Sáng / Tối
Hành lang bên ngoài vang lên tiếng súng giằng co rất lâu, cùng với tiếng cảnh báo kéo dài trong căn cứ, vô cớ nhuộm đẫm bầu không khí bằng một cảm giác khủng hoảng tột độ.
Mạnh Tri nhìn ra phía cửa sổ. Ngoài cửa sổ, hệ thống cảnh giới đang phát sáng bằng ánh đèn đỏ. Ánh đèn bên ngoài chớp tắt liên hồi, dưới lầu đám người tán loạn chạy khắp nơi. Tiếng xác sống gào vừa vang lên đã bị tiếng súng xé toạc rồi tan vào trong bóng đêm.
Mạnh Tri một mình ngơ ngác đứng trong phòng, ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào cánh cửa.
Chỉ cách một cánh cửa, ngoài hành lang vang lên tiếng đập phá và tiếng súng. Tiếng thét chói tai, tiếng la hét hỗn loạn trộn lẫn vào nhau, trong chốc lát trở nên cực kỳ ồn ào.
Tư tư tư...
Hệ thống phát thanh vừa mới vang lên thì lập tức bị cắt ngang bởi một yếu tố nào đó không thể kiểm soát, sau đó thế giới bỗng chốc rơi vào im lặng.
Đèn trong phòng cũng đột nhiên tắt phụt, toàn bộ căn cứ một lần nữa chìm vào bóng tối.
Mạnh Tri mở to mắt đứng trong màn đêm rất lâu, cuối cùng ngoài cửa cũng trở nên yên tĩnh. Những tiếng gào của xác sống, tiếng súng và cả tiếng phụ nữ thét chói tai lúc nãy, giờ phút này đều biến mất trong bóng tối.
Cậu phải rời khỏi đây sao?
Bên ngoài cánh cửa... rất nguy hiểm.
"Hệ thống, cậu nói xem, bên ngoài có an toàn không?" Mạnh Tri hỏi, dù trong lòng cậu đã sớm biết rõ câu trả lời.
"Thôi vậy." Mạnh Tri lẩm bẩm với chính mình, cậu chậm rãi đứng dậy. Chiếc váy ngủ màu trắng vừa thay buông xuống tới mắt cá chân. Vải lụa mềm mại, trong bóng tối phản chiếu ánh sáng lấp lánh như hạt châu.
Cậu kiễng chân, áp người vào cửa, nhìn qua lỗ mắt mèo để quan sát tình hình bên ngoài.
Bên ngoài tối đen như mực, căn bản không thể nhìn rõ hành lang đang xảy ra chuyện gì.
"Nghĩ cách mở cửa đi." Mạnh Tri nói.
Đây là kế hoạch cậu đã tính từ đầu. Nếu Giang Yếm lại ra ngoài, cậu sẽ yêu cầu hệ thống giúp mình, cho dù phải trả giá thế nào cũng được.
"Chỉ là một cái khóa vân tay thôi. Hệ thống, tôi tin cậu có cách, đúng không?" Mạnh Tri nói bằng giọng khẳng định.
[Cửa không khóa.] Hệ thống thử kiểm tra một chút, thấy biểu cảm của Mạnh Tri không ổn, lập tức thề: [Thật đấy, tôi không lừa cậu. Căn cứ bị cắt điện, khóa vân tay không có điện thì tự nhiên mất tác dụng.]
Trong lòng Mạnh Tri lập tức bị niềm vui lớn lao bao phủ, phản ứng đầu tiên của cậu chính là rời khỏi đây.
Nhưng lần này cậu hiếm khi cẩn thận, không lập tức đẩy cửa ra.
Cậu đứng sát cửa, nín thở lắng nghe, xác nhận bên ngoài hoàn toàn không có động tĩnh nào. Lúc này cậu mới yên tâm hơn một chút, rồi thận trọng thò nửa cái đầu ra ngoài.
Hành lang tràn ngập mùi máu tanh nồng nặc. Chỉ có biển báo thoát hiểm màu xanh ở lối đi phát ra ánh sáng yếu ớt, nhờ vậy cậu mới có thể nhìn rõ tình hình bên ngoài.
Bảy tám thi thể nằm rải rác trên mặt đất, không phân biệt được là người hay xác sống. Chất lỏng sẫm màu từ thi thể chảy dài trên sàn, gần như chảy tới tận chân Mạnh Tri.
Mạnh Tri đã quyết định xong. Hệ thống từng nói với cậu rằng Giang Yếm ở tầng 5, còn Lục Cạnh Xuyên và những người khác chủ yếu hoạt động ở tầng 3, khoảng cách rất gần.
[Giang Yếm quay về sớm hơn dự kiến, hắn lo cho cậu nên đã lên lầu rồi.]
[Mau chạy đi, rời khỏi đây.] Hệ thống đột nhiên nhắc nhở.
Mạnh Tri lập tức đẩy cửa ra, không do dự nữa, lao thẳng ra ngoài. Cậu thậm chí không dám quay đầu lại, sợ rằng chỉ chậm một bước thôi cũng sẽ bị bắt lại.
Cậu chạy vội vàng, giống như một con chim non không có phương hướng, ngây thơ hoảng loạn lao về phía trước.
Đến khi bàn chân chạm phải chất lỏng lạnh buốt trên sàn, cậu mới phát hiện mình không mang giày. Nhưng lúc này cậu cũng chẳng còn tâm trí để ý. Những ngón chân trắng nõn bị máu nhuộm bẩn, cậu chỉ có thể tiếp tục chạy về phía cửa cầu thang.
Đèn hành lang đúng lúc này bật sáng.
Ánh sáng lập tức chiếu rực cả hành lang như ban ngày.
Hệ thống phát thanh vang lên tiếng rè rè, thông báo rằng hệ thống điện đã được khôi phục. Những kẻ khả nghi lẻn vào căn cứ đã bị tiêu diệt. Những xác sống thoát ra từ phòng thí nghiệm đã được dọn sạch hoàn toàn, đồng thời căn cứ cũng bày tỏ lời tiếc thương và xin lỗi đối với những cư dân bị cắn.
[Giang Yếm đã tới cửa cầu thang.]
Tim Mạnh Tri lúc này căng thẳng đến mức gần như nhảy ra khỏi cổ họng. Cậu lập tức thay đổi hướng, chạy về phía cửa cầu thang bên kia.
Đúng lúc này, do hệ thống điện được khôi phục, thang máy bắt đầu hoạt động trở lại, đồng thời vang lên thông báo rằng tầng 5 đã tới.
Cửa thang máy mở ra ngay trước mặt Mạnh Tri.
Cậu hoảng hốt nhìn thẳng vào thang máy vừa mở.
Cậu vẫn chưa biết phải đối mặt với những người xa lạ này thế nào, cũng không biết phải giải thích mình từ đâu tới.
"Em định đi đâu?"
Một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau khiến sống lưng Mạnh Tri lạnh toát, cậu lập tức cứng đờ tại chỗ.
Giọng của Alpha vang lên từ phía không xa, từng chữ từng chữ, gần như nghiến răng: "Mạnh Tri, em định đi đâu?"
Mạnh Tri quay đầu theo âm thanh.
Cậu nhìn thấy Giang Yếm đang đứng ở cuối hành lang cách đó không xa. Sắc mặt hắn phức tạp, không rõ lúc này hắn tức giận nhiều hơn hay sợ hãi nhiều hơn. Khoảng cách khá xa khiến ánh đèn trên mặt hắn hòa thành một lớp sương sáng mờ ảo.
Hắn dang hai tay về phía Mạnh Tri, nở một nụ cười.
"Đứng yên ở đó chờ tôi, được không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-my-nhan-c-oc-roi-vao-tu-la-trang&chuong=27]
Đừng đi đâu cả."
Nhưng còn chưa đợi Giang Yếm tiến lại gần, Mạnh Tri đã hành động trước.
