lòng.
"Ừ, anh biết." Hoắc Tư Ngôn nói: "Cứ xem như anh phát bệnh vậy."
Môi anh rất lạnh. Khi anh nhẹ nhàng hôn lên trán Mạnh Tri, động tác vẫn vô cùng dịu dàng.
Hai người cuối cùng cũng được kéo lên trực thăng.
Nhưng ngay khi Mạnh Tri vừa được kéo lên, ánh mắt của mọi người lập tức trở nên vô cùng phức tạp.
"Cậu bị cắn?"
Tiểu Song kinh hãi kêu lên.
Ban đầu cô định đưa khăn cho hai người, nhưng vừa nhìn thấy vết thương bị cắn trên chân Mạnh Tri thì lập tức hoảng sợ lùi lại mấy bước.
Lúc này trên trực thăng lập tức náo loạn.
"Bị cắn rồi thì còn kéo lên làm gì!"
"Cho cậu ta chết nhanh một chút đi."
Thậm chí Mạnh Tri còn không dám nhìn họ.
Cậu chỉ biết mình đã làm sai chuyện, lúng túng co chân lại.
Mắt cá chân trắng muốt vốn tinh xảo xinh đẹp, lúc này lại xuất hiện một dấu cắn dữ tợn đáng sợ, máu vẫn đang chảy ra.
"Không sao... chắc sẽ không sao đâu. Chỉ cần chữa trị là được."
Đột nhiên một bàn tay vươn ra, nắm lấy cổ chân Mạnh Tri.
Cậu ngơ ngác nhìn sang, phát hiện Hoắc Tư Ngôn đang chữa trị cho mình. Anh lẩm bẩm liên tục, trông như mất tỉnh táo.
Vết thương trên chân Mạnh Tri nhanh chóng biến mất.
Nhưng Hoắc Tư Ngôn vẫn không ngừng truyền năng lượng vào, cố gắng dùng cách đó để thanh trừ virus xác sống trong cơ thể cậu.
"Hoắc Tư Ngôn! Em điên rồi sao!"
Người lên tiếng là Sallyna. Vì lo lắng cho em trai nên cô cũng lên trực thăng để hỗ trợ.
Lúc này Hoắc Tư Ngôn đã mất tỉnh táo.
Dù sao quy tắc đầu tiên của căn cứ là: người bị xác sống cắn phải lập tức bị tiêu diệt.
"Huyết thanh đâu? Đưa huyết thanh mang theo lần này cho tôi!"
Hoắc Tư Ngôn đột nhiên nổi giận, định giật chiếc vali bên cạnh.
Sallyna nhìn anh như vậy thì nghiến răng: "Hoắc Tư Ngôn! Rốt cuộc em đang làm gì vậy? Cậu ta đã bị cắn rồi, tại sao lại lãng phí huyết thanh cho cậu ta? Em có biết huyết thanh quý đến mức nào không!"
Mạnh Tri biết rất rõ tầm quan trọng của huyết thanh.
Gần như mỗi lần họ ra nhiệm vụ đều mang theo một ống. Nhưng huyết thanh chỉ có tác dụng nếu tiêm trong thời gian cực ngắn sau khi bị cắn, hơn nữa tỷ lệ thành công chỉ khoảng 50%.
Trong tay Hoắc Tư Ngôn cũng chỉ có đúng một ống.
Quan trọng hơn, loại huyết thanh này được nghiên cứu đặc biệt cho dị năng giả.
Người bình thường không có thể chất đó, tỷ lệ thích nghi gần như bằng không.
Dùng cho một người bình thường như Mạnh Tri gần như là lãng phí hoàn toàn.
Sallyna không muốn anh lãng phí huyết thanh, cô đưa tay định giật lấy.
Lục Cạnh Xuyên hiếm khi lộ vẻ tức giận.
Thậm chí anh còn ra tay.
Một luồng dị năng phóng ra, đóng băng bàn tay Sallyna giữa không trung.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận