Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Tiểu Mỹ Nhân Ác Độc Rơi Vào Tu La Tràng

Chương 41

Ngày cập nhật : 2026-03-26 12:29:54

Hoắc Tư Ngôn thở dài, thoạt nhìn anh thật sự không muốn nhắc đến chuyện này. Trên mặt anh lộ rõ vẻ đau khổ, nhưng vẫn cố gắng khuyên giải và an ủi Mạnh Tri: "Không sao đâu, Tri Tri. Anh biết rồi, khoảng một tháng sau thì mùi đó sẽ hoàn toàn tan biến."


"Em yên tâm, anh nhất định sẽ điều tra ra Alpha đã gây chuyện kia, trả lại cho em một lời giải thích thỏa đáng."


Sắc mặt Mạnh Tri cực kỳ khó coi.


Từ khi sinh ra đến giờ, cậu chưa từng chịu thiệt lớn như vậy, đặc biệt là cú ngã đau như lần này.


"Rốt cuộc là ai? Ở chỗ đó có camera giám sát không?" Mạnh Tri cảm thấy mình như bị người ta đùa giỡn xong rồi bỏ mặc, trong lòng vô cùng phẫn nộ.


Hoắc Tư Ngôn cũng tỏ ra vô cùng lo lắng: "Lúc anh tìm thấy em, anh phát hiện hắn đã đưa em lên phòng khách ở tầng ba. Ở đó không có camera, vì trước đây hệ thống giám sát bị hư, đang chuẩn bị sửa chữa."


"Trong tòa nhà đó chỉ có tầng một là có camera giám sát."


"Em... còn nhớ Alpha đó trông như thế nào không? Nếu em nhớ thì có thể nói cho anh biết, như vậy anh sẽ dễ tìm người hơn." Hoắc Tư Ngôn cẩn thận hỏi.


Mạnh Tri tức đến muốn nổ tung.


Nhưng cậu thật sự chẳng nhìn thấy gì cả!


Có quỷ mới biết vì sao cơ thể cậu lại đột nhiên bước vào kỳ phát tình.


Mạnh Tri sắp phát điên vì hối hận. Nhưng cậu cũng phải cảm ơn Hoắc Tư Ngôn. Nếu Hoắc Tư Ngôn không kịp thời tới cứu, có lẽ hậu quả còn nghiêm trọng hơn.


"Cảm ơn anh đã tới cứu tôi." Lời cảm ơn của Mạnh Tri nghe rất khô khan.


Trong lòng cậu thật ra vẫn đang trách Hoắc Tư Ngôn vì sao không tới sớm hơn. Nếu anh ta để tên vệ sĩ Beta kia ở lại bên cạnh cậu, thì chuyện này đã không xảy ra.


Hoắc Tư Ngôn vắt khô chiếc khăn, dịu dàng mỉm cười, trong mắt mang theo vẻ áy náy: "Đáng lẽ anh nên tới sớm hơn, thật sự xin lỗi."


"Đúng rồi, anh có thể dùng dị năng giúp tôi xóa dấu cắn trên cổ được không?"


Hoắc Tư Ngôn lộ vẻ khó xử: "Xin lỗi Tri Tri, e là không được. Để bắt thực nghiệm thể nguy hiểm kia, rất nhiều người trong căn cứ đã bị thương. Anh vừa chữa trị cho một đội viên bị thương rất nặng, sau khi trị thương xong thì năng lượng đã cạn."


"Nhưng anh đã dùng khăn lau sạch máu rồi. Em còn cảm thấy chỗ nào khó chịu không?"


"Hôm nay không được, vậy ngày mai thì sao? Khi nào mới được?" Mạnh Tri có chút bực bội, chỉ lo trút hết oán khí ra ngoài.


Giang Yếm đúng là một tai họa, biết vậy lúc trước đã không tha cho anh ta. Nếu không phải vì cứu anh ta, làm sao cậu lại chuốc lấy nhiều rắc rối như vậy.


Cổ cậu đau muốn chết, thậm chí cậu còn không cần soi gương cũng biết dấu cắn này chắc chắn rất sâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-my-nhan-c-oc-roi-vao-tu-la-trang&chuong=41]

Chỉ cần nghĩ đến việc phải mang vết tích dơ bẩn như thế này cho đến khi rời khỏi thế giới trước lúc chết...


Cậu lập tức cảm thấy cả người đều không ổn.


"Anh cũng không biết khi nào mới khôi phục được." Hoắc Tư Ngôn lắc đầu: "Xin lỗi Tri Tri, em đau lắm sao?"


"Đương nhiên là đau!" Mạnh Tri không nhịn được muốn trợn trắng mắt, hỏi cái kiểu gì vậy chứ.


Bị người ta cắn mạnh như vậy mà không đau mới là lạ.


Hoắc Tư Ngôn bị cậu đáp trả như vậy cũng không hề khó chịu. Biểu cảm của anh còn căng thẳng hơn cả Mạnh Tri: "Anh đã bôi thuốc cho em rồi, sẽ hồi phục nhanh hơn một chút."


"Em yên tâm, những Alpha đã đuổi theo em đều đã bị bắt. Anh sẽ thẩm vấn từng người một, xem rốt cuộc là ai đã bắt nạt em." Hoắc Tư Ngôn nói đến đây mới miễn cưỡng lấy lại tinh thần, nhưng trên mặt vẫn đầy vẻ mất mát.


"Vậy khi nào tôi có thể gặp những người đó?" Mạnh Tri lúc này đã nóng lòng.


Tuy cậu không nhìn rõ gương mặt Alpha kia, nhưng nếu để cậu nhận dạng, chắc chắn cậu có thể tìm ra.


Dù sao mùi pheromone của Alpha kia rất đặc biệt, hơn nữa cậu còn nhớ giọng nói của hắn, dù ký ức đã gần như mờ nhạt.


Nhưng Mạnh Tri tin rằng chỉ cần người đó đứng trước mặt mình, cậu nhất định sẽ nhận ra.


"Nếu em muốn đi, anh có thể sắp xếp ngay bây giờ. Họ đã bị tạm giam." Hoắc Tư Ngôn rất lo lắng cho tình trạng của Mạnh Tri, còn khuyên cậu đừng quá kích động, sức khỏe vẫn là quan trọng nhất.


"Tôi muốn đi ngay bây giờ!" Mạnh Tri định ngồi dậy khỏi giường, nhưng cơ thể mềm nhũn đến mức không có sức.


Có vẻ sau khi bị Alpha đánh dấu thì di chứng rất nghiêm trọng. Đến bây giờ trong cơ thể cậu vẫn còn phản ứng rất mạnh, đặc biệt là trên người còn tỏa ra một mùi lạnh như băng, hòa lẫn với mùi đào của chính cậu, ngửi thế nào cũng thấy khó chịu.


Mạnh Tri tức đến sắp nổ tung.


[Thật ra lúc Giang Yếm đánh dấu cậu đã khá là nương tay rồi.] Hệ thống đột nhiên xen vào.


Mạnh Tri cười lạnh: "Cậu chạy đi đâu vậy? Bây giờ quay lại đây nói mát à?"


[Tôi cũng không có cách nào mà.] Hệ thống còn tỏ ra tủi thân hơn: [Khi ý thức của ký chủ bị tổn thương nghiêm trọng, hệ thống không thể hoạt động bình thường. Tôi cũng không biết là ai đã đánh dấu cậu, lúc đó tình trạng của cậu quá nguy hiểm.] 


"Hay là em nghỉ ngơi thêm chút đi, đợi khỏe hơn anh sẽ đưa em qua đó." Hoắc Tư Ngôn đưa ra một đề nghị rất hợp lý.


Nhưng Mạnh Tri hoàn toàn không muốn nghe. Sau khi nghỉ một lát, cảm thấy mình ổn hơn một chút, cậu lập tức đứng dậy.


Hoắc Tư Ngôn đưa tay đỡ cậu: "Thôi vậy..."


Nói xong, Hoắc Tư Ngôn gọi người ngoài cửa vào. Lúc này thái độ quanh người anh lập tức thay đổi, trở nên lạnh lùng, toát ra khí thế của người đứng ở vị trí quyền lực, khiến người khác không dám phản bác.


"Mấy Alpha gây rối trật tự căn cứ đó đang bị giam ở đâu?"


Người lính ngoài cửa trả lời rằng những Alpha đó đã bị tạm thời nhốt vào khu giam giữ. Nơi đó vốn dùng để trừng phạt những người phạm lỗi trong căn cứ, lần này cũng coi như dùng đúng chỗ.