Cậu thậm chí không nhìn rõ ai bước ra từ thang máy, cúi đầu rồi vội vàng chen vào bên trong.
Cậu còn chưa kịp vào thang máy đã bị người ta túm lấy cổ áo, nhấc bổng lên như nhấc một con gà con. Chiếc váy ngủ trắng vốn sạch sẽ giờ đã dính đầy bùn đất và vết máu. Cộng thêm gương mặt xinh đẹp yếu ớt kia, bất kỳ ai nhìn vào cũng cảm thấy lai lịch của cậu không hề đơn giản.
"Tên này từ đâu ra vậy? Không phải đồng bọn gián điệp chứ? Lén lén lút lút, nhìn là thấy có vấn đề."
"Khoan đã, mùi gì thế? Thơm quá. Sao lại giống mùi của Omega vậy?"
"Đây là nam hay nữ?"
Vài ánh mắt không mấy thiện cảm mang theo sự dò xét nhìn cậu từ trên xuống dưới.
Mạnh Tri chạy ra ngoài khi còn chân trần, tà váy không che hết đôi chân trắng đã dính đầy bẩn. Trên chiếc cổ thon dài còn có vài dấu đỏ mập mờ, đặc biệt là sau gáy còn có dấu cắn đang tỏa ra mùi pheromone của Alpha.
Gương mặt tuyệt đẹp của cậu hiện lên vẻ hoảng sợ. Đôi môi đỏ ửng rõ ràng như vừa bị người ta hôn qua, ướt át lấp lánh.
Cuối cùng có một người cúi xuống ngửi thử mùi trên người Mạnh Tri, rồi lập tức khẳng định:
"Omega? Lại còn là Omega đã bị đánh dấu nữa. Sao trong căn cứ lại có..."
Hắn còn chưa nói hết câu, khi nhìn rõ mặt Mạnh Tri thì đột nhiên khựng lại.
"Cậu..."
Nước mắt Mạnh Tri lúc này rơi lộp bộp xuống, trông vô cùng đáng thương. Cậu nắm lấy tay áo của Alpha kia, nhỏ giọng cầu xin:
"Tôi không phải gián điệp... anh giúp tôi được không?"
Lúc này Giang Yếm đã vội vàng chạy tới.
Khi hắn tới trước mặt mấy người kia, Mạnh Tri đã hoàn toàn im lặng. Cậu không nói gì nữa, chỉ liên tục rơi nước mắt, giọng run run: "Tối quá... bên ngoài đáng sợ lắm..."
Ánh mắt cậu vô hồn, mặc cho Giang Yếm đau lòng bế cậu lên khỏi mặt đất. Hắn nắm lấy bàn tay đã lạnh buốt của cậu, khẽ bóp nhẹ.
"Không sao, tôi ở đây rồi. Không phải tôi đã bảo em chờ trong phòng sao? Sao lại chạy ra ngoài?"
Mạnh Tri nhỏ giọng giải thích: "Em muốn đi tìm anh."
Những sát khí quanh người Giang Yếm lúc này gần như biến mất. Trên mặt hắn lộ vẻ áy náy, thái độ hạ thấp hết mức, kiên nhẫn giải thích với mấy đội viên trước mặt:
"Các vị, xin lỗi. Đây là vợ tôi. Dạo gần đây em ấy bị bệnh nên mới chạy lung tung."
Trên mặt Mạnh Tri thoáng hiện vẻ tuyệt vọng.
Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Cậu lập tức cúi đầu che giấu biểu cảm đó, nhưng cảnh này vẫn bị mấy thành viên đội điều tra nhìn thấy.
Chuyện gần như đã quá rõ ràng.
Omega này đang bị ép buộc.
Mấy đội viên điều tra này chỉ đang làm nhiệm vụ kiểm tra an toàn tầng 5 theo quy định, không ngờ lại gặp chuyện như vậy.
Alpha trước mặt họ là người quen. Tuy Giang Yếm mới vào căn cứ không lâu nhưng thân thủ tốt, có trách nhiệm, năng lực dị năng cũng rất mạnh. Phần lớn dị năng giả trong căn cứ đều biết hắn và có ấn tượng khá tốt.
