Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Tiểu Mỹ Nhân Ác Độc Rơi Vào Tu La Tràng

Chương 42

Ngày cập nhật : 2026-03-26 12:30:08

Trong lòng cậu còn đang nghi hoặc, còn chưa kịp buông lời than phiền thì đã thấy Lục Cạnh Xuyên vội vàng đi về phía mình.


"Tri Tri, cậu bây giờ không sao chứ?"


Thật ra cậu chẳng muốn để ý đến Lục Cạnh Xuyên, giờ lại chạy tới tỏ ra quan tâm giả tạo. Lúc đầu khi cần ngươi thì người đâu mất tiêu.


Giống hệt Hoắc Tư Ngôn, có chuyện thì chẳng thấy đâu, không có chuyện lại chạy tới tỏ ra nhiệt tình.


"Anh nói xem?" Cậu tức giận trợn trắng mắt.


Lục Cạnh Xuyên cũng đã ngửi thấy trên người cậu tỏa ra mùi pheromone Alpha cực kỳ mang tính xâm lấn. Hắn chỉ cảm thấy mùi này rất quen, dường như đã từng gặp ở đâu đó, nhưng nhất thời lại không dám khẳng định.


Hắn đương nhiên biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, dù sao camera giám sát ở tầng một hắn cũng đã xem qua.


"Đúng rồi, sao cậu lại đột nhiên phát tình vậy?"


Câu hỏi của Lục Cạnh Xuyên lại rất mấu chốt: "Cậu không dùng thuốc ức chế sao?"


Nhắc đến chuyện này, cậu liền đầy một bụng lửa.


Sớm biết vậy thì đã mua đồ do hệ thống sản xuất rồi. Hàng trong cửa hàng hệ thống còn đáng tin hơn. Bên ngoài toàn hàng giả hàng nhái, ai mà biết Hoắc Tư Ngôn lại luôn dùng hàng kém chất lượng chứ. Cái thuốc ức chế Omega này đúng là rác rưởi, một phút cũng không giữ được, đã vậy dùng xong còn khiến tình trạng nghiêm trọng hơn.


"Anh đưa cho tôi cái thuốc ức chế rác rưởi gì vậy? Hoàn toàn vô dụng, còn làm tôi nghiêm trọng hơn!" Cậu tức giận ném mấy ống thuốc ức chế mang theo người vào Hoắc Tư Ngôn. Bây giờ cậu đang chuyển hướng cơn giận, dù sao tất cả cũng đổ lên đầu Hoắc Tư Ngôn cho xong.


Hoắc Tư Ngôn cũng đi ra theo sau. Anh không ngờ lại xảy ra tình huống này. Anh nhíu mày, suy nghĩ ý trong lời cậu.


"Nghiêm trọng hơn?"


"Sao có thể."


Hoắc Tư Ngôn chợt nghĩ đến điều gì đó. Anh nhìn những ống thuốc ức chế cậu vừa ném lên người mình, thậm chí còn mở nắp một ống ra, cẩn thận ngửi thử.


Ngay sau đó giọng anh đổi sang ôn hòa, bắt đầu an ủi cậu: "Có thể là loại thuốc ức chế này không có tác dụng nhiều với cơ thể em. Nguyên nhân cụ thể vẫn cần phải kiểm tra kỹ ở chỗ anh mới biết được."


"Có lẽ em thuộc loại người có thể chất kháng thuốc ức chế." Hoắc Tư Ngôn suy nghĩ hồi lâu rồi đưa ra kết luận.


"Thôi, cứ vậy đi. Dù sao chuyện cũng đã xảy ra rồi." Cậu cũng không phải đột nhiên tâm trạng tốt lên, chỉ là không tìm được người kia thì cậu còn làm được gì nữa.


Lục Cạnh Xuyên khẽ nhấc mí mắt, gương mặt không biểu cảm, nhưng trong đôi mắt đen sắc bén lạnh lẽo lại ẩn chứa cơn phẫn nộ.


"Tôi nhất định sẽ bắt được tên Alpha đã bắt nạt cậu."


Ban đầu cậu còn định mỉa mai hắn vài câu, kết quả lại kinh ngạc phát hiện giá trị pháo hôi của mình thế mà lại tăng.


[Trời ơi, trời ơi! Ký chủ đầy rồi! Tiến độ giá trị pháo hôi đã đầy! Ha ha ha ha, tuyệt quá! Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng là đại công cáo thành!]


Chút khó chịu trong lòng cậu lập tức biến mất.


Thôi, coi như bị chó cắn một cái vậy.


Nhưng nghĩ đến nhiệm vụ của mình, cậu đột nhiên cười nhẹ. Cậu đưa tay kéo tay áo Lục Cạnh Xuyên, giọng mềm mại, rõ ràng là đang làm nũng.


"Anh Cạnh Xuyên, ngày kia các anh phải ra nhiệm vụ đúng không? Lần này cho em đi cùng được không?"


Nhiệm vụ lần này là ở một nhà xưởng bị bỏ hoang. Ở đó phát hiện hơn mười người sống sót, đều là sinh viên chạy trốn đến đây, tuổi còn rất trẻ. Trong số họ thậm chí có một hai dị năng giả.


Họ bị kẹt ở đó một tháng, có người bị thương rất nặng nên buộc phải cầu cứu bên ngoài. Không ngờ lại vô tình dùng bộ đàm liên lạc được với căn cứ Ánh Rạng Đông.


Lục Cạnh Xuyên còn chưa suy nghĩ đã từ chối: "Cậu ở yên trong căn cứ không được sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-my-nhan-c-oc-roi-vao-tu-la-trang&chuong=42]

Lần này nhiệm vụ tuy không quá nguy hiểm, nhưng cũng không phải muốn đi là đi."


Cậu lập tức ưỡn ngực, nói rất đúng lý hợp tình: "Đương nhiên là để kiếm điểm cống hiến! Người ra ngoài làm nhiệm vụ đều có điểm cống hiến mà."


Lúc này Lục Cạnh Xuyên mới nhận ra. Sau khi cậu dọn ra ngoài, muốn mua đồ gì đó chắc điểm cống hiến không đủ, nên mới muốn tự lực cánh sinh.


"Không phải tôi đã đưa thẻ của tôi cho cậu rồi sao." Lục Cạnh Xuyên không hiểu vì sao cậu cứ nhất định phải ra ngoài.


"Tôi không cần thẻ của anh." Cậu kiêu ngạo đáp. Thấy Lục Cạnh Xuyên không đồng ý, cậu lại quay sang nhìn Hoắc Tư Ngôn.


"Anh dẫn tôi đi được không? Tôi không muốn ở một mình trong căn cứ."


Trên gương mặt xinh đẹp của cậu thoáng hiện vẻ lo lắng. Cậu buồn bã kéo vạt áo mình bằng đầu ngón tay, cố đưa ra một lý do hợp lý nhất.


"Nếu tôi ở lại đây mà các anh đều không ở để bảo vệ tôi, lỡ có kẻ xấu thì sao?"


"Tên Alpha kia còn chưa bắt được. Nếu các anh rời đi mà hắn lại tới tìm tôi thì sao? Lần trước chỉ là đánh dấu tạm thời thôi."


"Nếu lần này hắn lại bắt nạt tôi thì sao! Ai cứu tôi đây!"


Cậu nói nói rồi bật khóc, bộ dạng này của cậu thật sự rất đáng thương. Hàng mi run rẩy, đuôi mắt đỏ lên. Gương mặt nhỏ xinh đẹp ấy chỉ cần nhìn một cái cũng khiến người ta không nỡ từ chối.


Thật kỳ lạ.


Theo lời hệ thống nói, trong cốt truyện gốc, khi cậu nói muốn theo họ ra nhiệm vụ, Lục Cạnh Xuyên gần như lập tức đồng ý.


Sao bây giờ lại không được nữa.


Cho nên bây giờ cậu rất sốt ruột. Nếu không đi được, làm sao cậu rời khỏi thế giới này. Đó chính là điểm cốt truyện quan trọng nhất của một pháo hôi như cậu.


Nghe lời cậu xong, quả nhiên Lục Cạnh Xuyên trầm mặc, dường như đang suy nghĩ tính khả thi của chuyện này.


Hoắc Tư Ngôn cũng lập tức nói: "Nhà xưởng kia đã được kiểm tra, gần đây không có thủy triều xác sống xuất hiện."


"Cũng không phát hiện tung tích xác sống."


"Người bị thương là vì lúc lên cầu thang bị trượt ngã gãy chân. Đám sinh viên kia ở đó một tháng vẫn sống, chứng tỏ nơi đó khá hẻo lánh, gần như không có xác sống."


"Mức độ an toàn vẫn khá cao, chỉ cần em không chạy lung tung thì có thể mang em đi."


Đã có bệnh nhân nên Hoắc Tư Ngôn chắc chắn phải đi.


Mà Lục Cạnh Xuyên là đội trưởng, gần như nhiệm vụ nào hắn cũng tham gia, đây cũng là trách nhiệm không thể tránh.


Nghe vậy, cuối cùng Lục Cạnh Xuyên cũng bị thuyết phục.


"Vậy cậu phải luôn đi sau lưng tôi, nếu chạy lung tung thì lần sau đừng mong đi nữa."


Cậu lập tức thuận thế gật đầu: "Được được được, vậy tôi về trước."


"Nhớ phải báo cho tôi biết đó, không được lén chạy đi."


Cậu cũng mặc kệ phản ứng của hai người. Dù sao ký túc xá ngay đối diện, cậu liền chạy thẳng về.


Về ngủ ngon! Nghỉ ngơi!


Sắp rời khỏi thế giới này rồi, cậu thật sự một giây cũng không muốn ở lại nữa.


Nếu phải hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng, cậu cũng phải lấy lại tinh thần.


Sau khi trở về, cậu nằm trong bồn tắm ngâm mình. Cảm giác sắp thoát khỏi thế giới này thật sự rất tuyệt, nhìn cái hệ thống đáng ghét kia cũng thuận mắt hơn nhiều.


Cậu không quên tầm quan trọng của nhiệm vụ này nên bắt đầu trao đổi với hệ thống.


"Cậu phải nói rõ cho tôi, tôi không muốn hôm đó xảy ra sai sót."


[Theo cốt truyện ban đầu, khi Hoắc Tư Ngôn lên máy bay, cậu sẽ đẩy anh ta xuống. Nhưng cậu lại trượt tay, tự mình rơi xuống, rơi vào giữa bầy xác sống, bị xác sống cắn bị thương, sau đó biến dị. Cuối cùng bị Hoắc Tư Ngôn bắn một phát trúng đầu, kết cục đúng kiểu tự làm tự chịu.]


Cậu vuốt mái tóc ướt sũng ra sau.


"Nói tiếp đi. Sau đó nữa? Để tôi xem kịch bản."


Bình Luận

0 Thảo luận