Hoắc Tư Ngôn lấy cho Mạnh Tri một chiếc áo cổ cao để cậu thay vào, như vậy có thể tránh được những phiền phức không cần thiết. Không chỉ chu đáo mà còn rất tinh tế.


Mạnh Tri đồng ý. Sau khi thay quần áo xong, cậu cùng anh đi nhận diện hung thủ.


"Đúng rồi, sau này vệ sĩ Beta kia sẽ không còn đi theo em nữa." Hoắc Tư Ngôn nói.


Trước khi Mạnh Tri kịp nổi giận, anh lại nhanh chóng trấn an: "Sau này anh sẽ luôn đi cùng em, bảo vệ em."


"Chỉ khi tận mắt nhìn thấy em, anh mới yên tâm."


Ban đầu Mạnh Tri định nói một Omega như Hoắc Tư Ngôn thì giúp được gì, nhưng lời vừa tới miệng cậu lại nhớ ra dị năng của Hoắc Tư Ngôn hình như cũng rất lợi hại, nên không nhắc nữa.


Để nhân vật chính bảo vệ mình thì chắc chắn sẽ không có chuyện gì.


Thậm chí Mạnh Tri còn ác ý nghĩ rằng Hoắc Tư Ngôn là nhân vật chính, nếu Alpha nào muốn đánh dấu thì cũng phải đánh dấu anh ta mới đúng.


Cậu chỉ là một nhân vật pháo hôi chuyên tìm đường chết mà thôi.


Sau khi đến khu giam giữ, Mạnh Tri vô cùng thất vọng, vì những Alpha bị nhốt hoàn toàn không khớp.


Tên Alpha kia dường như vẫn chưa thoát khỏi dư vị lúc trước. Khi nhìn thấy Mạnh Tri, hắn cực kỳ kích động. Nếu không có lồng sắt chắn lại, hắn đã nhào tới: "Tiểu mỹ nhân..."


Nhưng lời tục tĩu của hắn còn chưa nói hết thì đã bị dòng điện từ lồng sắt đánh ngã.


Mạnh Tri chán ghét lùi lại một bước.


Cậu cẩn thận nhìn lướt qua từng khuôn mặt Alpha ở đây. Những Alpha này trông đều rất bình thường, thậm chí có vài người còn có thể gọi là hèn mọn. Mùi pheromone trên người họ cũng chẳng ra sao, vừa hăng vừa khó ngửi.


Mạnh Tri lắc đầu với Hoắc Tư Ngôn, giọng rất chắc chắn: "Không phải họ, tôi không tìm thấy. Alpha đó chắc chắn đã chạy trốn."


Cậu cảm thấy rất kỳ lạ: "Lúc anh cứu tôi, anh không gặp hắn sao?"


Hoắc Tư Ngôn lộ vẻ áy náy: "Tri Tri, lúc anh tới thì Alpha đó đã trèo cửa sổ chạy mất, anh không tìm được hắn."


"Vậy camera ở tầng một thì sao? Chẳng lẽ cũng không thấy?"


Hoắc Tư Ngôn lại lắc đầu: "Camera chỉ ghi lại những Alpha đang ở đây."


Mạnh Tri vẫn chưa cam tâm, nhưng cũng biết không còn cách nào khác. Tuy vậy trong lòng cậu lại hơi thấy may mắn.


May mà không phải những Alpha này, nếu không nghĩ thôi cũng thấy ghê tởm.


"Vậy những người này anh định xử lý thế nào?" Dù họ không phải hung thủ, Mạnh Tri vẫn nhìn họ rất khó chịu. Ai bảo họ cứ đuổi theo cậu suốt dọc đường, dọa người như vậy.


Ánh mắt Hoắc Tư Ngôn lạnh lẽo: "Đương nhiên là... giết chết."


Trong khoảnh khắc, Mạnh Tri bị anh dọa sợ.


Nhưng Hoắc Tư Ngôn lại dịu dàng cười: "Đương nhiên là trục xuất họ ra ngoài. Căn cứ không cần những người không tuân thủ kỷ luật."


Mạnh Tri cảm thấy hình phạt này cũng ổn, nên không nghĩ nhiều nữa.


Khi đi ra ngoài, cậu nhìn thấy Lục Cạnh Xuyên.


Sao Lục Cạnh Xuyên lại đến đây?


Bình Luận

0 Thảo luận