Không ngờ hắn lại làm ra chuyện giam giữ Omega.
Đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.
Nhưng nếu đã gặp rồi, họ sẽ không bỏ mặc.
"Anh Giang, chờ một chút. Chuyện này thật sự không hợp quy định." Một người trong số họ đột nhiên đưa tay chặn Giang Yếm lại.
Mấy Alpha này đều còn khá trẻ, đúng độ tuổi khí huyết sôi nổi. Hơn nữa họ gần như chưa từng tiếp xúc với Omega.
Từ nhỏ trong giáo dục sinh lý, họ đã được dạy rằng Omega cực kỳ quý giá. Sau tận thế, trật tự xã hội sụp đổ, Omega gần như trở thành món đồ chơi. Hoặc bị giấu kín, hoặc đã bị hành hạ đến chết.
Bây giờ gặp một Omega như vậy, tinh thần nghĩa hiệp của họ lập tức bùng lên.
"Anh nói cậu ấy là vợ anh, nhưng tôi nhớ lúc anh vào căn cứ không hề mang theo Omega này. Cũng không đăng ký thân nhân đi cùng, vậy anh phải giải thích Omega này từ đâu ra."
"Hay là Omega này cũng là gián điệp lẻn vào tối nay?" Alpha trẻ tuổi nhìn thẳng vào hắn.
Hai Alpha bên cạnh cũng phụ họa.
"Anh Giang, tôi nhớ trong quy định của căn cứ có ghi rõ không được giấu riêng Omega, cũng không được ngược đãi Omega."
"Đúng vậy. Omega này đã đăng ký thân phận chưa? Là cư dân của căn cứ sao? Nếu không thì là người ngoài. Chúng tôi sẽ nghi ngờ cậu ấy là gián điệp, thậm chí có liên quan đến kẻ xâm nhập tối nay."
"Thân phận của cậu ấy có vấn đề, cậu ấy phải theo chúng tôi. Chúng tôi sẽ đưa cậu ấy tới bộ phận thẩm tra để kiểm tra lai lịch."
Alpha trẻ tuổi kiên quyết không nhượng bộ, nói xong liền yêu cầu Giang Yếm đặt người trong lòng xuống.
Mạnh Tri khẽ thu lại nụ cười vừa thoáng nhếch lên nơi khóe môi.
Cậu biết những người này nhất định sẽ giúp mình.
Màn diễn vừa rồi của cậu rất hoàn hảo, bộ dạng yếu ớt kia cực kỳ kích thích bản năng bảo vệ của Alpha. Bàn chân bẩn và đôi môi hơi sưng cũng để lại rất nhiều khoảng trống cho trí tưởng tượng.
Chỉ cần những Alpha này còn chút lương tâm, họ sẽ hỏi cho ra lẽ và đưa cậu rời khỏi đây.
Giang Yếm kéo nhẹ khóe miệng. Biểu cảm của hắn không hề vui vẻ, thậm chí còn lộ ra chút bực bội không kịp che giấu.
"Chuyện này hình như không liên quan đến các cậu thì phải? Người của tôi, tôi muốn mang đi. Còn phải xin phép các cậu sao?"
Giọng nói của Giang Yếm rõ ràng rất khó chịu.
Ba Alpha trước mặt đều sững sờ một chút. Trong mắt họ, bình thường Giang Yếm là người khá tốt, không ngờ lại có mặt này.
Ngay sau đó, ba người đột nhiên đứng khựng lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mắt Giang Yếm, vẻ mặt đờ đẫn như bị khống chế.
Không ổn!
Mạnh Tri lập tức hiểu ra, Giang Yếm đã dùng dị năng lên họ.
Chẳng lẽ lần này cậu vẫn không thoát được sao?
"Các cậu đang làm gì vậy?"
Một giọng nói đột ngột vang lên, cắt ngang sự khống chế của Giang Yếm.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận